20px

 

Tôi : [?]

 

Đối phương trả lời lại một dấu chấm than.

 

Màu đỏ.

 

Tôi bị chặn rồi ???

 

Tôi tức đến mức ném cả điện thoại.

 

Đặng Tề đúng là cái tên dở hơi , sớm nắng chiều mưa.

 

Chia tay anh cũng vì cái tính này đấy.

 

Rõ ràng giây trước còn vui vẻ ôm ấp, giây sau đã mặt lạnh như tiền.

 

Hồi mới yêu, tôi tưởng thế là tình thú, vẫn dỗ dành chút đỉnh.

 

Dù sao anh cũng khá dễ dỗ.

 

Chỉ cần hôn một cái là đã khoái chí lắm rồi .

 

Nhưng lâu dần, dỗ không nổi nữa.

 

Anh nhận ra sự hời hợt của tôi nên càng giận dữ hơn.

 

"Hứa Tri Thu, có phải em không còn yêu anh nữa không ?"

 

Vốn đang bực trong người , tôi liền tung ra combo đáp trả hời hợt.

 

" Đúng đúng đúng!"

 

"Phải phải phải !"

 

"Anh nói không sai chút nào!"

 

Tôi cứ tưởng Đặng Tề cùng lắm là giận hờn chút thôi, ai ngờ anh dọn đi ngay trong đêm.

 

Không phải tôi không muốn níu kéo.

 

Chủ yếu là vì tôi ngủ quá sâu, còn anh thì đi quá lặng lẽ.

 

Chẳng cho tôi cơ hội nào cả.

 

Thế là chúng tôi chia tay.

 

Còn về lý do tại sao chia tay mà chưa xóa kết bạn...

 

Nguyên nhân nông cạn là vì tôi chưa tìm được người mới.

 

Nguyên nhân sâu xa là ngày nào Đặng Tề cũng đăng ảnh khoe cơ bụng lên Story, không xem thì phí.

 

Đúng thế, tôi không hề thả tim.

 

Chỉ đơn thuần là thưởng thức.

 

Chậc.

 

Giờ thì chẳng thưởng thức được nữa rồi .

 

Thôi bỏ đi .

 

Coi như đó là sổ tay ghi chú vậy .

 

À mà, đậu phộng bao nhiêu gram nhỉ?

 

Tôi hoàn toàn chẳng nhớ gì cả.

 

Tôi tiện tay tìm đại một công thức trên mạng, định bụng làm cho qua chuyện ngày mai đã .

 

Nhưng đây dù sao cũng không phải kế sách lâu dài.

 

Tôi định tìm người nấu cơm gia đình trong khu vực, thuê họ giao tận nơi ba bữa mỗi ngày.

 

Hết cách, ai bảo thằng nhóc ở nhà khó chiều cơ chứ.

 

02

 

Tôi làm nghề sáng tạo nội dung, tài khoản chính có lộ mặt nên không tiện tìm người trong vùng.

 

Tài khoản phụ chuyên đăng phối đồ không lộ mặt, dùng cái đó là hợp lý.

 

Tiêu đề: [Cần gấp người biết nấu ăn trong khu vực, con nhà tôi đã hai tháng không ăn uống đàng hoàng rồi !]

 

(Chiêu đặt tiêu đề câu view quen thuộc rồi .)

 

Trong phần nội dung, tôi nêu rõ yêu cầu: [cung cấp ba bữa mỗi ngày tận cửa, chi phí nguyên liệu và công sức tôi bao tất.]

 

Yêu cầu không được dùng đồ làm sẵn, phải chuẩn healthy.

 

Rất nhanh sau đó, tôi nhận được một tin nhắn riêng.

 

Trứng Bắc Thảo Cà Ri: [Chào cô. Nam giới được không ạ? Tôi có chứng chỉ đầu bếp, dạo này đang rảnh nên định kiếm chút tiền tiêu vặt.]

 

Tôi nhìn tấm chứng chỉ đầu bếp đã được che thông tin cá nhân mà đối phương gửi sang.

 

Không đùa được đâu , người này cũng giống Đặng Tề, đều là đầu bếp bậc một.

 

Phải biết rằng lý do tôi yêu Đặng Tề ban đầu là vì khuôn mặt và tám múi cơ bụng của anh .

 

Tiếp đến mới là vì tài nấu nướng siêu ngon!

 

Lần đầu tôi được nếm món anh làm , thực sự kinh ngạc tới mức khó tin.

 

"Bảo bối à , anh nấu ăn ngon quá đi ! Em muốn ăn cả đời này luôn!"

 

Đặng Tề được tôi nịnh cho phổng cả mũi.

 

"Thế đã là gì? Ngày mai anh đi thi lấy cái chứng chỉ đầu bếp bậc một về cho xem."

 

...

 

Có lẽ vì sợ tôi còn lo ngại, đối phương lại gửi tiếp một tin nhắn.

 

Trứng Bắc Thảo Cà Ri: [Ngày mai có thể nấu thử một ngày, không tính tiền của cô.]

 

[Kết bạn nhé?]

 

Không lấy tiền thì khác gì bánh từ trên trời rơi xuống?

 

Tôi đồng ý kết bạn với Trứng Bắc Thảo Cà Ri.

 

Tài khoản rất sạch sẽ, không đăng một cái story nào.

 

Tôi đoán chắc là họ cũng không tin tưởng mình , nên dùng tài khoản phụ.

