Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Tôi bị dọa sợ, nhanh ch.óng lấy cớ chuồn thẳng.

 

Chẳng dám chậm trễ lấy một giây. Chậm trễ tí nữa sợ bị lây cái bệnh điên đó từ anh mất.

 

14

 

Kết quả là tôi trốn biệt tăm cả tuần liền. Suốt một tuần đó, tôi nhận được vô số cuộc gọi làm phiền từ Hạ Lễ Từ.

 

Cứ mười phút anh lại gọi một lần . Đến mức điện thoại hết tiền, bắt tôi phải nạp cho anh mười nghìn tệ tiền cước!

 

15

 

Lời quấy rối hôm nay của anh đúng hẹn lại tới: "Vợ ơi, sao hôm nay em không đến thăm anh ?"

 

"Vợ ơi, mai em qua thăm anh được không ? Anh thấy mình sắp c.h.ế.t rồi ."

 

"Vợ ơi, có phải em bận công việc quá nên không có thời gian thăm anh không ? Không sao đâu , anh tự chăm sóc bản thân được , chỉ là một mình thì thấy cô đơn quá thôi."

 

"Không sao đâu mà, không sao đâu mà, công việc quan trọng hơn anh ."

 

Càng nghe càng thấy sai sai, tôi lập tức bật camera giám sát lên xem anh lại đang lên cơn gì. Ồ, lại đang cosplay người cá đây mà.

 

16

 

Phải đấy, tôi tranh thủ lúc Hạ Lễ Từ mất trí nhớ, lén lắp camera ở nhà anh . Đây là chiêu bài thương trường mà tôi vừa nghĩ ra hai ngày trước … Chụp những tấm ảnh dìm hàng của Hạ Lễ Từ rồi đăng lên hot search, khiến giá cổ phiếu nhà họ Hạ tụt dốc không phanh!

 

Camera phủ kín mọi ngóc ngách trong nhà, quyết tâm phải chụp được tấm ảnh xấu xí nhất.

 

Dĩ nhiên là trừ phòng tắm ra rồi . Dù sao thì tôi cũng đâu phải kẻ biến thái.

 

Nhưng ... Hạ Lễ Từ thì có đấy!

 

17

 

Ngay đêm lắp camera xong, Hạ Lễ Từ đã phát hiện ra rồi . Anh phấn khích đi dạo một vòng, rồi lại tỏ vẻ thất vọng tràn trề khi thấy trong phòng tắm không có camera.

 

Anh dí sát mặt vào ống kính hỏi tôi : "Là do cơ thể anh không đủ đẹp hay em hết yêu anh rồi , sao phòng tắm không lắp?"

 

Tôi cố nén cơn giận muốn c.h.é.m anh , cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể: "Để tăng thêm chút mới mẻ thôi, nhìn chán rồi là tôi không thích nữa đâu ."

 

Dĩ nhiên là nói dối rồi . Đến xương quai xanh trở xuống của Hạ Lễ Từ, tôi còn chưa được nhìn thấy bao giờ đâu .

 

Anh cứ như kiểu “nam đức” tiêu biểu ấy . Suốt ngày che đậy kín mít, nhìn cái cổ là biết loại đang vội vàng đòi danh phận rồi .

 

18

 

Núi không đến với ta thì ta tự đến với núi.

 

Phòng tắm không có camera, thế là Hạ Lễ Từ coi những chỗ khác là phòng tắm luôn. Ở nhà cứ hở ra là cởi, bất kể lúc nào, bất kể nơi đâu .

 

Lúc thì hóa thân thành mỹ nam ngư đợi được giải cứu trên giường; Lúc thì giả làm nam t.ử hán trong bếp, khoe cơ bụng rồi mở nắp chai; Lúc lại đóng vai thiếu niên bị ép uống rượu vang trên bàn ăn, để rượu thấm ướt sơ mi trắng...

 

19

 

Hôm nay là màn cosplay mỹ nam ngư. Thú thật là, hở nhiều quá nhìn rẻ tiền lắm. Tôi không khoái kiểu này lắm. Tôi thích kiểu thiếu niên bị ép uống rượu, thấm ướt sơ mi trắng ngày hôm qua hơn.

 

Rượu vang đỏ thấm ướt lớp sơ mi trắng mỏng manh của thiếu niên, nửa kín nửa hở, đầy vẻ quyến rũ...

 

20

 

"Vợ ơi, anh lau nhà xong rồi , quần áo cũng giặt rồi , cơm cũng nấu xong, khi nào em về thế?” Giọng nói của Hạ Lễ Từ ở đầu dây bên kia cắt ngang dòng suy nghĩ tươi đẹp của tôi .

 

Tôi : Mặt lạnh tanh, bực bội.

 

"Hừ, anh vượt quá giới hạn rồi đấy."

 

21

 

Hạ Lễ Từ ấm ức đổi giọng: "Được rồi , vậy cục cưng, khi nào em mới về vậy ~"

 

Tôi vẫn giữ gương mặt lạnh lùng: "Xem đã , anh cứ ăn cơm đi ."

 

Hạ Lễ Từ im lặng, rồi bắt đầu thút thít.

 

"Em đúng là không còn yêu anh nữa rồi ! Lần nào cũng tìm cớ trốn tránh anh . Có phải ở bên ngoài có hồ ly tinh đực nào quyến rũ em rồi không ? Nếu em chán anh rồi thì cứ nói thẳng, mắng hay đ.

