Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Tôi vẫy tay gọi quản lý đang đứng bên cạnh: "Phiền anh cho trích xuất camera ra đây."

 

Sau đó tôi nhìn đàn anh đang biến sắc, cười nhẹ một cái, giọng điệu thản nhiên: "Trùng hợp thật, quán này là nhà tôi mở. Mọi ngóc ngách trong quán nhà tôi đều lắp camera đời mới nhất, hình ảnh lẫn âm thanh đều cực kỳ rõ nét. Đàn anh yên tâm, tôi nhất định sẽ cho anh một câu trả lời xứng đáng."

 

Tôi sa sầm mặt lại : "Với điều kiện, những gì đàn anh nói đều là thật."

 

Hạ Lễ Từ sáp lại gần tôi , dùng bàn tay không bị thương cọ cọ vào tay áo tôi , dính người nói : "Thượng Diêu, chỉ có em là tốt nhất thôi."

 

"Đứng nghiêm."

 

"Tuân lệnh."

 

Anh đứng nghiêm rồi , nhưng khóe miệng thì cứ nhếch lên, cố kìm thế nào cũng không được .

 

37

 

Quản lý nhanh ch.óng mang camera đến.

 

Video quả thực rất rõ nét. Có thể thấy sau khi tôi đi khỏi, hai người họ vẫn bình yên vô sự một lúc. Lâm Thanh Quân ngồi đối diện, từ tốn lau tay. Hạ Lễ Từ cứ trừng trừng mắt nhìn anh ta .

 

Cả hai trông rất bình thường.

 

Mãi đến khi Lâm Thanh Quân thấy tôi quay lại , anh ta lập tức nhếch môi, đột ngột hướng về phía Hạ Lễ Từ, cười đầy khiêu khích: "Vẫn còn bám theo à ? Tiếc thật, cục cưng mà cậu thích tôi đến tận xương tủy ấy , chẳng qua chỉ là một con ch.ó cái, chỉ cần tôi ngoắc ngón tay là sẽ chạy đến cầu xin tôi thôi. Mười năm trước là vậy , bây giờ cũng thế."

 

Hạ Lễ Từ lập tức nổi trận lôi đình. Anh xông tới túm lấy cổ áo Lâm Thanh Quân, tung một cú đ.ấ.m xuống. Một quyền, lại thêm một quyền.

 

Nhân viên phục vụ lao vào can ngăn, khách khứa xung quanh cũng tới giúp, nhưng anh như không nghe thấy gì, cứ đ.ấ.m liên tiếp vào người và mặt Lâm Thanh Quân. Mãi đến khi tôi chạy từ phía hành lang tới, gọi tên anh , anh mới dừng lại .

 

Tôi gập máy tính bảng lại , ngẩng đầu nhìn Lâm Thanh Quân. Mặt anh ta giờ đã trắng bệch như tờ giấy.

 

"Đàn anh ." Giọng tôi rất bình tĩnh: " Tôi sẽ sớm cho anh biết , rốt cuộc là ai mới là kẻ phải cầu xin ai. Từ nay về sau , ở Thái Thương này sẽ không còn chỗ dung thân cho anh nữa!"

 

Lâm Thanh Quân sợ hãi ngã ngồi xuống đất, lao tới ôm lấy chân tôi : "Không, không , đàn em, là tôi , tôi mới là kẻ cầu xin! Đại tiểu thư Thượng, xin cô, xin cô hãy tha cho tôi ! Đừng đuổi tôi khỏi Thái Thương! Tôi đã vất vả đèn sách bao nhiêu năm, khó khăn lắm mới trụ lại được đây, tôi không thể đi được !"

 

Chưa đợi tôi ra tay, Hạ Lễ Từ đã một cước đá văng anh ta ra : "Cút!"

 

Cú đá đó không hề nhẹ, Lâm Thanh Quân ôm bụng cuộn tròn trên sàn. Nhưng Hạ Lễ Từ chẳng thèm liếc nhìn anh một cái.

