Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Thử... người đang sốt 38.6 độ này của anh ."
"Thôi thôi, anh đã thế này rồi ."
Tôi vội vàng xua tay.
"Hơn nữa nghe nói lúc sốt mà vận động mạnh dễ bị viêm cơ tim lắm, anh nghỉ ngơi đi ."
"Em ở phòng ngủ chính đối diện đây, có việc gì thì gọi em."
Tôi vừa định đi , bàn tay nóng rực của anh đã trực tiếp ôm lấy eo tôi , kéo tôi lên người anh .
Anh dùng chất giọng khàn khàn đầy từ tính dỗ dành, dụi dụi vào n.g.ự.c tôi như một chú cún con, giọng điệu như đang làm mê hoặc lòng người .
"Không sao đâu ... Anh khỏe lắm, chịu được mà, em tới đây."
Tôi không đáp, chỉ vò vò "đống lông cún" trên đầu anh .
Thấy tôi không nhúc nhích, anh lập tức bĩu môi, bắt đầu tỏ vẻ tủi thân .
"...Anh biết ngay là em không thích anh đến thế mà."
"Anh đã thế này rồi mà em vẫn không có cảm giác gì."
"Đồng ý quay lại với anh , chắc cũng chỉ vì thấy anh đáng thương thôi chứ gì."
Anh ỉu xìu, nhìn trông có vẻ buồn bã cực kỳ.
Nhưng tay thì rất tự nhiên kéo tay tôi xuống, đặt chắc chắn lên bụng dưới của mình .
Lòng bàn tay chạm vào những đường cơ bắp săn chắc cứng cáp của anh .
Thân nhiệt anh nóng đến đáng sợ, cơ bắp cũng chẳng hề có chút mềm nhũn nào.
"Dừng dừng dừng! Không được dở trò lưu manh nhé."
"Thế em hỏi anh , hai năm nay anh có với người khác..."
Tôi do dự mãi mới dám hỏi ra miệng.
Chưa nói hết câu đã bị anh vội vàng cắt ngang.
"Không có , không có , tuyệt đối không có ."
"Sau khi chia tay em, anh tu hành như một ông sư vậy ."
"Em không ở đây, anh chẳng buồn nghĩ tới chuyện đó đâu , bảo bối à ."
Lúc này tôi chẳng còn lo nghĩ gì nữa, vươn tay ôm lấy cổ anh rồi hôn lên.
Chẳng trách tên là Thẩm Hành, hai năm trôi qua mà vẫn " rất hành" ( rất được ).
Hơn nữa... quả thực còn nóng hơn ngày thường.
Một đêm ân ái.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi lăn sang bên cạnh nhưng không thấy l.ồ.ng n.g.ự.c người đàn ông đâu cả.
Dụi mắt nhìn lại , mới phát hiện trên giường chỉ còn mình tôi , chỗ nằm bên cạnh đã sớm lạnh ngắt.
Tôi đứng dậy đi quanh một vòng, trong phòng trống trơn, chẳng thấy bóng dáng Thẩm Hành đâu .
Nếu không phải dưới cơ thể vẫn còn ê ẩm, tôi suýt chút nữa đã tưởng đêm qua điên cuồng chỉ là ảo giác của một mình tôi .
Gọi điện cho anh , chỉ nhận lại tiếng bận máy lạnh lùng.
10
Trên đầu chữ sắc là một cây đao, Nhiếp Lẫm Lẫm ơi là Nhiếp Lẫm Lẫm!
Tôi hối hận đến mức tự đ.ấ.m vào đầu mình .
18 tuổi bị lừa thì còn thôi, chứ giờ 24 tuổi đầu rồi mà vẫn thế này đây.
Quả nhiên, anh chỉ là nổi hứng muốn chơi bời chút thôi.
Hay cho một Thẩm Hành.
Đêm qua còn gọi tôi là bảo bối, hôn hít thắm thiết bên tai.
Hôm nay làm xong là quay lưng xách quần chạy mất.
Tôi càng nghĩ càng thấy tủi thân , một ngọn lửa giận bốc thẳng lên đầu.
Không chút do dự, tôi trực tiếp cầm điện thoại lên chặn hết WeChat, số điện thoại và mọi phương thức liên lạc của anh , rồi nằm vật xuống giường.
Chẳng bao lâu sau , điện thoại liên tiếp hiện lên mấy tin nhắn từ số lạ gửi tới.
[Sao lại chặn anh rồi aaaaaa.]
[Sao không thèm trả lời anh ?]
[Bảo bối ơi!!!!!!!!!! Hét,Hét,Khóc,Khóc,Khóc]
[Anh khóc mất thôi.]
[Em có quản không hả!!]
[Cho anh ra khỏi danh sách chặn trước đã không được sao ? QAQ[
[Mẹ kiếp, Nhiếp Lẫm Lẫm em lại lừa anh .]
[Anh c.h.ế.t trong nước mắt đây.]
Thấy tôi không thèm để ý, phía bên kia trực tiếp gọi điện thoại tới.
"Tại sao lại chặn anh , không phải em đã đồng ý là muốn anh nữa sao ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-bi-ban-trai-cu-om-lop-da-nguoi-duoi-theo-xin-hoa-hinh/chuong-4.html.
]
Giọng người đàn ông đầy vẻ khó hiểu và tủi thân .
Tôi lạnh lùng đáp trả.
"Thẩm Hành, anh còn dám hỏi em tại sao chặn anh à ?"
