Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thế là ông ấy nhận nuôi anh . Anh là một đứa trẻ bị bỏ rơi.

 

Anh cúi đầu, bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy tay áo tôi : "Cục cưng, em đừng ghét bỏ anh nhé."

 

Tôi đờ người ra ba giây, sau đó rút điện thoại gọi cho mẹ .

 

“Mẹ ạ.”

 

“Ừ?”

 

“Mẹ với bố của Hạ Lễ Từ…”

 

Giọng mẹ tôi bình thản như đang nói hôm nay thời tiết đẹp lắm: "Ồ, đó là bố Cửu mới của con đấy. Hôm nay chúng ta vừa mới đi đăng ký kết hôn xong.”

 

...

 

“Chẳng phải mẹ nói nhà mình và nhà họ Hạ đời đời kiếp kiếp là kẻ thù không đội trời chung sao ?”

 

“ Đúng thế mà.” Mẹ tôi lý lẽ đanh thép: "Oan gia chính là vợ chồng đấy! Nhà mình và nhà họ Hạ, đời đời kiếp kiếp là kẻ thù, nhưng cũng là đời đời kiếp kiếp liên hôn với nhau . Con không biết à ?”

 

Tôi làm sao mà biết được chứ!!!

 

32

 

Được rồi , đừng giả vờ nữa.

 

Hiểu con gái không ai bằng mẹ , mẹ tôi vạch trần: "Nếu con không thích người ta thì sao lại nhận nhẫn của người ta ?"

 

Tôi nhìn chiếc nhẫn trên tay, cố gắng biện hộ: "Con không có ! Con chỉ là..."

 

“Thôi đừng giải thích nữa.” Giọng mẹ tôi nhẹ tênh: "Bố Cửu của con bảo hôm nào hai nhà cùng ăn một bữa cơm để định ngày cưới, cúp máy đây."

 

Điện thoại tắt ngấm.

 

Tôi nhìn Hạ Lễ Từ. Hạ Lễ Từ nhìn tôi .

 

“Anh biết chuyện này từ lâu rồi à ?” Tôi hỏi.

 

“Biết cái gì cơ?”

 

“Chuyện mẹ tôi và bố anh .”

 

Anh liếc nhìn sắc mặt tôi , rồi ngập ngừng đáp: "Biết. Năm sáu tuổi, anh từng thấy bố anh say rượu, ôm cái bồn cầu cứ tưởng là mẹ em rồi tỏ tình."

 

“Anh giấu tôi suốt hai mươi ba năm trời?”

 

“Không phải giấu.” Anh đính chính: "Chỉ là chưa tìm được cơ hội thích hợp để nói với em thôi."

 

Tôi nhướng mày: "Vậy bây giờ thì tìm thấy rồi à ?"

 

“Bây giờ là bị em phát hiện rồi , anh thành thật trả lời.”

 

“Cho nên…” Tôi nhìn anh , mỉm cười : "Anh chẳng hề mất trí nhớ."

 

33

 

Hạ Lễ Từ hoảng hốt tột độ, bắt đầu động não xem nên ngụy biện thế nào.

 

Tôi ngắt lời anh : "Nói thật đi , còn lừa tôi nữa là tôi không cần anh đâu ."

 

Hạ Lễ Từ cúi đầu: "...Mất một chút thôi."

 

“Một chút là bao nhiêu?”

 

“Hai ngày sau khi bị đụng xe thì chẳng nhớ gì cả. Ngày thứ ba bắt đầu hồi tưởng lại được một ít. Đến ngày thứ năm thì gần như nhớ lại hết sạch.”

 

Ngày thứ năm?

 

Tôi nhẩm tính: "Chẳng phải đó là cái hôm tôi nói với anh rằng ' anh là Tiểu Cửu' sao ?"

 

Anh chột dạ gật đầu.

 

Hạ Lễ Từ: “...Ừ.”

