Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giây tiếp theo, như hiểu ra điều gì đó, anh nhẹ nhàng gỡ tay tôi đang túm tai mình ra , dắt tay tôi đi vào phía trong nhà xưởng.
Trong chuồng lợn, một đàn lợn con tròn ủng đang nằm chen chúc ngủ ngoan.
Thẩm Hành nhướng mày đầy đắc ý với tôi .
"Thế nào, chồng em giỏi chứ? Lũ lợn con nhà mình đều là một tay anh đỡ đẻ đấy."
Ánh mắt tôi dời sang con lợn nái đang thong thả ăn cám bên cạnh, tôi bỗng nhận ra .
"Đây... đây chính là Điềm Điềm?"
Khóe môi anh nhếch lên nụ cười xấu xa, cúi người sát vào tai tôi , trêu chọc:
" Đúng thế, sao nào, nghe thấy anh gọi Điềm Điềm sắp đẻ, nên ghen rồi à ?"
"Tưởng anh giấu em, lén lút có con với người khác sao ?"
Tai tôi đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức mà không biết cãi lại thế nào, chỉ biết trừng mắt nhìn anh .
"Ai, ai ghen chứ! Em làm sao biết anh chạy đi đỡ đẻ cho lợn... lại còn gọi cái tên Điềm Điềm, Điềm Điềm gì chứ."
Thẩm Hành gãi gãi đầu.
"Ừ nhỉ, quên nói với em là nhà mình chuyển sang nuôi lợn rồi , chứ nuôi gà tiếp thì ông cụ chịu không nổi."
" Nhưng mà - trong lòng em, anh lại là kẻ không đáng tin vậy sao ? Đã nói là chỉ có mình em thôi mà."
Anh lấy ngón tay vuốt nhẹ lòng bàn tay tôi .
"Trời đất chứng giám, anh thật sự không cố ý cúp máy của em đâu ."
"Trạm thu phát sóng ở đây chán lắm, bệnh cũ rồi ."
Nhìn người đàn ông đang để nguyên nửa khuôn mặt đỏ ửng vì bị tôi tát, ngoan ngoãn nhận lỗi và giải thích.
Sự căng thẳng và uất ức suốt chặng đường dài của tôi hoàn toàn vỡ òa, tôi ngồi bệt xuống đất khóc không màng hình tượng.
"Em cứ tưởng là... hu hu hu hu..."
Thẩm Hành thấy tôi khóc , lập tức ngồi xổm xuống ôm chầm lấy tôi .
Vừa hôn lên đôi mắt đỏ hoe của tôi , vừa thấp giọng dỗ dành.
"Đừng khóc nữa vợ ơi, là tại anh tất cả, làm em chịu ủy khuất rồi ."
"Đồ ch.ó con, ghét anh nhất."
Tôi buông xuôi, mềm nhũn rúc vào lòng anh , đ.ấ.m anh mấy cái cho hả giận.
Anh giả vờ nghiêm túc kéo áo ba lỗ của mình lên ngửi ngửi.
"Ừm, chồng đúng là hôi thật."
" Nhưng mà - Lẫm Lẫm đang ôm anh này , em cũng thành một Lẫm Lẫm hôi hổi rồi ."
Thế này thì hai đứa mình là nồi nào úp vung nấy, đúng là một cặp trời sinh.
12
Trời đã về chiều, tôi ở lại căn nhà cấp bốn trong sân nhỏ của Thẩm Hành một đêm.
Vừa tỉnh dậy, không khí ở vùng quê sau cơn mưa thật sự trong lành đến lạ.
Tôi vươn vai một cái, lê dép đi ra ngoài đ.á.n.h răng.
Vừa bước ra giữa sân, một bóng dáng tròn ủng, hồng hào lặng lẽ di chuyển tới gần.
Tôi dụi mắt nhìn lại , chắc chắn là do mình dậy sớm quá rồi .
Sao trong làng lại có người mặc đồ thú bông (furry) được chứ?