"Xong việc là chuồn, một lời cũng không có ? Anh coi em là thứ gì vậy ?"
"Đừng có ở đây diễn cái vở kịch khổ tình kiểu không có em không được nữa."
"Anh không có !! Là do anh có việc gấp đột xuất mới phải đi , nhưng anh vẫn nấu cháo và để lại giấy nhắn cho em mà."
Tôi sững người : "Giấy nhắn gì cơ?"
"Em không thấy à ? Ở trên bàn ăn nhà mình ấy ."
Tôi bước nhanh tới bàn ăn, trên đó là một bát cháo trắng được đĩa đậy kín.
Bên cạnh còn có một đĩa đồ ăn kèm và một mẩu giấy nhắn.
"Vợ đêm qua đáng yêu quá, chồng có chút việc phải về quê một chuyến. Nhớ ăn sáng nhé, cháo chồng tự tay nấu, chịu khó một chút nha."
Trái tim đang treo ngược của tôi cũng được thả xuống, tôi gắt gỏng mắng cậu ấy .
"Anh có thể đừng học mấy kiểu để lại giấy nhắn như mấy tổng tài bá đạo không ? Sợ c.h.ế.t đi được , cạn lời thật đấy."
"Được rồi , được rồi ~ chồng sai rồi , làm Lẫm Lẫm sợ rồi ."
Đầu dây bên kia , anh cười cười , thấp giọng dỗ dành.
Đột nhiên, giọng anh trở nên giật lag, trong ống nghe chỉ còn lại tiếng tạp âm ch.ói tai.
"Alo? Thẩm Hành, anh còn đó không ?"
"Anh... vẫn đang... ở... Lẫm... Lẫm."
Giọng anh đứt quãng, nghe không rõ ràng.
"Cái... sóng... không ... tốt ."
"Điềm Điềm... hình như sắp đẻ rồi ..."
"Không nói ... nữa nhé, anh phải đi gấp đây..."
Tiếng "tút" vang lên, cuộc gọi bị ngắt vội vàng.
Tôi c.h.ế.t lặng ngay lập tức. Điềm Điềm là ai?
Người ta sinh con thì liên quan gì đến anh chứ?
...Là bạch nguyệt quang của anh , hay là người vợ danh chính ngôn thuận ở quê nhà?
Chẳng lẽ anh đã có con với người phụ nữ khác, giờ sắp đẻ rồi ?
Vậy tôi là cái gì? Người để anh giải khuây mỗi khi cô đơn ư?
Rõ ràng là đã có gia đình rồi , thế mà còn ngon ngọt dỗ dành trêu chọc tôi .
Cũng đúng... đã hai năm rồi , làm sao anh có thể an phận đợi tôi mãi được .
Đủ loại suy nghĩ hỗn loạn thi nhau trỗi dậy.
Sự ghen tuông và uất ức đè nặng trong l.ồ.ng n.g.ự.c khiến tôi khó chịu không thôi.
Trong lòng thì tự nhủ đây chỉ là gã đàn ông dối trá bẩn thỉu, không đáng để tôi phải đau lòng.
Vậy mà nước mắt vẫn cứ rơi lã chã xuống đùi, vết đỏ do anh để lại tối qua vẫn còn chưa tan.
Thế mà giờ lại tuyên bố kết thúc mối quan hệ của chúng tôi sao ?
11
Chiếc taxi xóc nảy trên con đường đất dẫn vào thôn, trái tim tôi cũng nhói lên từng nhịp.
Vết bầm do Thẩm Hành cấu vào bắp đùi vẫn còn đau âm ỉ dưới tà váy.
Mỗi lần cọ xát, dường như đều đang chế giễu sự đa tình của tôi .
Không ngờ tôi lại ngốc nghếch đến mức tự mình chạy về tận thôn để tìm người ta .
Đúng là không thấy quan tài không đổ lệ mà.
Cửa nhà xưởng đóng không c.h.ặ.t, tôi nắm c.h.ặ.t túi xách, nghiến răng đẩy cửa bước vào .
Mùi m.á.u tanh nồng lẫn với mùi đất xộc thẳng vào mũi khiến tôi ho sặc sụa.
Ngước mắt lên, tôi thấy Thẩm Hành với mái tóc rối bù, chẳng còn chút hình tượng chỉn chu nào như mọi ngày.
Chiếc áo ba lỗ màu đen bị kéo xộc xệch, anh đang đeo một chiếc tạp dề hồng phấn, ngồi xổm bên vòi nước, vừa hát vừa rửa tay một cách vui vẻ.
Tôi không nhịn được vung một cái tát rồi túm lấy tai anh
"Á - Đau đau đau c.h.ế.t mất, thằng nào..."
Thẩm Hành quay đầu lại thấy là tôi , sững người một chút.
"Tổ tông nhỏ, sao em lại tới đây? Tới mà không báo trước một tiếng, anh còn vào thành phố đón em."
Anh theo phản xạ muốn ôm tôi , nhưng tay đưa lên giữa không trung lại rụt về đầy lúng túng, gãi gãi vào ống quần.
"Anh còn dám giấu em tìm người khác à ? Hả? Còn lòi ra đứa trẻ nữa?"
Tôi đỏ mắt chất vấn anh .
"Cái gì cơ? Oan cho anh quá, anh nào có tìm người phụ nữ nào, còn đứa trẻ nào nữa chứ?"
Anh hạ giọng cầu hòa.
Chaporia
Bình Luận (0)