 

Nhưng chuyện đó không quan trọng, miễn là nấu ăn ngon.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cong-thuc-sua-dau-phong/chuong-1.html.]

Tôi gửi địa chỉ qua, ấn định thời gian giao cơm.

 

Tôi : [Anh giao xong cứ để ở cửa, chụp ảnh rồi báo cho tôi qua WeChat là được .]

 

Trứng Bắc Thảo Cà Ri: [Không vấn đề gì.]

 

Tôi nhắn thêm một câu: [Nhớ làm phần cho hai người nhé.]

 

Trứng Bắc Thảo Cà Ri: [Nhất định phải là suất hai người sao ?]

 

Sao anh ta lại hỏi như thế nhỉ?

 

Tôi : [Suất hai người thì không ship à ?]

 

Phía bên kia im lặng một hồi lâu mới trả lời.

 

Trứng Bắc Thảo Cà Ri: [Ship chứ! Sao lại không ship được chứ!]

 

Không hiểu sao .

 

Tôi cứ cảm thấy câu này mang chút giọng điệu nghiến răng ken két.

 

Sao vậy nhỉ?

 

Suất hai người khó chấp nhận đến thế à ?

 

Tôi có phải không trả tiền đâu .

 

03

 

Sáng hôm sau , tám giờ mở cửa phòng, bữa sáng đã sẵn sàng ở đó.

 

Sữa đậu phộng thơm đậm đà, ăn kèm với món hoành thánh nhỏ tươi ngon.

 

Hạnh phúc đến nỗi tôi cứ lâng lâng cả người .

 

Thơm thật đấy!

 

Kể từ khi chia tay Đặng Tề, tôi chưa từng được ăn món gì ngon thế này .

 

Phải công nhận, người nấu ăn ngon thì món nào làm ra cũng mang một nét tinh tế cao cấp giống nhau .

 

Tôi lén đổ hết vào bát đĩa của nhà, chuẩn bị cho 'thằng em quý t.ử' một bất ngờ.

 

Sau đó, tôi lấy điện thoại ra để khẳng định tài năng của vị đầu bếp hạng nhất này .

 

Tôi : [Thơm đến mê mẩn luôn anh trai ơi!]

 

Trứng Bắc Thảo Cà Ri rep lại ngay lập tức: [Hết rồi á? Cô không nếm ra được vị gì khác sao ?]

 

Tôi hoảng hốt: [Anh không bỏ t.h.u.ố.c tôi đấy chứ?]

 

Đúng là của rẻ là của ôi mà!

 

Trứng Bắc Thảo Cà Ri: [Tất nhiên là không rồi !]

 

[Ý tôi là cô không nếm ra được hương vị gì đặc biệt sao ?]

 

Tôi : [Ừm... vị đặc biệt thơm?]

 

Trứng Bắc Thảo Cà Ri: [...]

 

[Không có gì đâu .]

 

Đặt điện thoại xuống, tôi suy nghĩ một lúc mới hiểu ý của anh trai Trứng Bắc Thảo Cà Ri.

 

Có phải anh ta muốn tôi viết vài trăm chữ cảm nhận sau khi ăn để khen ngợi tay nghề của mình không ?

 

Đúng là kiểu người cần được khẳng định cảm xúc thật đấy.

 

Nhưng mà ngại quá.

 

Tôi không có nghĩa vụ đó.

 

...

 

Khi 'thằng em quý t.ử' thức dậy ăn sáng, mắt nó sáng rực lên.

 

Ăn xong mà vẫn còn thòm thèm.

 

"Chị, hết rồi à ?"

 

Tôi gật đầu: "Hết rồi ."

 

Nó cau mày: "Khó khăn lắm mới có đồ ăn ngon, chị phải đặt... không , phải nấu nhiều lên tí chứ!"

 

Tôi gật đầu ghi nhận ý kiến đó.

 

Liền lấy điện thoại gửi tin nhắn cho anh trai Trứng Bắc Thảo Cà Ri.

 

[Bữa tới anh có thể làm tăng lượng lên không ? Hơi không đủ ăn ạ.]

 

Trứng Bắc Thảo Cà Ri: [Không đủ ăn?]

 

[Người ở cùng cô đúng là ăn khỏe thật đấy.]

 

Tôi khẳng định: [Chứ sao nữa, con trai tuổi đôi mươi là ăn khỏe nhất mà.]

 

Trứng Bắc Thảo Cà Ri: [Tuổi đôi mươi? Hừ, còn trẻ chán nhỉ.]

 

?

 

Anh ta đang nói kháy cái gì vậy ?

 

04

 

Thôi bỏ đi , miễn là có thể làm thằng em nhà mình thỏa mãn, anh ta muốn nói kháy gì thì nói .

 

Dù sao mình cũng chỉ là đặt cơm, đâu phải yêu qua mạng.

 

Sau một ngày thử món, tôi cực kỳ hài lòng.

 

Chuẩn bị bàn giá cả với anh trai Trứng Bắc Thảo Cà Ri.

 

Tôi cứ nghĩ phía bên kia sẽ hét giá trên trời, ai ngờ trừ chi phí nguyên liệu ra , mỗi ngày anh ta chỉ lấy 50 đồng tiền công thôi.

 

[Rẻ thế á!]

 

Tôi vô cùng kinh ngạc.

 

Trứng Bắc Thảo Cà Ri: [Cô cứ coi như tôi làm vì đam mê đi .]

 

Chậc.

 

Đúng là người đàn ông này cực kỳ yêu thích nấu nướng thật.

 

...

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...