Thất nghiệp làm nỗi buồn của con người bị khuếch đại vô tận.
Vốn dĩ bị thằng bạn trai tồi cắm sừng tôi còn gượng được , ai ngờ công ty đột ngột phá sản, tôi héo hon cả người .
Áp lực quá lớn, cần phải giải tỏa gấp.
Tôi gõ vào khung chat của cô bạn thân : "Áp lực quá, cậu thường giải tỏa thế nào?"
Cô ấy lập tức ném cho tôi một cái link.
"Xem đi , đảm bảo cậu hài lòng."
Tôi lập tức thấy hứng thú.
Nhấn vào link, trang web chuyển hướng cực nhanh.
Một gương mặt thanh tú lạnh lùng như tiên giáng trần bỗng chốc đập vào mắt tôi .
Tôi nhìn đến ngây người .
Anh ta mặc vest đen, cổ áo hơi mở, trên n.g.ự.c cài tấm danh thiếp "Tư vấn pháp sự".
Thái độ làm việc chuyên nghiệp, nhìn là biết "kỹ năng" không tệ rồi .
Tôi vô thức kéo xuống dưới , nhìn chằm chằm vào đôi chân thẳng tắp của anh ta , nước miếng không tự chủ mà chảy ra từ khóe miệng.
Trước đây mắt nhìn người của tôi thật tệ, tôi tự khinh bỉ mình .
Cực phẩm thật đấy!
Chỉ là không biết ... kỹ năng có tốt không ?
Tôi thầm suy tính, ngón tay lướt xuống xem phần đ.á.n.h giá.
[Đáng đồng tiền bát gạo, xong việc cảm giác nhẹ nhõm, đặc biệt sướng.]
[Kỹ thuật hạng nhất, độ chuyên nghiệp cực cao!]
[Đặc biệt tận tâm, sau khi làm thủ thuật đặc biệt, đảm bảo cậu ngủ ngon, ngủ sâu.]
Xem xong mặt tôi đỏ bừng.
Cái này ... độ hài lòng của khách hàng là 100% rồi !
Chốt đơn anh này thôi!
Đặt lịch xong, tôi an tâm ở nhà chờ đợi, lòng vui phơi phới.
Nhìn những ngón tay thon dài rõ đốt của anh ta , tôi cực kỳ muốn được tận hưởng kỹ thuật chuyên nghiệp đó ngay lập tức.
Tôi cũng muốn , ừm, cảm nhận cảm giác nhẹ nhõm, sung sướng, ngủ ngon đó.
Sau khi áp lực quá lớn, đã lâu rồi tôi không có được một giấc ngủ ngon.
Vị tiên sinh làm dịch vụ đặc biệt này đến rất nhanh.
Lúc mở cửa, tôi không nhịn được mà nuốt nước bọt, hơi cúi đầu xuống, sợ anh ta thấy sự lúng túng của mình .
Người đàn ông lên tiếng trước , giọng trầm ấm nghe rất hay , anh nhìn đồng hồ đeo tay, ánh mắt có vẻ hơi phức tạp: "Cô đặt tư vấn pháp sự?"
Tôi ngơ ngác chớp chớp mắt.
Sau đó mới phản ứng lại , chuyện " làm " không phải là tư vấn pháp sự thì là gì?
" Đúng đúng đúng, mời anh vào ."
Tôi ngượng ngùng vén tóc, không tự chủ mà nhìn anh .
"Ừ." Anh đáp lạnh nhạt, đôi chân dài bước qua cửa, đi thẳng vào phòng khách.
Thấy anh vào , tôi lo lắng nhìn quanh, xác nhận không có ai mới nhanh ch.óng đóng cửa.
Ban ngày ban mặt làm chuyện này , đúng là có chút kích thích.
Tôi thấy người đàn ông đó đi quanh xem xét, tiện tay ném một cuốn sách ố vàng lên bàn trà .
Đồng t.ử tôi chấn động, đây là cẩm nang các tư thế à ?
Tôi không khỏi ngưỡng mộ nhìn anh , vì trải nghiệm khách hàng mà tận tâm đến mức này sao !
Hèn gì ai cũng đ.á.n.h giá tốt .
Trong phòng hơi ngượng ngùng, tôi dựa sát vào tường, thuận tay kéo rèm cửa kín lại , hỏi nhỏ: "Cái đó... tôi xem đ.á.n.h giá của khách hàng, toàn 5 sao cả, không biết kỹ thuật mà họ nói cụ thể là có những gì vậy ?"
Người đàn ông ngước nhìn tôi , đôi mắt đen láy khó đoán được anh đang nghĩ gì.
"Kỹ thuật thì thường có mấy loại đó thôi, không áp sát được thì đ.á.n.h xa."
Tôi hiểu ngay.
Áp sát à !
Cứ nghĩ đến cảnh được anh chàng đẹp trai này ôm ấp, mặt tôi lại đỏ bừng.
Được được , tôi thích áp sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-lo-dat-mot-con-vit-lam-phep/chuong-1.html.]
Còn đ.á.n.h xa thì...
Tôi nhìn đôi bàn tay thon dài mạnh mẽ của anh , rồi lại nhìn túi quần anh hơi cộm lên không biết đựng món đồ nhỏ gì, bỗng chốc hiểu ra .
