Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Không phải anh ta , cậu cũng biết mà, anh ta không thích tớ."
"Vậy là ai?"
"Con chim hoàng yến của cậu chứ ai."
Câu chuyện đến đây, cô bạn thân cũng nhận ra có điều gì đó sai sai rồi ?
Cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm trọng: "Đã bảo đừng có treo cổ trên một cái cây là Phó Tu Viễn rồi mà cậu không nghe , giờ hay rồi , đến mức bắt đầu hóa điên rồi ..."
"À đúng rồi , chuyện của anh trai cậu thế nào rồi ? Đã tìm thấy người chưa ?"
"Đừng nhắc nữa, nếu không tìm thấy người sớm thì e rằng chuyện anh ấy mất tích không giấu được nữa, chẳng dám tưởng tượng công ty sẽ loạn đến mức nào? Haizz, không nói nữa, mau dẫn tớ đi xem con chim hoàng yến thế nào rồi ?"
"Được."
Đi vào phòng ngủ, nhìn người đàn ông đang bị còng trên giường, quần áo xộc xệch, cô ấy lập tức trợn tròn mắt: "Sao anh trai tớ lại ở trên giường của cậu ?"
9
Anh trai cô ấy ?
Tôi cũng sững sờ: "Cậu nói anh ấy là ai cơ?"
"Anh trai của tớ, Cố Lâm Uyên!"
"Tiêu rồi , nhận nhầm người rồi !"
Mắt bạn thân như muốn trợn ngược ra ngoài: "Thẩm Kiến Hạ, cậu đúng là đồ ngốc, chuyện thế này mà cũng nhầm được !"
"Chẳng phải cậu bảo anh trai cậu trông..."
C.h.ế.t tiệt! Sao tôi lại quên mất, mắt thẩm mỹ của cô ấy vốn chẳng phân biệt nổi trai đẹp với người xấu .
Khỏi cần nói nữa, chuyện b.a.o n.u.ô.i cũng là tin đồn nhảm, tôi chưa từng thấy ai lại đi tung tin đồn về chính anh trai mình cả.
Cô bạn thân nhìn Cố Lâm Uyên đang nằm trên giường với y phục xộc xệch, cổ tay còn đeo chiếc còng số 8, rồi quay sang nhìn tôi , giọng run lên: "Cậu c.h.ế.t chắc rồi !"
Tôi hoảng đến mức nhũn cả chân, suýt nữa thì quỳ xuống đất: "Vậy... Vậy giờ phải làm sao ?"
Đúng lúc này , người đàn ông trên giường khẽ nhíu mày, có vẻ như bị làm phiền nên sắp tỉnh. Hơi thở tôi dừng lại , cả người cứng đờ, vì quá bàng hoàng và sợ hãi mà não bộ nhất thời mất khả năng tư duy.
Cố Lâm Uyên là nhân vật đáng sợ cỡ nào chứ, nghĩ đến những chuyện tôi bắt ép anh làm suốt mấy ngày qua, mạng tôi có đem ra đền tám trăm lần cũng không đủ.
May mà con bạn thân còn tỉnh táo, ngay lúc Cố Lâm Uyên xoay người , cô ấy lập tức kéo tôi xuống gầm giường trốn. Cuối cùng, cả hai đứa chật vật bò ra ngoài.
Chân tôi run rẩy: "Giờ tính sao đây, anh cậu có g.i.ế.c tớ không ?"
"Bình tĩnh! Chuyện này tớ có kinh nghiệm." Con bạn thân nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi , ánh mắt vô cùng kiên định: "Một là chạy, hai là tìm người có thể che chở cho cậu ."
Lời vừa dứt, cửa phòng ngủ đột ngột bị đẩy ra .
Là Cố Lâm Uyên.
10
Bạn thân sợ đến giật thót, thoắt cái đã chui xuống dưới ghế sofa.
Phản ứng nhanh thật, động tác lại còn thuần thục nữa. Đúng là có kinh nghiệm thật!
May mà Cố Lâm Uyên chỉ bị khát nước nên dậy lấy nước uống, không hề phát hiện ra điều gì bất thường.
Bạn thân còn có tâm trí để đùa: "Lạ nhỉ, với IQ của anh tớ, mấy thủ đoạn này của cậu sao nhốt được anh ấy cơ chứ. Cậu nói xem, liệu có khả năng anh tớ yêu cậu rồi không ? Tự nguyện để cậu giam cầm, thế thì cậu đâu cần phải chạy nữa?"
Nghĩ ngợi một lúc, cả hai cùng lắc đầu: "Không thể nào!"
Buổi tối, Cố Lâm Uyên tắm rửa xong, vẫn ngồi ở mép giường chờ tôi như thường lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-tiep-quan-be-cung-cua-ban-than/chuong-4.html.]
Tôi
hoảng hốt liếc
nhìn
anh
một cái.
Cơ bụng săn chắc, làn da trắng đến ch.ói mắt, những giọt nước lăn dài dọc sống lưng. Rõ ràng chẳng
làm
gì cả, chỉ
ngồi
yên ở đó thôi mà
đã
quyến rũ đến mức
không
chịu nổi.