 

Anh quay sang nhìn tôi , giọng lí nhí như sợ làm kinh động đến thứ gì đó: "Thượng Diêu, chuyện mười năm trước ... Em cũng biết rồi sao ?"

 

38

 

"Biết."

 

"Thượng Diêu, anh không cố tình giấu em đâu ." Anh cẩn thận nắm lấy vạt áo tôi , thấp giọng nói : "Anh... Anh sợ em biết chuyện sẽ đau lòng. Lá thư tình hồi lớp 10 đó, sau khi em gửi đi , anh ta lại ..."

 

" Tôi biết ." Tôi ngắt lời anh : "Anh ta ném vào thùng rác, anh đã nhặt về, và anh đã đ.á.n.h nhau với anh ta một trận."

 

Hạ Lễ Từ sững người : "Sao em biết ?"

 

"Mẹ tôi nói ."

 

"Sao dì lại …"

 

"Bố anh kể cho bà ấy ."

 

Hạ Lễ Từ im bặt, trên mặt hiện rõ vẻ tuyệt vọng kiểu “ bị chính cha ruột bán đứng ”.

 

"Bố anh nói …” Tôi thong thả nói tiếp: "Anh đ.á.n.h nhau xong về nhà, mặt mũi thì trầy xước, mu bàn tay toàn là vết cọ xát. Bố anh tức lắm, cứ tưởng anh bị bắt nạt, hôm sau hùng hổ đến trường đòi lại công bằng cho anh . Kết quả là xem camera mới thấy, anh mới là người ra tay trước ."

 

Hạ Lễ Từ lấy tay che mặt.

 

"Trong camera…” Tôi tiếp tục: "Anh xông tới tặng anh ta một cú đ.ấ.m, đè hắn xuống đất đ.á.n.h suốt hai phút. Thầy cô tới mà anh vẫn không chịu buông tay, miệng còn gào lên rằng…"

 

"Đừng nói nữa."

 

"'Mày dám mắng cô ấy , còn dám vứt đồ của cô ấy '."

 

Hạ Lễ Từ càng che mặt c.h.ặ.t hơn.

 

"Bố anh đã sao chép lại đoạn camera đó…" Tôi nói : "Cất giữ mười năm rồi . Mẹ tôi cũng có một bản."

 

Phòng khách yên tĩnh mất ba giây.

 

"Mẹ tôi đã cho tôi xem rồi ." Tôi bảo.

 

Hạ Lễ Từ hé một con mắt ra từ kẽ tay: "Khi nào?"

 

"Tháng trước . Ngày thứ ba khi anh bắt đầu giả vờ mất trí nhớ."

 

"...Dì biết lâu vậy rồi sao ?"

 

"Mẹ tôi bảo: 'Thằng nhóc nhà họ Hạ đó, miệng tuy hơi độc thật nhưng lòng nó là thật. Con tự xem xét mà quyết định nhé'."

 

Tôi nhìn Hạ Lễ Từ: "Thế nên không phải hôm nay tôi mới biết anh không mất trí nhớ. Ngày thứ ba là tôi đã biết tỏng rồi . Nếu không , anh nghĩ với cái kiểu làm trò của anh , sao tôi không đ.á.n.h c.h.ế.t anh luôn cho rồi ?"

 

Hạ Lễ Từ ngẩn ngơ nhìn tôi : "Em... Đã biết từ lâu rồi sao ? Vậy... Tại sao em không vạch trần anh ?"

 

39

 

Tại sao ư? Tại sao không vạch trần ngay tại chỗ? Tại sao lại chịu xem anh diễn kịch suốt một tháng trời? Tại sao tôi lại hùa theo để anh gọi là "cục cưng"? Tại sao lại đeo nhẫn của anh chứ?

 

Những câu hỏi này tôi đã suy nghĩ rất lâu.

 

"Bởi vì..." Tôi mỉm cười nhìn thẳng vào mắt anh : "Vì thấy anh diễn kịch cũng thú vị mà."