Hóa ra đ.á.n.h xa cũng chia làm trực tiếp hoặc dùng đạo cụ sao ?
Tôi suy nghĩ một chút rồi ngại ngùng nói : " Tôi nghĩ áp sát là được rồi ."
Anh không trả lời, ngẩn người ra , không biết trong đầu đang nghĩ gì, bỗng nhiên thở dài, cầm cuốn sách nhỏ trên bàn lật vài trang.
Rồi hỏi tôi : "Ừm... cô ban ngày ban mặt đã vội vàng thế sao ?"
Tôi gật đầu.
Làm chuyện này còn phân biệt ngày đêm à ?
Chủ yếu là tôi cũng muốn làm buổi tối, nhưng tối người ta tan làm đông lắm, để người ta thấy thì không hay .
Chân mày anh nhíu c.h.ặ.t hơn, tiến lại gần, hơi cúi người , giọng nhàn nhạt nói : "Vậy chấp niệm này của cô, đúng là sâu sắc thật."
2
Chấp niệm à ?
Thế sao không sâu sắc được chứ?
Công ty phá sản lại bị cắm sừng, tôi thấy khả năng chịu đựng của mình đã là tốt lắm rồi , chỉ là muốn tìm một anh "tiểu thịt tươi" giải tỏa thôi mà, đâu có làm chuyện gì táng tận lương tâm, tôi sai ở đâu chứ?
Càng nghĩ càng thấy mình đúng.
Tôi tiến lại gần anh mấy bước, nắm lấy bàn tay xương xẩu ấy , chậm rãi vuốt ve: "Phải, anh nói đúng, chấp niệm của tôi đặc biệt sâu sắc, mau thanh tẩy cho tôi đi ."
Tay anh , ấm áp quá.
Người đàn ông đối diện thấy bộ dạng này của tôi thì lảo đảo, vội đẩy tay tôi ra , quan sát tôi một lượt rồi lẩm bẩm: "Tay lạnh thế này ? Âm khí nặng vậy sao ? Xem ra đúng là phải làm gấp thôi."
Nhìn gương mặt như tiên giáng trần của người đàn ông, tôi chẳng nghe rõ anh nói gì, chỉ đắm chìm trong vẻ đẹp ấy , ánh mắt chậm rãi di chuyển xuống dưới .
Ngay cả việc anh đẩy tay tôi ra , tôi cũng chẳng hề để tâm.
Chút nữa thôi là có thể tận hưởng rồi .
Tôi mím môi, trong lòng càng thêm kích động.
"Cái đó... anh đừng ngại, tôi cũng là lần đầu làm chuyện này , hay là chúng ta ngồi xuống nói chuyện trước nhé?"
Tôi ngoắc tay anh , kéo anh đến cạnh giường. Người đàn ông đó vẻ mặt dửng dưng, nhìn chằm chằm vào bàn tay tôi đang nắm lấy tay anh , đôi mày nhíu c.h.ặ.t lại .
Tôi cứ ngỡ là anh đang hồi hộp.
Trong tiểu thuyết chẳng phải đều viết như vậy sao ?
Đàn ông lúc căng thẳng thường vô thức nhíu mày.
Thậm chí có khi đây còn là kiểu chiêu trò "lạt mềm buộc c.h.ặ.t" ấy chứ.
Chiếc giường vừa rộng vừa êm.
Hai người ngồi xuống, nệm giường lập tức lún sâu xuống.
Tôi nghĩ chuyện này chắc anh nên chủ động, thế là nhắm mắt lại , đầy mong đợi hỏi: "Bắt đầu thanh tẩy chứ?"
Anh nhìn tôi thật sâu, siết c.h.ặ.t cuốn sổ nhỏ trong tay rồi đáp: "Có thể bắt đầu rồi ."
Dừng một chút, anh như thể đang thực hiện đúng quy trình, hỏi tôi : " Nhưng trước khi thanh tẩy, cô còn tâm nguyện gì muốn thực hiện không ?"
Đây là đang hỏi về yêu cầu dịch vụ của mình đây mà!
Tôi hiểu ngay.
Tôi e thẹn đáp: "Tâm nguyện hả... có thể làm cho thoải mái chút được không ?"
Bách Tự Xuyên sững sờ.
Chắc là anh chưa từng gặp vị khách nào gấp gáp như tôi , tôi có thể thông cảm cho anh .
Anh không tin nổi hỏi: "Ngay bây giờ sao ? Cô... gấp đến thế à ?"
Tôi hơi ngơ ngác: "?"
Không gấp à ?
Chần chừ thêm chút nữa là trời tối mất rồi .
Tôi thầm nghĩ, chẳng lẽ mình lại đặt trúng kiểu người thích làm giá sao ?
Thấy ánh mắt có vẻ đáng thương của đối phương, tôi thu bớt sự khao khát lại , hỏi: "À, đúng là hơi gấp thật, vậy hay là... ừm, chúng ta làm quen trước chút nhé?"
Không ngờ người đàn ông này lại coi trọng nghi thức thế chứ?
Chẳng lẽ đây là lần đầu của anh ấy ?
Tôi càng thấy hưng phấn hơn.
Chaporia
Bình Luận (0)