Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Giải quyết xong việc rồi à ?"

 

"Chưa, nói nhỏ cho cậu nghe , anh trai tớ mất tích rồi , công ty sắp loạn như một nồi cháo, bố tớ đã ra lệnh là bắt tớ phải về nước."

 

Tôi ngạc nhiên: "Sao anh trai cậu lại mất tích, chẳng lẽ bị bắt cóc à ?"

 

"Chắc vậy , cũng không biết kẻ nào không có mắt mà dám bắt cóc anh trai tớ. Anh trai tớ là loại người gì cơ chứ, lúc ác lên đến bản thân còn chẳng tha. Bọn bắt cóc nếu khôn thì hãy thủ tiêu anh ấy đi , còn không thì cứ chờ bị anh ấy g.i.ế.c c.h.ế.t đi ."

 

"...Đáng sợ thế sao ?"

 

Cô bạn thân gật đầu thật mạnh: "Đáng sợ! À đúng rồi , con "chim hoàng yến' tớ bảo cậu nuôi thế nào rồi ?"

 

Tôi liếc nhìn người đàn ông đang ngủ say trên giường trong phòng ngủ: "Phương pháp của cậu hiệu quả lắm, tớ đã huấn luyện anh ta ngoan ngoãn nghe lời rồi , vừa mới mệt quá ngất đi đấy. Hóa ra nuôi chim hoàng yến... lại thỏa mãn đến thế."

 

Cô bạn kinh ngạc: "Một con chim thôi mà khiến cậu thỏa mãn vậy à ?"

 

"Hai con thì tớ không chịu nổi đâu !"

 

"Hả?" Cô bạn có vẻ thấy có gì đó sai sai nhưng không nghĩ nhiều: "Cậu thấy tốt là được , khi nào tớ về rồi nói chuyện tiếp."

 

Sau khi cúp điện thoại, tôi không nhịn được mà thở dài.

 

Chẳng biết tên xui xẻo nào lại gan dạ dám đi trêu chọc anh trai của cô bạn thân tôi . Cũng may là tôi khôn, biết anh trai cô ấy không dễ đụng vào nên bao năm nay đều tránh mặt. Sợ nói sai một câu, đắc tội với anh ta lại rước họa vào thân .

 

Đừng nhìn tôi thế này , thực ra tôi nhát gan lắm.

 

4

 

Cuối tuần, Phó Tu Viễn đến đưa thỏa thuận tiền hôn nhân cho tôi .

 

Ban đầu tôi không chấp nhận được , cảm thấy cuộc hôn nhân không có tình yêu chẳng qua chỉ là hành hạ nhau . Sau đó, công ty bố tôi gặp khủng hoảng, chính Phó Tu Viễn đã hy sinh lợi ích công ty mình để xoay chuyển tình thế.

 

Khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng, trước lợi ích thì tình yêu chẳng đáng là gì. So với việc kết hôn với người mình không yêu thì phá sản còn đáng sợ hơn nhiều.

 

Dù sao thì tôi cũng được nuông chiều từ nhỏ, ngoài tiêu tiền ra thì chẳng biết làm gì cả. Nghĩ đến đây, tôi cầm b.út lên, đặt b.út ký tên mình rồi đẩy về phía anh ta .

 

"Đến lượt anh đấy."

 

Phó Tu Viễn thản nhiên rời mắt khỏi cổ tôi , yết hầu chuyển động một chút.

 

Anh ta mặc một bộ vest màu xám đậm, tôn lên vóc dáng thẳng tắp, khí chất lạnh lùng.

 

Anh ta cầm lấy bản thỏa thuận lướt qua, hơi ngạc nhiên ngước mắt nhìn tôi : "Sảng khoái thế sao , đến điều khoản cũng không thèm xem qua một chút?"

 

"Không cần đâu , anh sẽ không để tôi chịu thiệt đâu , ít nhất là về mặt lợi ích..."

 

Anh ta khựng lại , đáy mắt lóe lên tia cảm xúc khác lạ, nhưng nhanh ch.óng khôi phục vẻ bình tĩnh: "Cô nghĩ thông suốt là tốt rồi ."

 

Lời vừa dứt, từ phòng ngủ bỗng truyền đến tiếng động.

 

Tay đang cầm bản thỏa thuận của Phó Tu Viễn khựng lại , anh liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng kín, chân mày hơi nhíu lại : "Cô có khách à ?"

 

Tôi dùng giọng điệu bình thản chỉnh lại anh ta : "Không phải khách, là con 'chim hoàng yến' tôi nuôi thôi. Nếu tôi nhớ không nhầm, chính anh từng nói sau khi kết hôn chúng ta 'nước sông không phạm nước giếng' mà."

 

Anh không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi , cơ hàm căng cứng. Sau đó, như thể nghĩ ra điều gì đó, anh khẽ lắc đầu bất lực: "Là Cố Thanh Nhã sao ? Tôi thực lòng mong cô tìm được người khác, đừng phí hoài tâm tư vào tôi nữa, như vậy tốt cho cả hai."

 

Tôi cúi đầu.

 

Đứng trước mặt Phó Tu Viễn, tôi luôn cảm thấy tự ti.

