Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Có lẽ từ khi đó hai người họ đã âm thầm qua lại rồi ."
"Chỉ là hôm nay vị Tiểu vương gia ấy mạnh miệng, không chịu thừa nhận mà thôi."
Chuyện này .
Tiêu Hoài Cảnh từng nghi ngờ ta .
Năm ấy ta gả vào Đông cung.
Ngày thứ hai sau đại hôn.
Hắn không nhìn thấy dấu lạc hồng trên khăn nguyên.
Sắc mặt khó coi vô cùng.
Chỉ vì kiêng dè thân phận của ta nên mới không phát tác.
Mặc dù ta đã không chỉ một lần giải thích cho hắn những kiến thức cơ bản về cơ thể nữ t.ử.
Nhưng hắn vẫn cố chấp không chịu hiểu.
Rùa
Giờ đây.
Những lời này lại một lần nữa châm ngòi lửa giận trong lòng hắn .
Thẩm Vãn Ngưng quan sát sắc mặt hắn rồi tiếp tục thêm dầu vào lửa:
"Tỷ tỷ tuy đã chạy sang nước láng giềng."
" Nhưng người sống ai mà chẳng có lúc sơ suất."
"Thần thiếp nghĩ, nếu bệ hạ cho người lục soát kỹ điện Phù Dung một lần ."
"Nhất định sẽ tìm ra chứng cứ hai người họ tư thông."
Nàng nói chắc như đinh đóng cột.
Khiến Tiêu Hoài Cảnh tin tưởng không chút nghi ngờ.
Đám thị vệ gần như đạp nát ngưỡng cửa điện Phù Dung.
"Lục soát cho trẫm."
"Đào sâu ba thước đất cũng phải lục soát."
Giường chiếu, hòm tủ.
Bàn trang điểm, hộp gỗ.
Ngay cả cỏ cây trong điện cũng bị nhổ tận gốc.
Không thứ gì thoát khỏi tai họa.
Cuối cùng.
Thứ duy nhất thu được .
Là một chiếc rương gỗ bị khóa c.h.ặ.t.
Bên trong cất giữ những di vật của ta .
Một con rối vải.
Một chiếc áo choàng còn chưa thêu xong.
Một nửa khối ngọc đồng tâm.
Và...
Một bức thư.
14
"Đừng tìm ta nữa."
"Khi có người đọc được những dòng chữ này , ta đã thân t.ử đạo tiêu, trở về nơi mình vốn thuộc về."
Trong thư.
Ta viết kín những người mình luôn ghi nhớ.
Phụ mẫu trong nhà.
Các đệ muội .
Và cả đứa con thơ vừa mới chào đời của ta .
Con rối vải là để lại cho Ngọc Nhi.
Chiếc áo choàng là lễ mừng thọ ta chuẩn bị trước cho mẫu thân .
Theo kế hoạch ban đầu.
Ta vốn có thể hoàn thành nó.
Vốn có thể mặc áo ấy đến chúc thọ mẫu thân .
Chỉ tiếc...
Biến cố xảy ra quá bất ngờ.
Còn nửa khối ngọc đồng tâm cuối cùng.
Chính là một nửa còn lại của khối ngọc ta từng tặng Tiêu Hoài Cảnh.
Mỗi người giữ một nửa.
Trên ngọc có cơ quan tinh xảo.
Ghép lại với nhau sẽ hợp thành một khối hoàn chỉnh.
Trông như thể ta đã ra đi vô cùng vội vã.
Đến một lời từ biệt cũng không kịp nói .
Nhưng lại dứt khoát đến cực điểm.
Ngay cả những thứ mình từng trân quý nhất.
Ta cũng bỏ lại hết.
Từ đầu đến cuối.
Ta nhắc tới rất nhiều người .
Nhưng chưa từng nhắc tới Tiêu Hoài Cảnh.
Không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-phu/chuong-6.html.]
Thực ra vẫn có .
Chỉ là vỏn vẹn một câu:
"Ta và hắn , sống c.h.ế.t không còn gặp lại ."
"Không thể nào?"
"Không
phải
thật.
"
"Nàng đang lừa trẫm. Nhất định là nàng đang lừa trẫm."
Tiêu Hoài Cảnh như phát điên.
"Nàng nói nàng c.h.ế.t rồi ."
" Nhưng có ai nhìn thấy không ? Có ai làm chứng không ?"
Hắn cố chấp tin rằng.
Chỉ cần không có người làm chứng.