Nếu là lúc trước , tôi đã lao vào từ đời nào rồi , nhưng giờ đây, tôi chỉ biết nuốt khan.
Tôi chầm chậm bước tới, cẩn thận cầm lấy chiếc gối phía sau anh , từ đầu đến cuối không dám nhìn thẳng vào mắt anh : "Tối nay tôi ngủ phòng khách nhé."
Anh hơi ngước mắt lên, ngạc nhiên nhìn tôi : "Em muốn đổi chỗ sao ?"
Tôi vội vàng xua tay: "Không, không , anh hiểu lầm rồi , ý tôi là tối nay tôi ngủ phòng khách, còn anh ngủ ở đây."
Anh không đáp, nhìn chằm chằm tôi một lúc rồi lạnh lùng lên tiếng: "Tại sao đột nhiên lại muốn ngủ riêng?"
"Không có gì, chỉ là thấy làm trái ý anh thì không hay lắm."
Ánh mắt anh tối sầm lại , mím c.h.ặ.t môi: "Trái ý lâu như vậy rồi , giờ mới thấy không hay sao ?"
Tôi nghẹn họng, chỉ biết xoắn xuýt tay chân không dám mở lời.
Anh quay người , nằm xuống giường, đôi chân dài vắt ngang lên chăn: "Tùy em."
Đây là giận rồi ư? Lạ thật, tôi không ép buộc anh nữa, chẳng phải anh nên thấy vui sao ? Sao lại còn nổi cáu chứ?
11
Trong phòng ngủ khách.
Tôi nằm trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà thẫn thờ.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện thời gian qua đã ép buộc Cố Lâm Uyên phục vụ mình , lại còn bắt anh làm kẻ thứ ba, tôi hận không thể tự tát mình mấy cái.
Sự sỉ nhục to lớn thế này , nếu là Cố Lâm Uyên, chắc chắn sẽ băm vằm tôi ra muôn mảnh mới hả giận. Trong đầu bất chợt lóe lên câu nói của bạn thân : "Một là chạy, hai là tìm người có thể che chở cho cậu ."
Chạy ư? Không được , với thế lực và tài lực của Cố Lâm Uyên, dù tôi có chạy đến chân trời góc bể nào, anh cũng sẽ tóm cổ được tôi về. Đó vốn không phải kế sách lâu dài, huống hồ tôi vẫn còn hôn ước trên người .
Đúng rồi , Phó Tu Viễn. Chẳng phải anh ta là người có thể che chở cho tôi sao ! Có cứu viện rồi !
Tôi mở WeChat của Phó Tu Viễn, đầy kỳ vọng nhắn tin: [ Tôi chia tay Cố Lâm Uyên rồi , có chút xích mích, tôi đến nhà anh lánh tạm được không ?]
Mười phút trôi qua, không nhận được hồi âm.
Tôi kéo lên xem lại mới phát hiện, những tin nhắn trước đó tôi gửi, anh ta đều chẳng trả lời. Rõ ràng là mối quan hệ dựa trên thỏa thuận, vậy mà anh ta lại khiến tôi như kiểu đang lụy tình anh ta vậy .
Cảm giác này khó chịu thật. Nhưng vì tiền, tôi nhịn hết.
Sau khi nghĩ ngợi một lúc, tôi nhắn thêm một tin: [Không trả lời coi như anh đồng ý rồi nhé.]
Khi đặt điện thoại xuống, vừa ngước mắt lên, tôi suýt thì hồn bay phách lạc.
12
Chỉ thấy ngoài cửa có một bóng đen đang lởn vởn. Chẳng cần đoán cũng biết , chắc chắn là Cố Lâm Uyên. Nửa đêm không ngủ, anh đứng ngoài cửa phòng tôi làm gì?
Ai mà hiểu được , từ lúc biết đó là Cố Lâm Uyên, dù anh chỉ nhíu mày thôi, tôi cũng thấy như anh đang lên kế hoạch để g.i.ế.c mình vậy .
Cảm giác này thật đáng sợ. Tôi vốn nhát gan, không chịu nổi sự kích thích này đâu !
Ngày hôm sau , khi trời còn chưa sáng, tôi để lại một mảnh giấy cho Cố Lâm Uyên: "Chia tay đi , tôi chán rồi ."
Rồi vác hành lý bỏ chạy.
Sau khi đính hôn với Phó Tu Viễn, mẹ Phó đã đề nghị tôi chuyển đến ở cùng anh ta . Bề ngoài là nói để bồi đắp tình cảm, thực chất là sốt sắng muốn có cháu bế.
Tôi đã từ chối, nhưng mẹ Phó vẫn cố tình đưa mật khẩu cửa cho tôi . Không ngờ bây giờ lại dùng đến.
Vừa mở cửa, kéo hành lý vào phòng khách thì đụng ngay Phó Tu Viễn đang chuẩn bị đi làm . Trông anh ta có vẻ không được khỏe, bọng mắt thâm quầng rất rõ.
Chaporia
Bình Luận (0)