 

“Vậy ra anh giả vờ mất trí nhớ lừa tôi suốt hơn một tháng trời.”

 

Anh không dám lên tiếng nữa.

 

34

 

Tôi hừ lạnh một tiếng, quay người bỏ đi .

 

Hạ Lễ Từ lẽo đẽo theo sau tôi , ỉ ôi gọi: "Diêu Diêu, cục cưng, vợ ơi…"

 

"Câm miệng."

 

"Tuân lệnh vợ."

 

Tôi dừng bước, quay đầu lườm anh . Anh lập tức im bặt, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực nhìn chằm chằm vào tôi , giống như một con cún lớn làm sai chuyện mà chẳng biết mình sai ở đâu vậy .

 

Đang định mắng thêm vài câu thì điện thoại rung lên. Là Lâm Thanh Quân.

 

“Đàn em Thượng Diêu, hôm trước nói đi ăn cùng nhau , hôm nay em có rảnh không ? Thái Thương mới mở một quán đồ Tây, đ.á.n.h giá khá ổn .”

 

Tôi liếc nhìn Hạ Lễ Từ. Anh đang nghển cổ lén nhìn màn hình điện thoại của tôi , thấy ba chữ "Lâm Thanh Quân", mặt lập tức tối sầm lại .

 

Tôi bỗng thấy bữa cơm này có vẻ sẽ thú vị đây.

 

"Được ạ, đàn anh . Anh gửi địa chỉ cho em nhé, lát em qua."

 

Giọng Hạ Lễ Từ như rít ra từ kẽ răng: "Em muốn đi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-mat-tri-nho-ke-thu-khong-doi-troi-chung-lam-vo-nho-cua-toi/chuong-4.html.]

 

"Ừ."

 

"Đi với anh ta ?"

 

"Ừ."

 

"Chỉ hai người ?"

 

"Ừ.

"

 

Anh hít sâu một hơi , rồi thở ra , rồi lại hít vào , rồi lại thở ra … Trông anh hệt như một con mèo bị dẫm phải đuôi, dựng hết cả lông lên.

 

"Anh cũng đi ."

 

"Người ta đâu có mời anh ."

 

"Anh tự mời mình ."

 

"Anh tự mời mình thì kệ anh , liên quan gì đến tôi đâu ."

 

"..."

 

Hạ Lễ Từ tức đến mức không thốt nên lời, quay người bỏ đi . Nhưng mới đi được ba bước, anh lại hậm hực quay trở lại , tiếp tục lẽo đẽo theo sau tôi .

 

Tôi cụp mắt, nhìn cái tên ấu trĩ đang dẫm lên bóng mình , khóe miệng khẽ nhếch lên.

 

35

 

Tại quán đồ Tây, tôi và Lâm Thanh Quân ngồi đối diện nhau , bầu không khí rất hòa hợp.

 

Hạ Lễ Từ ngồi ở bàn bên cạnh, trước mặt đặt một ly trà xanh, mắt không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm về phía chúng tôi .

 

Lâm Thanh Quân mỉm cười rót nước cho tôi : "Đàn em, dạo này em ổn không ? Lần trước gặp, thấy em có vẻ gầy đi ."

 

"Em vẫn ổn , cảm ơn đàn anh đã quan tâm."

 

"Nghe nói em với Hạ Lễ Từ..."

 

Tôi nhấp một ngụm nước, mỉm cười : "Chúng em là oan gia từ nhỏ, thời đi học chẳng phải vẫn thế sao ."

 

Bàn bên cạnh truyền đến một tiếng hừ lạnh rất khẽ.

 

Lâm Thanh Quân liếc về phía Hạ Lễ Từ, mỉm cười . Anh ta không nói gì, quay sang trò chuyện với tôi về mấy chuyện hồi cấp ba.

 

Sau khi ăn xong, tôi đứng dậy đi vệ sinh dặm lại lớp trang điểm.

 

Vừa ra ngoài đã nghe thấy tiếng ồn ào.

