Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Anh nói khó nghe thật, đàn ông giàu b.a.o n.u.ô.i chim hoàng yến thì là giai thoại, phụ nữ giàu b.a.o n.u.ô.i chim hoàng yến thì không vinh quang à ?" Tôi cảm thấy không phục: "Hơn nữa, tôi và anh ta chỉ là hôn nhân thương mại, không bàn chuyện tình cảm, nhưng tôi và anh thì khác, chúng ta chỉ bàn chuyện tình cảm."
"Vậy tôi còn phải cảm ơn em vì đã cho tôi làm kẻ thứ ba à ?"
Tôi có ý đó sao ? Thôi bỏ đi , tôi chẳng muốn đôi co với anh nữa.
Tôi đứng dậy vỗ vai anh , dịu dàng an ủi: "Nghĩ thoáng lên đi , chính chủ còn chẳng thèm bận tâm, anh là người bên ngoài thì có gì mà phải tức giận cơ chứ?"
Không an ủi thì thôi, vừa nói xong, anh trực tiếp "phá vỡ phòng tuyến": "Tức giận? Em đang nói tôi đấy à ?"
"Vậy đổi từ khác nhé, anh ghen rồi ?"
Âm thanh mất bình tĩnh của anh càng to hơn: "Nực cười , em nghĩ Cố Lâm Uyên tôi giống người vì chút chuyện cỏn con này mà nổi giận sao ? Em coi trọng bản thân quá rồi đấy."
Tôi nhún vai: "Thế là được rồi còn gì."
6
Đêm qua mệt quá. Tôi đói lả cả người rồi .
Tôi đi vòng qua anh tiến về phía phòng khách. Vừa ngồi xuống, cầm đũa lên, sau lưng bỗng vang lên tiếng đóng cửa "bộp" một cái.
Anh gọi cái này là không tức giận sao ?
Tôi là chủ, chẳng việc gì phải bận tâm đến tâm trạng của một con chim hoàng yến. Thế là, tôi ăn uống vui vẻ, sau đó hẹn bạn đi làm móng, tiện thể uống trà chiều, tám chuyện thị phi trong giới.
Kết quả tối về nhà thì không cho chạm vào người nữa. Tôi có thể làm gì, đương nhiên là phải dỗ dành rồi . Không dỗ thì thôi, vừa dỗ là anh càng làm tới.
Anh hất tay tôi ra , lạnh mặt từ chối: "Tối nay không có hứng, đừng chạm vào tôi , đi mà tìm hôn phu của em ấy ."
Quả nhiên chim hoàng yến không thể chiều quá hóa hư.
Tôi dứt khoát ngồi đè lên người anh , nắm lấy cái cằm góc cạnh sắc sảo của anh ta , rồi lấy ra chiếc roi da nhỏ giấu dưới gối: "Đừng ép tôi phải dùng biện pháp mạnh như trước nữa."
Anh ngoan ngoãn hẳn.
Tôi cứ tưởng anh bị khí thế áp đảo của mình làm cho sợ hãi. Ai mà ngờ được , anh đột ngột ngồi dậy, đè ngược tôi xuống dưới thân .
Tôi không kịp phòng bị nên đã bị anh ghì c.h.ặ.t, đối diện với ánh mắt đầy tính chiếm hữu đó, cả người tôi run lên bần bật.
"Anh, anh muốn làm gì?"
"Làm em."
Anh lập tức hôn xuống, mạnh mẽ và bá đạo tách hàm răng tôi ra , bàn tay đang nắm lấy gáy tôi khẽ dùng lực.
Ôi trời, sức hút nam tính này bùng nổ mất rồi . Thích quá đi ! Thế mà vài tiếng sau , tôi cười không nổi nữa.
Anh quá khỏe. Tôi nghi ngờ dữ dội rằng anh đang dùng cách này để trả thù mình . Nhưng tôi chẳng có bằng chứng nào cả, chỉ có thể đành đau đớn bám c.h.ặ.t lấy vai anh ta , giả vờ bình tĩnh: "Anh có muốn giữ sức một chút không ?"
"Muốn tôi dừng lại thì cứ nói thẳng."
"Đâu có , tôi chỉ sợ anh mệt thôi."
Tôi vùi đầu vào chăn, c.ắ.n răng chịu đựng.
Vào thời điểm mãnh liệt nhất, anh túm lấy eo tôi . Ánh đèn trong phòng rất tối, không nhìn rõ biểu cảm của anh , chỉ nghe được giọng nói đầy vẻ hung hăng: "Em có yêu anh ta không ?"
Gặp câu hỏi khó trả lời thì cứ chặn miệng đối phương lại thôi. Mấy tổng tài trong tiểu thuyết toàn đối xử với chim hoàng yến như thế mà.
Tôi cũng làm y như vậy , nhưng chẳng ích gì, ngược lại còn bị ...
7
Ngày hôm
sau
,
tôi
ngủ một mạch đến tận chiều.
Mấy ngày
sau
đó cũng y như
vậy
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-tiep-quan-be-cung-cua-ban-than/chuong-3.html.]