Con thú bông hình chú lợn bước đi lóng ngóng, cứng đờ, gần như chậm rãi cọ vào người tôi .
Nó quỳ một chân xuống trước mặt tôi .
Cái móng lợn đầy lông loay hoay trong lòng n.g.ự.c hồi lâu mới lấy ra một hộp nhung nhỏ.
Qua lớp đầu thú bông dày cộm, giọng Thẩm Hành nghe ồm ồm, không rõ lắm.
Nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự căng thẳng và vụng về trong đó.
"Anh biết mình ngốc, tính tình cục mịch, học vấn cũng không cao, càng chẳng có tài cán gì vẻ vang."
" Nhưng anh thật lòng rất yêu em, chỉ muốn cả đời này được ở bên cạnh em, cố gắng đối tốt với em hết mức có thể."
"Anh sẽ cố gắng kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền giao hết cho em tiêu, đưa em đi ăn ngon mặc đẹp ."
"Còn phải nói gì nữa nhỉ... thôi kệ đi ."
"Nhiếp Lẫm Lẫm, gả cho anh nhé?"
Tôi thấy vừa buồn cười vừa bất lực.
"Anh tháo đầu thú bông ra trước đã , ai đời cầu hôn mà lại lươn lẹo như anh không ?"
"Không muốn ... anh ngại."
Anh ồm ồm từ chối.
Tôi lười đôi co với anh , túm lấy tai chú lợn rồi giật mạnh cái đầu thú bông xuống.
Mái tóc vốn bồng bềnh của anh giờ bết lại vì mồ hôi, dính c.h.ặ.t trên trán, trông khá t.h.ả.m hại.
Đầu tai anh đỏ ửng, căng thẳng đến mức ngay cả hơi thở cũng trở nên khẽ khàng, anh e dè nhìn tôi .
Tôi nhìn anh , khẽ cong môi.
"Cho anh một câu hỏi, trả lời đúng thì em gả cho anh ."
Khuôn mặt Thẩm Hành xụ xuống ngay lập tức, tội nghiệp nhìn tôi .
"Bảo bối, cầu hôn thì đừng trêu anh mà. Những việc khác anh đều có thể cố gắng, nhưng nếu câu này trả lời sai mà em không gả cho anh thì anh biết khóc với ai đây."
Thật sự ngốc đến mức làm người ta mềm lòng.
"Nghe kỹ đây, 20 cộng 1 bằng mấy?"
Anh ngẩn người ra hai giây, rồi cẩn thận thăm dò đáp lại , sợ mình trả lời sai.
"Là... hai mươi mốt à ?"
" Đúng rồi !"
Tôi ôm lấy cái bụng béo tròn của bộ thú bông, kiễng chân hôn anh .
"Đồ ngốc, em cũng yêu anh ."
13
Tôi nhìn chiếc nhẫn kim cương rực rỡ trên ngón tay, hồi lâu vẫn không rời mắt được .
Thẩm Hành vừa tắm xong đi từ phòng tắm ra , trên người vẫn còn vương hơi nước mát lạnh.
Anh nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo tôi từ phía sau , ch.óp mũi cọ vào hõm cổ tôi .
"Vẫn còn nhìn à , em thích chiếc nhẫn anh tặng thế sao ?"
"Mẫu này từ hai năm trước rồi , lỗi thời rồi ."
"Vài hôm nữa vào phố anh mua cho em cái khác."
"Không cần đâu , em chỉ thích cái này thôi, thích nhất luôn."
Tôi nghiêng đầu lẩm bẩm.
"Là thích nhẫn hay thích người tặng nhẫn?"
"Anh đoán xem?"
Tôi cười đáp lại anh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/sau-khi-bi-ban-trai-cu-om-lop-da-nguoi-duoi-theo-xin-hoa-hinh/chuong-5.html.]
Anh cũng khẽ cười , nghe vừa lười biếng lại vừa cưng chiều.
