Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi vòng qua, nâng mặt anh lên, trong lòng tràn đầy cảm xúc phức tạp. Sao anh có thể giữ cái vẻ ngoài lạnh lùng, khó gần đó mà vẫn khóc một cách đầy tủi thân như vậy chứ?

 

Thế nhưng… Nhìn anh khóc , tôi lại cảm thấy phấn khích một cách khó tả.

 

Hạ Lễ Từ chờ đợi hồi lâu mà chẳng thấy tôi hồi đáp. Thế là anh lại lầm lũi đi rửa bát với gương mặt lạnh tanh. Vừa rửa bát vừa cố níu kéo tôi : "Tối nay ở lại đây với anh có được không ?"

 

"Ở đây làm gì có phòng cho tôi ?" Hiện tại tôi đã thuộc lòng căn hộ của Hạ Lễ Từ rồi .

 

Hạ Lễ Từ buồn bực đáp: "Có phòng mà."

 

Sao có thể chứ?

 

Tôi nghi hoặc nhíu mày.

 

Nhìn ánh mắt đầy nghi ngờ của tôi , Hạ Lễ Từ vội vã. Anh kéo tôi lên lầu hai, đi về phía căn phòng ở cuối hành lang. Đôi mắt anh ửng đỏ, nghẹn ngào nói : "Rõ ràng trong này có dấu vết của em, vậy mà trước đây em lại lừa anh , còn cố tình khóa lại không cho anh phát hiện. May mà hai hôm trước lúc dọn dẹp anh đã tìm thấy chìa khóa rồi mở được ra ."

 

Anh xoay khóa rồi đẩy cửa. Một tiếng "kít" vang lên, cánh cửa mở ra . Tôi ngước mắt nhìn vào , bên trong dán kín mít toàn là ảnh của tôi .

 

26

 

Một tấm, hai tấm, ba tấm… Phải có đến cả ngàn tấm.

 

Tôi nhìn từng tấm một, càng xem càng thấy sợ, da đầu tê dại. Ảnh tôi từ nhỏ đến lớn, từ lúc ngủ, lúc ăn, lúc vui vẻ, lúc buồn bã… Phủ kín cả căn phòng.

 

Thậm chí có rất nhiều tấm tôi còn chưa từng thấy bao giờ. Góc chụp giống như là... Hạ Lễ Từ lén lút chụp tôi vậy .

 

Không phải chứ, anh rảnh rỗi sinh nông nổi đi thu thập ảnh của tôi làm gì? Sưu tầm biến thái à ?

 

27

 

Ánh mắt tôi vô tình lướt qua một vệt màu đỏ. Đó là chiếc khăn quàng cổ đầu tiên tôi đan hồi cấp ba. Vì xấu quá nên tôi không ưng, thế là vứt luôn cho Hạ Lễ Từ.

 

Biểu cảm của anh lúc đó, tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Nhẫn nhịn, tức giận.

 

"Ngay lần đầu nhìn thấy những thứ này , anh đã rất thích rồi . Thích hệt như cách anh thích em vậy ."

 

Tôi quay đầu bịt miệng anh lại , nhe răng đe dọa: "Câm miệng, tôi không muốn nghe !"

 

Nói tiếp nữa là mất lịch sự đấy.

 

Đây là lần đầu tiên tôi nghĩ, rằng Hạ Lễ Từ có lẽ thật sự thầm mến mình . Hơn nữa, còn thích thầm từ rất lâu rồi .

 

28

 

Thông tin quá sốc, thế là tôi chọn cách né tránh.

 

Tôi cười gượng gạo, nói bừa: "Cuối cùng cũng phát hiện ra nhan sắc của tôi rồi à , tính ra thằng nhóc nhà anh chụp ảnh cũng khá đấy."

 

Tôi vươn tay định gỡ ảnh trên tường xuống thì giữa chừng bị một bàn tay chặn lại .

 

"Anh nhớ ra rồi ." Hạ Lễ Từ khẽ nói .

 

Tôi lại giật b.ắ.n mình , giọng lạc cả đi : "Anh… Anh nhớ ra rồi ?"

 

Anh thành thật gật đầu.

 

Tôi cố giữ bình tĩnh: "Nhớ ra gì cơ, tất cả à ?"

 

Hạ Lễ Từ nghĩ ngợi một chút rồi lắc đầu: "Chỉ nhớ ra ký ức về căn phòng này và những bức ảnh này thôi."

 

Được rồi ! Tôi thở dài tiếc nuối.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-mat-tri-nho-ke-thu-khong-doi-troi-chung-lam-vo-nho-cua-toi/chuong-3.html.]

Tôi còn muốn biết nếu Hạ Lễ Từ khôi phục trí nhớ, phát hiện ra mình không chỉ ngày nào cũng làm nũng với tôi , mà còn nghĩ cách dụ dỗ tôi , anh sẽ phản ứng thế nào. Chắc là sẽ thẹn quá hóa giận.

 

Nghĩ vậy nên tôi lập tức hỏi luôn.

 

"Nếu anh khôi phục trí nhớ, liệu có càng ghét tôi hơn không ? Kiểu như... Ghét đến mức không muốn nhìn mặt nhau nữa ấy ?"

