Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Năm xưa ở phủ Tướng quân.
Mẫu thân ta xuất thân danh môn.
Hiền hòa độ lượng.
Tất cả huynh đệ tỷ muội trong phủ đều được nuôi dưỡng dưới gối bà.
Bất kể đích hay thứ đều đối xử công bằng như nhau .
Thẩm Vãn Ngưng chưa từng phải chịu bất kỳ sự hà khắc hay tủi thân nào.
Sau khi cập kê.
Nàng không muốn làm trắc thất của Tiêu Hoài Cảnh.
Mẫu thân ta đã dốc hết tâm sức.
Tìm cho nàng một con đường tốt nhất.
Gả nàng cho Tấn Vương làm chính phi.
Đêm tranh đoạt ngôi vị.
Dẫu hai bên đứng ở thế đối địch.
Ta vẫn giữ trọn tình nghĩa.
Để lại cho nàng đủ đường lui.
Theo lý mà nói .
Nàng không có lý do gì để hận ta .
Nhưng giờ đây.
Ta dường như đã hiểu rồi .
Sự căm hận của nàng...
Vốn không cần bất kỳ lý do nào.
Sói mắt trắng mãi mãi vẫn là sói mắt trắng.
12
Nói về vị Tiểu vương gia Bắc Tề kia , Thác Bạt Việt.
Giữa ta và hắn thực ra chẳng có bao nhiêu giao tình.
Chỉ có hai lần chạm mặt.
Mà lần nào hắn cũng bị ta đ.á.n.h cho tâm phục khẩu phục.
Lần đầu tiên là khi ta 14 tuổi, theo phụ thân ra chiến trường.
Đêm ấy , trong lúc dò xét quân tình, ta bị Thác Bạt Việt bắt giữ.
Nhưng đó vốn chỉ là màn kịch ta cố ý bày ra .
Thực chất là để thâm nhập doanh trại địch, bí mật mai phục.
Sau đó nhân lúc Thác Bạt Việt lơ là cảnh giác, ta thẳng tay phá tan ổ giặc của hắn , tiện thể cướp đi vô số lương thảo.
Trận tập kích ấy khiến hắn ghi hận ta suốt một thời gian dài.
Lần thứ hai là năm ta 16 tuổi.
Khi ấy ta sắp gả cho Tiêu Hoài Cảnh, trở thành Thái t.ử phi.
Lúc đó Đại Chu và Bắc Tề đã ký kết hiệp ước thông thương.
Rùa
Thác Bạt Việt thường theo thương đội tới kinh thành.
Hắn cố ý chạy tới trước cổng phủ Tướng quân, lớn tiếng hô lên:
"Thẩm Vãn Phù, mau ra đây cho bổn vương."
"Chơi trò mưu mẹo thì có gì tài giỏi? Có bản lĩnh thì đường đường chính chính đấu một trận."
Kiêu ngạo vô cùng.
Người vây xem ngày một đông.
Ta phiền không chịu nổi, bèn thay một thân võ phục gọn gàng.
Nhà họ Thẩm có hai bộ võ học gia truyền.
Một bộ truyền cho nam.
Một bộ truyền cho nữ.
Bộ truyền cho nữ t.ử không cần dùng nhiều sức lực, mà dựa vào thân pháp linh hoạt, mượn lực đ.á.n.h lực, lấy nhu thắng cương.
Vì thế...
Thác Bạt Việt bị ta khóa c.h.ặ.t gân cốt, đè xuống đất không thể động đậy, đ.á.n.h cho liên tục mở miệng cầu xin tha thứ.
Đánh đã tay rồi .
Ta mới chịu buông hắn ra .
Hắn tháo chiếc mặt dây chuyền nanh sói trên cổ xuống.
"Tặng nàng."
"Coi như bổn vương nhận thua."
"Đa tạ Tiểu vương gia."
Ta khéo léo từ chối:
" Nhưng người Trung Nguyên chúng tôi vốn kín đáo, nhất là nữ t.ử. Món quà như thế này , ta thực sự không tiện nhận."
"Ta không có ý gì khác."
"Chỉ là một món quà thôi, coi như không đ.á.n.h thì không quen biết ."
Ta từ chối.
Hắn nhất quyết nhét cho bằng được .
Hai người giằng co qua lại , nhất thời không ai chịu nhường ai.
"Hừ.
"
Tiêu Hoài Cảnh đứng xem từ đầu đến cuối bỗng bật cười lạnh.