á.n.h anh cũng được mà. Cục cưng, em nói gì đi chứ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-mat-tri-nho-ke-thu-khong-doi-troi-chung-lam-vo-nho-cua-toi/chuong-2.html.]

 

 

Tôi bị làm cho đau hết cả đầu, đành an ủi qua loa: "Được rồi được rồi , tối nay tôi về, anh đừng khóc nữa."

 

Hạ Lễ Từ trả lời tôi bằng chất giọng đầy phấn khởi: "Vâng ạ. Về sớm nhé, anh chuẩn bị bất ngờ cho em đấy!"

 

 

Là bất ngờ hay kinh hoàng, để xem đã rồi tính.

 

22

 

Gần đến giờ tan tầm, người vốn luôn tích cực về nhà ăn cơm như tôi hôm nay lại hiếm hoi nán lại .

 

Cho đến khi trong công ty chỉ còn mỗi mình tôi , tôi mới chậm chạp đi xuống lầu, rồi tình cờ gặp một người không ngờ tới…

 

Đàn anh mà hồi cấp ba tôi từng thầm mến, người khiến tôi thức trắng một đêm chép “Thượng Lâm Phú” để tỏ tình… Lâm Thanh Quân.

 

Lâm Thanh Quân đi đến, chào hỏi tôi đầy thân thiết: "Đàn em Thượng Diêu, lâu rồi không gặp."

 

Cổ họng tôi hơi nghẹn lại : "Lâu rồi không gặp, đàn anh Lâm. Anh... Sao anh lại ở đây?"

 

"Anh đi ngang qua xử lý chút việc. Nhớ là em làm ở đây nên muốn ghé qua xem thế nào."

 

Lâm Thanh Quân mỉm cười chỉ về phía chiếc xe cách đó không xa: "Con gái về muộn không an toàn , để anh đưa em về."

 

Tôi không từ chối lòng tốt của anh .

 

Khi Lâm Thanh Quân hỏi địa chỉ, theo bản năng tôi định đọc địa chỉ căn hộ mình đang ở. Nhưng trong đầu lại bất chợt hiện lên hình ảnh Hạ Lễ Từ nhìn vào camera đầy mong ngóng lúc nãy.

 

Tôi đổi ý: "Số 134 đường Tượng Nam, cảm ơn đàn anh ."

 

Nhìn khung cảnh ngày càng quen thuộc, tôi không khỏi thấy căng thẳng.

 

Trước khi xuống xe, đàn anh tặng tôi một bó thiên nga đen. Anh xoa đầu tôi cảm thán: "Năm nào còn bé xíu, không ngờ mấy năm không gặp đã thành thiếu nữ rồi ."

 

Tôi cười nói chuyện thêm vài câu rồi hẹn một buổi đi ăn.

 

Sau khi tiễn anh ta rời đi , tôi mới xoay người định bước vào trong. Nhưng khi vừa quay đầu, tôi đã chạm ngay vào một đôi mắt đen láy. Đáy mắt đong đầy những giọt lệ li ti.

 

Chủ nhân của đôi mắt đó không chớp nhìn chằm chằm bó hoa trên tay tôi .

 

Giọng anh trầm ổn : "Hoa đẹp thật."

 

23

 

Bất ngờ hay kinh hoàng gì tôi cũng chưa thấy đâu .

 

Hạ Lễ Từ nhận lấy bó hoa từ tay tôi rồi im lặng đi vào bếp nấu ăn.

 

Tôi ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, thỉnh thoảng lại lén nhìn người trong bếp. Đột nhiên tôi nghĩ lại . Tâm trạng Hạ Lễ Từ không tốt thì liên quan gì đến tôi chứ? Dù sao thì bây giờ tâm trạng tôi đang rất tốt .

 

Nửa tiếng sau , Hạ Lễ Từ gọi tôi : "Cục cưng, qua ăn cơm thôi."

 

"Đến đây..."

 

Nhìn những món ăn sắc hương mỹ vị trước mặt, tôi ngẩn người . Không ngờ... toàn là những món tôi thích.

 

24

 

Hạ Lễ Từ đợi tôi ăn gần xong mới giả vờ thản nhiên hỏi: "Người vừa đưa em về là bạn của em à ?"

 

Tôi xoa cái bụng no căng, thoải mái đáp: "Coi như là vậy , anh ấy là đàn anh cấp ba của tôi , giúp tôi nhiều việc lắm, là người tốt ."

 

Ở chỗ tôi không nhìn thấy, Hạ Lễ Từ siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Anh ngẩng đầu nhìn tôi , gắng gượng nhếch môi, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc .

 

"Cục cưng… Có phải em thích anh ta không ?"

 

Tôi nhìn người đang có biểu hiện bất thường, nhướng mày trêu chọc: "Ghen à ?"

 

Hạ Lễ Từ hơi lúng túng quay mặt đi , không nhìn tôi , giọng nói ủ rũ: "Không có ."

 

Một lúc lâu sau , bên tai tôi truyền đến tiếng lầm bầm nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Em…Em… Cho dù em có thích anh ta đến đâu thì cũng chỉ được phép cho anh ta làm 'Tiểu Thập' mà thôi. Không được cướp vị trí của anh !"

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...