 

Hạ Lễ Từ: …

 

Đôi mắt đang đầy chờ đợi bỗng vỡ vụn thành tro.

 

"Cảnh nàng tiên cá, tôi cho điểm tối đa. Cảnh ướt át, 98 điểm, trừ 2 điểm vì sơ mi chưa đủ mỏng."

 

"Thượng Diêu!"

 

"Gọi cái gì mà gọi.

" Tôi đảo mắt: "Anh diễn cho tôi xem một tháng, tôi cũng ngồi xem anh một tháng, hòa nhau ."

 

40

 

Hạ Lễ Từ im lặng hồi lâu, sau đó, anh hỏi một câu nằm ngoài dự đoán của tôi : "Bức thư tình đó, em có muốn xem không ?"

 

"Chẳng phải anh từng xem rồi sao ?"

 

"Chưa. Trước đây em không cho anh mở ra ."

 

Anh đi vào căn phòng dán đầy ảnh, lấy chiếc phong bì đã ố vàng ra rồi đưa cho tôi .

 

Tôi cẩn thận tháo ra . Bên trong là tờ giấy được gấp gọn gàng, các góc đều đã sờn rách, giấy cũng đã ngả vàng, nhưng nét chữ vẫn còn rõ. Đó là đoạn trích "Thượng Lâm Phú". Bản mà tôi đã chép suốt một đêm.

 

Ở dòng cuối cùng, tôi có viết bằng nét chữ rất nhỏ: [Đàn anh Lâm, em thích anh .]

 

Chắc chắn Hạ Lễ Từ đã nhìn thấy rồi .

 

Anh cảm thấy thế nào khi đọc được nó? Tôi không biết , nhưng mình chú ý rằng, bên cạnh dòng chữ đó có thêm một nét b.út mới.

 

Bút mực đen, viết rất nhẹ, như sợ làm rách cả giấy. Viết rằng: [ Tôi cũng vậy .]

 

Không phải chữ của Lâm Thanh Quân. Là chữ của Hạ Lễ Từ.

 

"Anh viết lúc nào vậy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-mat-tri-nho-ke-thu-khong-doi-troi-chung-lam-vo-nho-cua-toi/chuong-5.html.]

 

"Đêm anh nhặt được nó."

 

"Chẳng phải anh nói anh chưa từng đọc mấy thứ tôi viết sao ?"

 

"Lừa em đấy." Anh nói : "Anh xem rồi . Xem từng chữ một."

 

Tôi nhìn ba chữ đó rất lâu.

 

"Hạ Lễ Từ."

 

"Ừ."

 

"Nghe nói chiêu mất trí nhớ này của anh học từ một cuốn bí kíp tình yêu trên mạng, cuốn đó tên gì thế?"

 

Anh ngẩn người : "Sao cái gì em cũng biết vậy ?"

 

"Mẹ tôi bảo, bố anh cái gì cũng nói với mẹ tôi hết."

 

Hạ Lễ Từ hít sâu một hơi , như thể phải đấu tranh tâm lý dữ dội lắm mới rặn ra được mấy chữ: “‘Ba mươi sáu kế theo đuổi vợ khi mất trí nhớ’."

 

Tôi không nhịn được mà bật cười : "Có hiệu quả không ?"

 

"Em nghĩ sao ?"

 

Tôi nhìn chiếc nhẫn trên tay, rồi lại nhìn ba chữ xiêu vẹo trên tờ giấy.

 

"Hình như... Cũng có tác dụng."

 

41

 

Đêm đó tôi không về. Không phải vì mềm lòng, mà là vì ngoài trời đang mưa. Đúng , chính là lý do đó.

 

Hạ Lễ Từ hâm nóng cho tôi một cốc sữa, đặt ở đầu giường: "Uống không ?"

 

"Để đó đi ."

 

Anh đặt cốc xuống, nhưng vẫn đứng lì cạnh giường không chịu rời.

 

"Còn chuyện gì nữa sao ?"

 

"Anh muốn hỏi em một câu."