Hắn chen ngang vào giữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-phu/chuong-5.html.]
Hung hăng trừng mắt nhìn Thác Bạt Việt.
Ánh mắt đầy địch ý.
Sau đó mạnh mẽ kéo ta đi , sải bước rời khỏi đó.
Đến một góc phố không người .
Hắn đột ngột cúi xuống hôn ta .
Vừa hung hãn vừa mạnh bạo.
Cắn rách cả môi ta :
"Giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt bao nhiêu người như vậy , nàng đang phô trương điều gì?"
"Muốn chứng tỏ mình đặc biệt lắm sao ?"
"Đừng quên, nàng là vị hôn thê của bổn thái t.ử"
Hắn làm vậy .
Không phải vì yêu.
Chỉ là thứ d.ụ.c v.ọ.n.g chiếm hữu b.ệ.n.h hoạn mà thôi.
13
Năm Tiêu Hoài Cảnh tổ chức Vạn Thọ Tiết.
Thác Bạt Việt dẫn theo sứ thần, vượt ngàn dặm từ Bắc Tề tới chúc thọ.
Nhưng hắn không ngờ rằng.
Yến tiệc chúc thọ lần này suýt nữa đã trở thành Hồng Môn Yến khiến hắn có đi không có về.
Thác Bạt Việt vừa đặt chân tới kinh thành đã bị giữ lại .
"Thác Bạt Việt."
"Ngươi giấu nàng ở đâu rồi ? Mau giao nàng ra đây."
Gương mặt Tiêu Hoài Cảnh u ám đến đáng sợ.
"Ai cơ?"
"Đừng giả ngu với trẫm."
Hai bên lời qua tiếng lại hồi lâu.
Cuối cùng Thác Bạt Việt mới biết được tin ta mất tích.
Sau đó hai người lập tức đấu khẩu.
Thác Bạt Việt cười nhạo một tiếng:
"Nữ nhân của ngươi bỏ đi , ngươi không tự xem lại bản thân vô dụng thế nào, lại còn nghi ngờ tới đầu ta ?"
"Thật nực cười ."
Tiêu Hoài Cảnh khinh miệt đáp:
"Nếu hai người các ngươi không có tư tình, vô duyên vô cớ trẫm sao phải nghi ngờ ngươi?"
"Ngươi không được vu khống nàng ấy ."
Thác Bạt Việt bỗng trở nên nghiêm túc:
" Đúng , ta có cảm tình với nàng ấy . Điều này ta thừa nhận."
" Nhưng trong chuyện nam nữ, nàng chưa từng vượt quá giới hạn với ta dù chỉ nửa phần."
"Ngươi ở bên nàng lâu hơn ta ."
"Ngươi không thể vu khống nàng như vậy ."
"Ta cũng không cho phép ngươi vu khống nàng."
Nhìn xem.
Một kẻ từng là địch nhân, chỉ gặp mặt hai lần .
Lại còn tin tưởng ta hơn cả hắn .
Tiêu Hoài Cảnh không hỏi được điều gì.
Ngược lại còn bị chặn họng.
Cuối cùng chỉ có thể xám mặt thả người .
Đêm ấy .
Hắn hết chén này đến chén khác.
Uống đến say mèm.
Trong cơn chếnh choáng vẫn không ngừng gọi tên ta :
"Thẩm Vãn Phù, rốt cuộc nàng đã đi đâu ?"
"Vì sao cả Đại Chu không tìm thấy nàng, Bắc Tề cũng không tìm thấy nàng?"
"Rốt cuộc khi nào nàng mới chịu trở về?"
"Chẳng lẽ chỉ vì một ngôi vị Hoàng hậu mà nàng phải giận dỗi với trẫm đến mức này sao ?"
Đúng lúc ấy .
Một giọng nói đột nhiên cắt ngang:
"Những lời của Tiểu vương gia, bệ hạ thật sự tin sao ?"
Thẩm Vãn Ngưng bước ra từ sau rèm châu.
Tiêu Hoài Cảnh ngẩng đầu nhìn nàng.
Nàng thuận thế ngồi xuống bên cạnh hắn .
"Bệ hạ đừng quên."
"Năm đó tỷ tỷ từng bị hắn bắt vào quân doanh."
"Vài ngày sau lại bình yên vô sự trở về."
"Một nam một nữ ở cùng nhau ."
"Nếu nói giữa họ không có chuyện gì khuất tất, thần thiếp thật sự không tin."
Chaporia
Bình Luận (0)