Tôi đẩy đẩy anh .
"Anh đi ngủ trước đi , em còn phải bôi kem dưỡng nữa."
"Vợ không bôi những thứ đó thì vẫn thơm mà."
Anh không cãi lại tôi , hôn tôi một cái rồi ngoan ngoãn nằm xuống mép giường.
Chẳng bao lâu sau , hơi thở của người bên cạnh đã trở nên đều đặn và sâu lắng, trông như đã ngủ say.
Căn phòng vắng lặng, bên ngoài cửa sổ là cảnh đêm dịu dàng.
Tôi nhẹ nhàng leo lên giường, ghé sát vào tai anh thì thầm.
"Thật ra ... là em thích anh trước ."
Lời vừa dứt, khóe miệng người đang ngủ say sưa bỗng nở một nụ cười thật tươi.
Cánh tay dài thu lại , ôm c.h.ặ.t lấy tôi vào lòng.
"Thế à ... anh cũng thấy vậy ."
"Ngày đó bế em vào phòng y tế, anh ngầu bá cháy luôn."
"Vợ ngốc ạ..."
Tôi sững sờ trong giây lát, phải mất một lúc lâu mới phản ứng lại được .
Ngước mắt đối diện với ánh nhìn của anh , chỉ thấy đôi mắt anh đang sáng lấp lánh.
Anh cười đến mức lộ rõ hai chiếc răng khểnh sắc nhọn.
[Toàn văn hoàn ]
Ngoại truyện 1: Bí mật trong trình duyệt.
"Này chồng ơi, phong cách trang trí đám cưới mà em nói thích hôm trước , anh có lưu số liên lạc của chuyên gia thiết kế không ?"
"Em muốn trao đổi thêm với cô ấy về phong cách mình thích, chốt lại vài chi tiết."
Anh chẳng cần suy nghĩ, đưa luôn điện thoại vào tay tôi , tiện thể còn xoa xoa mặt tôi .
"Được rồi , có yêu cầu gì cứ nói , đảm bảo sẽ cho vợ bảo bối một hôn lễ hoàn hảo."
"Biết rồi , anh dính người c.h.ế.t đi được ."
Tôi cười đuổi anh ra ghế sofa xem tivi.
Lúc vuốt màn hình tìm danh bạ, tay tôi vô tình bấm nhầm vào trình duyệt.
Đang định thoát ra thì vô tình lướt thấy lịch sử tìm kiếm của anh .
[Cẩm nang toàn tập: Vợ chồng trẻ chuẩn bị đám cưới]
[Những cách cầu hôn con gái thích mê năm 2026]
[Cà phê tiếng Anh là gì]
[Chia tay theo kiểu đứt quãng là gì]
[Nhà không có tiền thì có nên trì hoãn bạn gái không ]
[Cách làm kem dâu tây]
[Học sinh cấp ba làm thế nào để thi vào cao đẳng]
[Sinh viên đại học yêu người chỉ có bằng cấp ba có mất mặt không ?]
[Giải nghĩa thành ngữ: bản mạt đảo trí ( nhìn nhận sai lệch thứ tự quan trọng).]
Tôi lướt xuống từng dòng một, hốc mắt dần cay cay, lòng mềm nhũn đến mức không còn cảm giác gì nữa.
Cái đồ ngốc này ...
Không muốn vạch trần sự vụng về của anh , tôi lặng lẽ thoát ứng dụng rồi đặt điện thoại xuống.
Tôi bước tới trước mặt anh , nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo anh , vùi đầu vào lòng anh .
“ Chồng ơi, em yêu anh . “
Thẩm Hành rõ ràng sững người một chút, có chút bất ngờ như được sủng ái mà lo sợ.
Sau đó, anh ôm trọn lấy tôi vào lòng, dịu dàng xoa xoa mái tóc tôi .