 

Nói xong, tôi lại thấy trong lòng hơi khó chịu. Tôi gạt chuyện ảnh sang một bên, chuyển sang hỏi về điều bất ngờ mà Hạ Lễ Từ nói .

 

"Hạ Lễ Từ, không phải anh nói có bất ngờ sao , bất ngờ đâu ?"

 

Chẳng lẽ lại là mấy bức ảnh này à ? Vậy thì sến súa quá.

 

Chờ đợi nửa ngày, chỉ thấy Hạ Lễ Từ từ từ thò tay vào túi quần, mò mẫm lấy ra một cái hộp nhỏ.

 

Một thoáng chốc, linh cảm chẳng lành trỗi dậy. Quả nhiên là vậy . Trong hộp chính là một chiếc nhẫn kim cương.

 

Sau khi chuẩn bị tâm lý xong xuôi, anh quỳ một chân, mắt nhìn tôi đầy nghiêm túc, nói : "Cục cưng, em ly hôn với ông già kia đi , rồi cưới... cưới anh !"

 

Ánh mắt anh kiên định: "Anh không muốn làm Tiểu Cửu nữa, anh muốn lên chức làm đại ca!"

 

29

 

Mặt tôi tái mét, nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trong tay anh như kẻ thù.

 

Tôi nuốt nước bọt, chọn cách nói nhăng nói cuội: "Anh phải biết điều, không danh không phận thì đã sao , nhưng người tôi yêu nhất chỉ có mình anh thôi mà!"

 

Hạ Lễ Từ hiểu ý của tôi , ánh mắt trở nên u ám, nhìn tôi cứ như đang nhìn một kẻ phụ bạc.

 

Tôi không quản, cũng không dám quản. Tôi sợ rằng tôi nói nhiều quá sẽ kích thích anh , đến lúc đó trí nhớ chưa hồi phục mà thân phận hai đứa lại hoán đổi cho nhau thì c.h.ế.t.

 

Tôi chẳng phải chuyên gia trong mấy vụ tình yêu cưỡng chế đâu , nhưng Hạ Lễ Từ nhìn qua thì đúng là cái loại người sẽ làm ra kiểu tình yêu cưỡng chế đó.

 

30

 

Hồi nhỏ, tính chiếm hữu của anh đối với tôi đã mạnh đến mức vô lý rồi . Không cho tôi chơi với đám bạn khác. Ở lớp chỉ được ngồi cùng bàn với anh , có vấn đề gì cũng chỉ được hỏi mỗi anh .

 

Nếu tôi lén lút đi chơi với người khác, anh sẽ sa sầm mặt mày, chằm chằm nhìn tôi không chớp mắt, hoặc là thêm mắm dặm muối đi mách lẻo với mẹ tôi . Kết quả là bài tập về nhà của tôi lại tăng thêm mấy mục. Đọc sách viết cảm nhận, luyện chữ các kiểu.

 

Từ đó trở đi , tôi ghét anh cực kỳ.

 

Lớn thêm chút nữa, ngày nào tôi cũng đối đầu với anh . Hạ Lễ Từ càng không vui thì tôi lại càng thấy vui.

 

Giống như bây giờ, nụ cười trên mặt anh đầy vẻ thẹn thùng, dù cố giấu sự vui sướng nhưng chẳng thể che đậy nổi. Còn tôi thì như vừa ăn phải thứ gì đó không rõ nguồn gốc, mắc nghẹn ở cổ họng, nuốt không trôi mà nhổ cũng không xong, khó chịu muốn c.h.ế.t.

 

Hạ Lễ Từ tung đòn sát thủ: "Hôm nay anh đã nói chuyện này với bố anh và dì rồi , họ đều đồng ý hôn sự này . Bố anh còn bảo nếu em không đồng ý thì ông ấy sẽ mang anh theo gả cho mẹ em. Đến lúc đó anh chính là của hồi môn.”

 

Anh nhấn mạnh: "Quà tặng kèm không đổi trả đâu đấy!"

 

31

 

Cái gì cơ?

 

Tôi ngơ ngác chỉ vào mình , rồi lại chỉ vào Hạ Lễ Từ: "Mẹ tôi , với... bố anh á?"

 

Hạ Lễ Từ gật đầu đầy đương nhiên: "Ừ, bố anh thích mẹ em bao nhiêu năm nay rồi , mấy chục năm qua vẫn luôn giữ mình trong sạch, toàn tâm toàn ý chờ ngày chen chân phá hoại hạnh phúc nhà người ta . Tiễn được bố em đi , đuổi được người thứ hai, thứ ba... Cuối cùng ở tuổi 58 cũng lên ngôi thành công.”

 

Trong mắt anh lóe lên vẻ ngưỡng mộ: "Đó là tấm gương để anh học tập đấy!"

 

Nhưng trọng điểm của tôi không nằm ở đó: "Giữ mình trong sạch? Thế anh từ đâu mà ra ?"

 

Hạ Lễ Từ khựng lại một chút rồi giải thích: "Ban đầu bố anh định đ.á.n.h cắp trứng của dì Hạ để thụ tinh nhân tạo ra một đứa con, nhưng bị mẹ em phát hiện ra rồi ."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...