 

Kể từ khi tin tức chúng tôi đính hôn lan truyền, ai cũng nói tôi không xứng với anh ta . Nghe mãi, đến chính tôi cũng tin là thật.

 

Nhưng giờ khắc này , nhìn người đàn ông cao cao tại thượng, như thể nắm giữ mọi thứ trước mặt, một ngọn lửa vô danh bỗng bùng lên trong lòng tôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-tiep-quan-be-cung-cua-ban-than/chuong-2.html.]

 

Tôi nói : "Không phải cô ấy . Cô ấy đã ra nước ngoài từ lâu rồi , người trong phòng là anh trai cô ấy , Cố Lâm Uyên."

 

"Cô nói cái gì?"

 

Phó Tu Viễn sững sờ, rồi lập tức phủ nhận đầy kiên định: "Không thể nào."

 

"Với hiểu biết của tôi về anh ta ..." Anh ta nhìn tôi từ trên xuống dưới , giọng chắc nịch: "Kiểu người như cô không phải gu của anh ta ."

 

Phải, tôi không đủ xinh đẹp , nhiều nhất cũng chỉ gọi là thanh tú. Thế nên, khi anh ta đến nhà cầu hôn, bố mẹ tôi không hề hỏi ý kiến mà đã đồng ý ngay. Trong mắt họ, con ông trời như Phó Tu Viễn mà chịu để mắt đến tôi thì đúng là phúc đức ba đời.

 

Thấy tôi không phản bác, Phó Tu Viễn thu lại bản thỏa thuận, quay người định bỏ đi .

 

Đúng lúc này , từ trong phòng ngủ vang lên tiếng tay nắm cửa xoay chuyển.

 

5

 

Tôi và Phó Tu Viễn không hẹn mà cùng nhìn về phía đó. Bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng.

 

Ngay giây tiếp theo, điện thoại trong túi quần Phó Tu Viễn đổ chuông. Anh ta lấy ra nhìn , sắc mặt lập tức thay đổi: "Công ty có việc gấp, tôi đi trước đây."

 

Nói xong, anh ta bước nhanh về phía cửa ra vào .

 

Cửa phòng ngủ vừa hé mở một kẽ nhỏ thì cửa chính đã đóng sập lại một tiếng "bộp". Tôi thở phào nhẹ nhõm. Không chạm mặt nhau cũng tốt .

 

Vừa rồi tôi chỉ nổi giận nên mới nói dối. Nếu anh ta phát hiện ra đó không phải là Cố Lâm Uyên, chắc chắn sẽ không tha cho tôi mà mỉa mai, châm chọc.

 

Nhìn bóng lưng vội vã của Phó Tu Viễn, tôi cảm thấy hơi thắc mắc. Bình thường, dù công ty có gặp biến cố lớn thế nào, anh ta cũng luôn bình tĩnh như núi.

 

Trừ những lúc đối đầu với Cố Lâm Uyên. Nhưng Cố Lâm Uyên đã mất tích rồi cơ mà. Còn ai có thể khiến anh đau đầu đến thế?

 

"Em có bạn đến sao ?"

 

Đang mải suy nghĩ, phía sau truyền đến giọng nói trầm thấp.

 

Tôi quay đầu lại . Một bóng dáng cao lớn đang tựa vào khung cửa, ánh mắt nghiêm nghị nhìn tôi , chiếc áo choàng tắm thắt lỏng lẻo bên eo để lộ cơ bụng săn chắc.

 

Rất quyến rũ, nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm.

 

Tôi thả người lún sâu vào sofa, uể oải lên tiếng: "Là hôn phu của tôi , vừa mới đi rồi ."

 

"Em có hôn phu?" Động tác của anh khựng lại , sắc mặt lập tức tối sầm.

 

Tôi thản nhiên gật đầu.

 

Tôi không muốn giấu anh , cũng chẳng việc gì phải giấu. Dù sao thì Phó Tu Viễn cũng chẳng bận tâm. Còn với anh , quan hệ này chỉ vì tiền, chắc chắn anh cũng chẳng để ý.

 

Nhưng tôi không ngờ anh lại lạnh lùng chất vấn: "Em có hôn phu mà còn lên giường với tôi ... Em xem tôi là cái gì?"

 

"Chim hoàng yến chứ còn gì nữa."

 

Chẳng lẽ còn chưa đủ rõ ràng sao ?

 

"Em dám biến tôi thành kẻ thứ ba sao ?" Hai tay anh nắm c.h.ặ.t, như thể vừa phải chịu nỗi nhục nhã ê chề, ánh mắt rực lửa: "Chưa ai dám đối xử với tôi như vậy , Thẩm Kiến Hạ, em là người đầu tiên."

 

Tôi hơi sững người .

 

Phải nói là anh đóng vai tổng tài bá đạo rất ra dáng. Lâu thế rồi , tôi vẫn thường bị khí thế của anh dọa cho sợ.

 

"Vậy thì sao nào? Nếu không phải anh ta có việc gấp đi trước , tôi còn định giới thiệu hai người làm quen, đỡ phải đụng mặt nhau sau này thì khó xử."

 

"Em còn muốn giới thiệu chúng tôi làm quen? Đây là chuyện gì vinh quang lắm sao ?"

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...