Tôi và Hạ Lễ Từ là kẻ thù không đội trời chung từ thuở lọt lòng.

 

Chẳng có lý do gì đặc biệt cả.

 

Ở Thái Thương, tính ngược lên ba đời, nhà họ Hạ và nhà tôi vốn đã là đối thủ. Bố của Hạ Lễ Từ và mẹ tôi là kẻ thù không đội trời chung. Thế nên... tôi và Hạ Lễ Từ cũng vậy .

 

Di truyền đấy.

 

2

 

Anh làm rối b.í.m tóc của tôi , tôi vẽ hình con rùa sau lưng anh .

 

Anh lén giấu bài tập về nhà của tôi , tôi nhét truyện tranh người lớn vào ngăn bàn anh .

 

Anh chụp lén ảnh tôi ngủ xấu xí, tôi lén sửa thời khóa biểu của anh .

 

...

 

Cứ thế đ.á.n.h đ.ấ.m, cãi vã suốt hơn mười năm. Cho đến khi tôi biết rung động, thích một đàn anh dịu dàng ở tòa nhà bên cạnh, cặm cụi chép hết bài “Thượng Lâm Phú” suốt cả đêm rồi lén gửi đi .

 

Thế mà chớp mắt đã thấy nó nằm trong ngăn kéo của Hạ Lễ Từ. Từ đó, chúng tôi chính thức tuyệt giao.

 

Hai hôm trước , trong lúc cãi vã, chúng tôi lại nhắc đến chuyện anh lén giấu thư tình của tôi năm ấy .

 

Anh bảo tôi là đồ ế không ai rước. Tôi giận đến mức độ ác độc tăng vọt theo cấp số nhân, trù cho anh ra đường bị xe đ.â.m.

 

Không ngờ... Miệng quạ đen lại linh nghiệm thật. Vì đi xem mắt mà cái mồm quá độc địa, anh bị đối phương tức giận lái xe đ.â.m trúng đến mức mất trí nhớ.

 

3

 

Sau khi Hạ Lễ Từ tỉnh dậy đã ngơ ngác hỏi: “Mấy người là ai? Tôi là ai?”

 

Mất trí nhớ ư? Cuối cùng ông trời cũng trừng trị tên ác nhân này rồi !

 

Tôi dò hỏi: “Vậy... Anh còn nhớ tôi là ai không ?”

 

“Biết chứ! Em là vợ anh !”

 

Tôi bị câu nói của anh làm cho c.h.ế.t sững.

 

“Anh nói lại xem, tôi là gì của anh ?”

 

Lần này , anh nói rất to: “Vợ anh chứ còn gì nữa!”

 

Lời vừa dứt, phòng bệnh im phăng phắc đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

 

Hạ Lễ Từ vẫn nhìn tôi với đôi mắt sáng rực: “Ngay cái nhìn đầu tiên khi thấy em, anh đã biết em là vợ anh rồi !”

 

4

 

Cô nàng lái xe đ.â.m anh vì buổi xem mắt thất bại, Liễu Như Yên, sau khi nghe tin Hạ Lễ Từ mất trí nhớ, đã đảo mắt, quyết định nhân cơ hội này để “đổi đời”.

 

Dù sao thì tuy mồm thiếu gia Hạ độc địa nhưng quả thật rất đẹp trai.

 

Sau khi vội vã nhỏ hai giọt t.h.u.ố.c nhỏ mắt vào mắt, cô ta lao tới ôm anh mà gào khóc : “Anh Lễ, anh quên em rồi sao ? Em mới là bạn gái của anh mà!”

 

Hạ Lễ Từ kinh ngạc đẩy cô ta ra , chắn trước mặt tôi : “Đồ xấu xí ở đâu ra thế này , xấu đến mức làm tổn thương đôi mắt xinh đẹp của vợ tôi rồi kìa.”

 

Liễu Như Yên nổi điên.

 

5

 

Sau nửa ngày dò xét, cuối cùng tôi cũng nhận được câu trả lời chắc chắn. Hạ Lễ Từ đúng là đã mất trí nhớ. Không những mất trí nhớ, mà chỉ số IQ cũng tụt dốc không phanh.

 

Chỉ riêng việc anh gọi tôi là vợ cũng đủ biết não anh có vấn đề rồi .

 

6

 

Dù sao thì trước khi mất trí nhớ, hễ cứ thấy tôi là Hạ Lễ Từ lại phải mỉa mai vài câu. Tuyệt đối không bao giờ muốn nhìn thấy tôi sống tốt .

 

7

 

Nhìn tên Hạ Lễ Từ đang cười ngây ngô kia , nơi ở của anh trở thành vấn đề nan giải hiện tại.

 

Anh không chỉ không nhớ mình tên gì, mà ngay cả ông bố họ Hạ cũng quên sạch. Chỉ nhất mực thu mình sau lưng tôi , đòi tôi đưa anh về nhà.

 

Bố Hạ bất lực đành dùng mảnh đất ở phía nam thành phố để trao đổi, nhờ tôi chăm sóc Hạ Lễ Từ một thời gian.

 

Đối mặt với mảnh đất trị giá cả trăm triệu, tôi cũng chẳng ngại ngần gì chuyện tiền tài danh vọng, sẵn sàng hạ mình vì tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/sau-khi-mat-tri-nho-ke-thu-khong-doi-troi-chung-lam-vo-nho-cua-toi/chuong-1.html.]