Hình như anh đang muốn kiểm chứng điều gì đó?
Tôi thấy phiền nên tùy tiện đáp cho xong chuyện: "Hôn nhân thương mại đều là đôi bên cùng có lợi, có tình yêu vào ngược lại không vững bền. Huống chi, anh ta chẳng có ý gì với tôi , nếu không thì đã chẳng có anh xuất hiện ở đây rồi ."
"Vậy ra người tôi nên cảm ơn không phải là em, mà là anh ta sao ?"
Tôi : "..."
Làm chim hoàng yến mà anh thật sự rất thích cãi lại đấy. Mà phải nói thật, tôi cũng khá thích cái tính này của anh .
Phó Tu Viễn đối xử với tôi rất hào phóng, từ lúc chưa xác định quan hệ đã tặng không biết bao nhiêu món quà đắt đỏ. Sau khi đính hôn, mỗi tháng anh ta còn cho tôi một khoản phí sinh hoạt. Nhiều hơn gấp mấy lần số tiền bố tôi đưa.
Ngoài việc không yêu tôi ra , anh ta có thể nói là một đối tượng kết hôn hoàn hảo.
Không biết công việc ở công ty anh ta đã giải quyết xong chưa , có ảnh hưởng đến tiền sinh hoạt phí của tôi không nhỉ?
Nghe trợ lý của Phó Tu Viễn nói thì tình hình rất nan giải, giống như có ai đó đang ngầm nhắm vào anh ta , khiến mấy ngày nay Phó Tu Viễn không hề được chợp mắt.
Nghĩ đến đây, tôi lập tức nhắn tin hỏi thăm Phó Tu Viễn.
Thấy tôi thở dài, người đàn ông trên người rời khỏi cổ tôi : "Đang nghĩ gì thế?"
Tôi thở dài: "Đang nhớ vị hôn phu của mình ."
Lời vừa dứt, cổ tôi đã bị ai đó c.ắ.n mạnh. Đêm đó, tôi suýt thì ngất xỉu.
Hôm sau , khi vẫn còn đang say ngủ, điện thoại bên cạnh cứ reo vang liên hồi.
Ồn ào quá!
Tôi mất kiên nhẫn bắt máy. Đầu dây bên kia truyền đến tiếng hét lớn của con bạn thân : "Đồ quỷ sứ! Mở cửa nhanh lên, bà đây quay lại rồi , đang đứng ngay trước cửa nhà cậu đây!"
Tôi lập tức tỉnh táo hẳn. Sau khi cẩn thận nhấc cánh tay đang đè trên bụng mình ra , rồi tùy tiện khoác một chiếc áo rồi chạy lon ton ra mở cửa.
Trên đường đi mở cửa, tôi cảm thấy gió cũng ngọt ngào hẳn.
8
Hai tháng không gặp, tôi lao thẳng vào lòng cô ấy làm nũng: "Đồ quỷ sứ này , tớ nhớ cậu muốn c.h.ế.t, sao bây giờ mới chịu về."
Cô ấy hừ lạnh: "Nhớ tớ mà không thèm nghe điện thoại à ? Cậu có biết tớ gọi bao nhiêu cuộc ở ngoài cửa không hả, cậu làm gì đấy?"
"Đừng giận mà, tại con chim hoàng yến nhà cậu hành hạ người ta quá, làm giờ chân tớ vẫn còn nhũn ra đây này ."
Nghe thế, cô bạn thân đầy nghi hoặc: "Nuôi một con chim thôi mà, có mệt đến thế không ?"
"Cậu chưa biết độ bền của anh ta đâu , đừng đứng ngoài cửa nữa, vào nhà đi , tớ có nhiều chuyện muốn kể với cậu lắm."
Sau khi vào cửa, nhìn thấy đám vệ sĩ mặc vest đen trong phòng khách, cô ấy ngẩn người : "Gần đây cậu đắc tội với ai à ?"
"Đây là để canh chừng con chim hoàng yến của cậu đấy, nhỡ anh ta chạy mất thì sao ?"
Cô ấy lắc đầu bất lực: "Cũng đâu đến mức đó... Dù sao cũng có l.ồ.ng, nhốt nó lại mà nuôi thôi."
Nhốt lại nuôi?
Tôi ngẫm nghĩ: "Thế thì phải đặt làm l.ồ.ng riêng à , phiền phức quá."
"Mua chứ, l.ồ.ng chim thôi mà, đâu chẳng có . Hơn nữa, không nhốt lại , lẽ nào để nó bay tung tăng khắp nhà à ?"
Tôi ngẩn người , đột nhiên cảm thấy có chỗ nào đó không ổn ? Nhưng lại không nói ra được ...
Đột nhiên, cô ấy chú ý đến vết đỏ trên cổ tôi , đôi mắt nheo lại đầy mờ ám: "Vết trên cổ cậu là do Phó Tu Viễn hành hạ đúng không ..."
Chaporia
Bình Luận (0)