 

"Anh gì ơi, anh bình tĩnh một chút!"

 

"Buông tôi ra !"

 

Là giọng của Hạ Lễ Từ.

 

Tôi ngẩng đầu nhìn lên, thấy Hạ Lễ Từ đang đè Lâm Thanh Quân xuống đất mà đ.á.n.h.

 

Xung quanh, nhân viên phục vụ và khách hàng đều đang ra sức can ngăn, nhưng anh như một con thú điên, ai can cũng không buông tay.

 

"Hạ Lễ Từ!" Tôi lao tới giữ anh lại : "Anh làm gì thế?"

 

Anh quay đầu nhìn tôi , đôi mắt đỏ ngầu, như thể bị xuất huyết vậy . Lồng n.g.ự.c anh phập phồng dữ dội, hơi thở dồn dập và nặng nề. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy tôi , sự đỏ ngầu ấy dần dần nhạt đi đôi chút.

 

"Thượng Diêu." Giọng anh khàn đặc, anh nắm lấy tay tôi : "Đừng sợ, có anh đây."

 

"Tại sao anh lại đ.á.n.h nhau ?"

 

Tôi nhíu mày đẩy anh ra , đi đỡ Lâm Thanh Quân.

 

Kính của Lâm Thanh Quân đã bị đ.á.n.h lệch, khóe miệng rướm m.á.u, nhưng vẫn chưa tệ bằng Hạ Lễ Từ… Mu bàn tay Hạ Lễ Từ toàn vết xước, da chỗ đốt ngón tay bị tróc ra , m.á.u theo ngón tay chảy xuống từng giọt.

 

"Đàn anh , anh không sao chứ?" Tôi đỡ Lâm Thanh Quân đứng dậy.

 

Lâm Thanh Quân chỉnh lại kính, lắc đầu: "Không sao .”

 

“Vậy đàn anh có thể cho em biết , vừa nãy đã xảy ra chuyện gì không ?"

 

Lâm Thanh Quân liếc Hạ Lễ Từ một cái: "Chắc là thấy em đi ăn cùng anh nên cậu ta giận thôi. Nhưng mà… Đàn em à , chỉ có trẻ con mới dùng bạo lực để tranh giành sự chú ý của con gái thôi."

 

36

 

"Anh..."

 

Hạ Lễ Từ vừa định mở miệng, tôi nhanh tay rút khăn giấy ấn vào vết thương nơi khóe miệng anh : "Đã ra nông nỗi này rồi mà vẫn không yên phận à ? Lát nữa vết thương lại toác ra thì làm thế nào?"

 

Anh cúi đầu, đôi môi mím c.h.ặ.t, giống như một đứa trẻ đang chờ bị mắng. Động tác tay tôi bất giác nhẹ đi vài phần.

 

Lau xong khóe miệng, tôi lại kéo tay anh , ấn khăn giấy lên chỗ da bị tróc nơi đốt ngón tay. Máu nhanh ch.óng thấm đẫm khăn giấy, tôi lại lấy thêm một tờ khác.

 

Suốt quá trình đó, Hạ Lễ Từ không hề nói lấy một tiếng, nhưng đôi mắt anh lại dần dần sáng rực lên.

 

Sau khi xử lý xong vết thương cho Hạ Lễ Từ.

 

Tôi quay sang nhìn Lâm Thanh Quân, mỉm cười : " Đúng là tính cách Hạ Lễ Từ có chút bốc đồng thật."

 

Lâm Thanh Quân cười , vẻ như trút được gánh nặng.

 

"Thế nhưng… Anh ấy không phải người vô cớ mà động tay động chân. Cho nên…” Nụ cười trên môi tôi vẫn không đổi, nhưng giọng điệu đã lạnh đi : "Đàn anh , anh đang che giấu điều gì vậy ?"

 

Nụ cười của Lâm Thanh Quân cứng đờ lại .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...