 

"Hỏi đi ."

 

Hạ Lễ Từ ngập ngừng mãi mới dám mở miệng: "Em bắt đầu không ghét anh từ bao giờ vậy ?"

 

...

 

Câu hỏi này chính tôi cũng từng tự hỏi rất nhiều lần .

 

Là lúc anh giả vờ mất trí nhớ gọi tôi là "vợ" à ? Không phải , lúc đó tôi chỉ thấy anh muốn l.ừ.a đ.ả.o mình thôi.

 

Là lúc anh ngày nào cũng gọi điện quấy rầy tôi à ? Không, lúc đó tôi chỉ muốn chặn số anh .

 

Là lúc anh thấy tôi ôm hoa về, mắt đỏ hoe nói "hoa đẹp quá" à ? Hình như cũng không phải .

 

Là lúc anh mở căn phòng đó ra , cho tôi xem hơn một ngàn bức ảnh kia à ? Kể từ đó, ánh mắt mình nhìn cậu ấy đã không còn bình thường được nữa.

 

Tôi lắc đầu: "Em cũng không biết ."

 

Hạ Lễ Từ nhìn tôi , đột nhiên mỉm cười , trong mắt có ánh sáng: "Không sao cả.” Anh nói : "Em còn cả đời để từ từ suy nghĩ."

 

"Ai nói với anh là cả đời?"

 

"Bố anh . Bố bảo bố phải mất mấy chục năm mới theo đuổi được mẹ em nên bảo anh phải kiên nhẫn một chút."

 

"Bố anh không kể cho anh là mẹ em đã đuổi ông ấy đi bao nhiêu lần à ?"

 

"Kể rồi . Bốn mươi bảy lần ."

 

"Thế mà anh còn học theo ông ấy ?"

 

Hạ Lễ Từ cúi người xuống, hôn nhẹ lên trán tôi một cái. Rất nhẹ, rất nhanh, cứ như kẻ trộm vậy .

 

"Bởi vì đến lần thứ bốn mươi tám, dì ấy đã đồng ý rồi ."

 

Anh đứng thẳng người , quay bước đi về phía cửa.

 

"Hạ Lễ Từ."

 

Anh dừng bước.

 

"Bức thư tình đó, anh đã trả lại cho em rồi thì nó là của em."

 

"Ừ."

 

"Vậy em sửa vài chữ, anh không có ý kiến gì chứ?"

 

Anh quay đầu lại , không biết tôi định làm gì.

 

Tôi cầm b.út trên tủ đầu giường, gạch bỏ dòng [Đàn anh Lâm] rồi viết ba chữ bên cạnh, sau đó gấp giấy lại , cho vào phong bì.

 

"Xong rồi ."

 

"Em viết gì thế?"

 

"Không nói cho anh biết đâu ."

 

"Nói cho anh đi mà! Diêu Diêu, cục cưng, vợ ơi!"

 

"Ra ngoài đi , em muốn đi ngủ rồi ."

 

Anh đứng ở cửa, nhìn tôi đầy mong đợi, y hệt như hồi còn giả vờ mất trí nhớ.

 

"Em không nói là đêm nay anh mất ngủ đấy."

 

"Vậy thì anh đừng ngủ nữa."

 

"Có phải em viết tên anh không ?"

 

"Không phải ."

 

"Em nói dối."

 

"Anh lừa em suốt một tháng, em lừa lại anh một lần thì đã sao nào?"

 

Hạ Lễ Từ mỉm cười .

 

42

 

Tôi tắt đèn trước khi anh kịp lên tiếng.

 

"Chúc ngủ ngon, Hạ Lễ Từ."

 

Trong bóng tối, anh đứng đó một lúc, rồi khẽ nói : "Chúc ngủ ngon, cục cưng."

 

Cửa đóng lại .

 

Tôi cầm phong bì kia , nằm trong bóng tối mỉm cười hồi lâu. Trên giấy, tôi viết là… [Hạ Lễ Từ, em thích anh .]

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...