Thì ta chưa thật sự c.h.ế.t.
Hắn triệu tập toàn bộ cung nữ, thái giám từng hầu hạ ở điện Phù Dung.
Tra hỏi từng người một.
Thấy bộ dạng gần như điên loạn của hắn .
Không ai dám lên tiếng.
Ai cũng sợ chỉ cần nói sai một câu.
Đầu trên cổ sẽ lập tức rơi xuống đất.
Đúng lúc ấy .
Một giọng nói già nua nhưng vững vàng phá tan sự im lặng.
"Nô tỳ có thể làm chứng."
Mọi người đồng loạt quay đầu lại .
Phía sau là một lão phụ khoảng 60 tuổi.
Bà tiến lên phía trước .
Khom người hành lễ.
"Nô tỳ là người cuối cùng từng gặp nương nương."
"Nếu bệ hạ không tin, xin hãy nghe nô tỳ nói vài lời."
15
Người ấy chính là Thường ma ma, nhũ mẫu của Tiêu Hoài Cảnh.
Theo quy củ trong cung, khi hoàng t.ử lớn đến 6-7 tuổi, nhũ mẫu sẽ được cho xuất cung.
Nhưng thuở nhỏ Tiêu Hoài Cảnh từng mắc một căn bệnh quái lạ.
Là Thường ma ma đã tự mình thử hết loại t.h.u.ố.c này đến loại t.h.u.ố.c khác, cuối cùng mới cứu được hắn một mạng.
Sau lần thử t.h.u.ố.c ấy , thân thể bà cũng bị tổn hại nghiêm trọng.
Tiên đế cảm kích công lao nên đặc cách cho bà ở lại trong cung dưỡng già.
Tuy chỉ là nhũ mẫu.
Nhưng Tiêu Hoài Cảnh vẫn luôn vô cùng tin tưởng và ỷ lại bà.
Trong cung, ai gặp bà cũng phải nể mặt vài phần.
Tiêu Hoài Cảnh hỏi:
"Lần cuối cùng ngươi gặp nàng là khi nào?"
"Chính là đêm bệ hạ sắc phong Hoàng hậu."
Đồng t.ử Tiêu Hoài Cảnh khẽ run lên.
Khi ấy hắn đang mải mê chìm đắm trong ôn hương nhuyễn ngọc của người mới.
Suốt bảy ngày bảy đêm.
Chưa từng hỏi han ta dù chỉ một câu.
Nào ngờ.
Thì ra ta đã lặng lẽ biến mất lâu đến vậy .
"Đêm đó, nương nương từng triệu nô tỳ tới và nói vài lời rất kỳ lạ."
Trước đây hậu cung của Tiêu Hoài Cảnh chỉ có một mình ta là Quý phi.
Vì thế ta vẫn luôn đảm đương trách nhiệm của Hoàng hậu, quản lý mọi khoản chi tiêu trong cung.
Bao gồm cả việc phụng dưỡng tuổi già cho Thường ma ma.
Bà là nhũ mẫu của Tiêu Hoài Cảnh, công lao rất lớn.
Ta kính trọng bà, chưa từng bạc đãi bà về ăn mặc hay sinh hoạt.
Bởi vậy , Thường ma ma cũng luôn sẵn lòng giúp ta .
Bà chậm rãi nói :
"Nương nương nói người vốn không thuộc về thế giới này ."
"Sau đêm ấy , người sẽ thân t.ử đạo tiêu, hài cốt cũng không còn."
"Người khẩn cầu nô tỳ sau này nhất định phải bảo vệ Tiểu hoàng t.ử thật tốt ."
"Chỉ tiếc Tiểu hoàng t.ử lại được giao cho Hoàng hậu nương nương nuôi dưỡng."
"Nô tỳ thân phận thấp kém, thực sự bất lực."
"Nay nương nương mất tích, khắp thiên hạ đều không tìm thấy tung tích."
"Bệ hạ lại tin lời mật vệ, cho rằng nương nương đã chạy sang Bắc Tề."
" Nhưng những lời mật vệ ấy , chỉ cần suy nghĩ kỹ một chút là có thể nhận ra vô số điểm vô lý."
"Đại Chu đất rộng ngàn dặm."
"Dù cưỡi thiên lý mã nhanh nhất, đi theo quan đạo ngắn nhất, cũng phải mất ít nhất ba tháng mới đến được biên giới hai nước."
Chaporia
Bình Luận (0)