“ Anh cũng yêu em mà. “
“ Sao thế? Lúc nãy còn bảo anh dính người , sao giờ em lại tự nhiên dính lấy anh thế này . “
“ Có phải tại đêm qua anh thể hiện tốt quá không ? “
Giọng anh vừa dịu dàng lại mang theo chút tự luyến đắc ý đầy ngây ngô.
Chưa đợi tôi kịp đáp lời, anh đã tự lẩm bẩm một mình đầy vẻ nghiêm trọng.
“ Lát nữa phải vào cái trang đó bấm like mới được . “
“ Đổi tư thế mới đúng là giúp ích cho việc hâm nóng tình cảm vợ chồng thật. “
Ngoại truyện 2: Thần ngủ xuất thế.
Vừa hết giờ đọc sách buổi sáng, lớp 307 coi như sạch bóng, tất cả đều gục xuống bàn ngủ khò khò.
Thứ Năm đúng là buồn ngủ kinh khủng.
Chẳng ai thèm quan tâm đến xấp bài kiểm tra chính tả hai lớp vừa được lớp trưởng môn Văn lớp 308 mang đến đặt trên bục giảng.
Thẩm Hành đút tay vào túi quần, dáng vẻ cà lơ phất phơ đi từ cái chỗ ngồi "độc tôn" cạnh thùng rác lên đến dãy bàn đầu.
" Lạ thật đấy đại ca, giờ này mà cậu vẫn tỉnh táo cơ à ? "
" Ôi buồn ngủ c.h.ế.t mất, tao cũng chịu hết nổi rồi , ngủ đây. "
Tiểu Ngô ở bàn đầu tán gẫu với anh vài câu rồi cũng tháo kính ra gục xuống bàn.
" Liên quan gì tới mày, ngủ tiếp đi . "
Thiếu niên chẳng hề bận tâm đến lời trêu chọc của anh em, cũng chẳng quan tâm cái bài kiểm tra chính tả c.h.ế.t tiệt kia .
Anh chỉ mải nhớ đến tên cô, tìm kiếm trong đống giấy tờ lộn xộn ấy .
Cho đến khi rút được một tờ giấy có nét chữ thanh tú, trình bày ngay ngắn, anh mới hài lòng cong môi rời đi .
Ngoại truyện 3: Anh shipper Thẩm.
Thẩm Hành đang cố nhét cái bao tải căng phồng của mình lên xe.
Ông bác đi ngang đầu làng cười trêu:
" Thằng Thẩm lại lên thành phố thăm vợ đấy à . “
" Vâng bác ơi, hết cách, cô vợ nhỏ cứ hở tí lại bảo nhớ cháu. "
Công việc của Nhiếp Lẫm Lẫm ở trong thành phố, sau khi xác định quan hệ, hai người bắt đầu kiểu yêu xa "mini".
Thẩm Hành lúc nào cũng lo vợ ở thành phố không được ăn thịt và rau củ tươi sạch.
Thế là anh tự mình hóa thân thành đầu bếp, thịt tự nuôi, rau tự trồng đều được anh rửa sạch, để ráo rồi hút chân không mang lên cho cô.
Mỗi món ăn, khẩu phần bao nhiêu, phối hợp thế nào đều được anh đóng gói dán nhãn đầy đủ, đến cả tỏi băm hành cắt cũng đã xử lý xong xuôi.
" Không cần phiền phức thế đâu , em cũng đâu có thích nấu nướng, lâu lâu mới làm một bữa, không dùng nhiều thế đâu . “
Đầu dây bên kia vang lên giọng phàn nàn đầy nũng nịu của cô.
" Không phiền đâu mà, để anh làm cho em, toàn là món em thích đấy. “
" Anh với chỗ rau củ đang trên xe bò rồi , lát nữa là đến nơi thôi nhé. "
" Còn tiền công thì... tối nay em cứ tự liệu mà trả nhé. "
" Thẩm Hành, anh là cái đồ lưu manh c.h.ế.t tiệt!!! "
Chaporia
Bình Luận (0)