 

Tôi đưa anh về căn hộ mà anh vẫn thường ở. Vừa vào cửa, Hạ Lễ Từ đã đ.á.n.h hơi khắp nơi như một chú ch.ó.

 

Tôi khoanh tay đứng tựa ở cửa nhìn anh đ.á.n.h hơi , nhếch môi cười nhạo: “Chó Hạ, ngửi ra được cái gì rồi ?”

 

Hạ Lễ Từ thất vọng bước đến trước mặt tôi . Anh chỉ tay một vòng rồi tự chỉ vào mình , vô cùng thắc mắc.

 

“Tại sao ở đây toàn là mùi của anh , mà chẳng có lấy một chút mùi của vợ thế? Với lại , tại sao không thấy đồ đạc của vợ đâu cả? Chúng ta ly thân rồi sao ?”

 

Nói xong, anh còn tự xúc động đến mức bật khóc .

 

Tôi cạn lời nhìn anh khóc lóc, lập tức nghiêm giọng ngắt lời: "Có khi nào... Tôi vốn không phải là vợ anh không ?"

 

Hạ Lễ Từ lập tức nín bặt, mắt mở to hơn bình thường gấp bội.

 

"Ý em là... Anh là kẻ thứ ba sao ?"

 

Giọng anh run rẩy, trông như thể khó lòng chấp nhận nổi sự thật này .

 

8

 

"Không..."

 

Mắt Hạ Lễ Từ sáng rực lên.

 

Tôi cố nhịn cười , khó khăn nói : "Anh là Tiểu Cửu."

 

9

 

Hạ Lễ Từ mất hai giây để tiêu hóa thông tin này , rồi nhìn tôi với vẻ oán trách.

 

Tôi giải mã biểu cảm đó, đại khái là: Hừ, đồ tàn nhẫn này ~

 

10

 

Tôi phớt lờ ánh mắt oán hận của anh , tiến tới nắm lấy cằm anh .

 

Dù tôi thấp hơn anh cả cái đầu, hành động này trông chẳng có vẻ gì là tổng tài bá đạo cả, nhưng cũng chẳng ngăn được tôi diễn sâu.

 

"Anh phải ngoan ngoãn ở đây, không được ra ngoài, không được để ai phát hiện, hiểu chưa ? Nếu để người ta phát hiện ra , tôi sẽ không cần anh nữa đâu ."

 

Hạ Lễ Từ thích nghi cực tốt với thân phận “Tiểu Cửu” của mình , ngoan ngoãn cúi người xuống để tôi nắm cằm cho dễ.

 

Ánh mắt anh lóe lên vẻ mong manh: "Vậy... Nếu anh nghe lời, đêm nay em có thể ở lại đây với anh không ?"

 

Anh chớp mắt: "Anh biết lộn nhào đấy."

 

11

 

"Không được !" Tôi buột miệng bịa chuyện: "Mồng một với ngày rằm tôi phải đi với anh trai anh ."

 

Tôi vỗ vai Hạ Lễ Từ, giọng đầy ẩn ý: "Làm kẻ thứ ba thì phải nhớ lấy thân phận của mình ."

 

12

 

Nhìn vẻ mặt ấm ức như thể kẻ thất sủng của Hạ Lễ Từ, tôi bỗng nổi hứng trêu chọc.

 

Tôi cố tình hạ thấp giọng: "Ngoan ngoãn ở yên đây, đừng có chạy lung tung. Chắc là anh không muốn bị tôi nhốt lại đâu nhỉ?"

 

Hạ Lễ Từ chớp mắt, học theo tông giọng trầm thấp của tôi : "Là dùng xiềng xích nhốt anh lại sao ?"

 

Tôi gật đầu nhẹ, đắc ý nhìn anh .

 

Anh chẳng hề tỏ vẻ hoảng sợ, ngược lại còn dán c.h.ặ.t lấy tôi .

 

"Tuyệt thế sao ? Anh thật là một người hạnh phúc!"

 

Tôi : "Hả?"

 

Không biết Hạ Lễ Từ lại vừa tưởng tượng ra cái gì, anh ngượng ngùng nhìn tôi , nũng nịu: "Kim ốc tàng kiều, em giỏi thật đấy! Em yên tâm, anh sẽ không để những anh trai khác biết về anh đâu . Chỉ cần trong lòng em có anh , anh thế nào cũng không quan trọng, dù có là..."

 

Gương mặt anh méo mó trong thoáng chốc, nghiến răng: "Làm kẻ thứ ba! Nhưng mà… Sao họ lại nhỏ nhen thế nhỉ?"

 

Anh cao 1m8 mà cứ nửa ngồi nửa dựa vào vai tôi , giọng điệu trà xanh: "Em tốt như vậy , chỉ là muốn cho tất cả các chàng trai một mái ấm thôi mà, sao họ lại có thể ghen tuông cơ chứ! Không như anh , chỉ biết đau lòng cho em."

 

Mùi “ trà ” nồng nặc khiến tôi nổi hết cả da gà.

 

Không phải … Cũng đâu có ai bảo tôi là sau khi mất trí nhớ thì não bộ sẽ bị biến dị đâu !

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...