Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Nghe thấy tôi đề nghị làm quen trước , đôi vai căng cứng của người đàn ông rõ ràng chùng xuống, cả người trông như vừa thở phào nhẹ nhõm.

 

Anh ngước nhìn tôi , đôi mắt lạnh lùng bớt đi vài phần căng thẳng, thản nhiên cất lời: "Cũng được ." Anh đưa cho tôi một tấm danh thiếp , " Tôi tên Bách Tự Xuyên."

 

"Đôi khi chấp niệm quá sâu là do duyên trần chưa dứt, phải làm rõ căn nguyên thì pháp sự mới được triệt để. Nói chuyện với tôi đi , gần đây cô gặp phải chuyện gì kích động à ?"

 

Anh dãn khoảng cách với tôi ra một chút, ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ cạnh giường, nhìn tôi đầy nghiêm túc.

 

Tôi cảm động vô cùng.

 

Không ngờ nhân viên trên trang web này không chỉ cung cấp dịch vụ chính, mà còn biết khai thông tâm lý người khác nữa.

 

Chu đáo đến mức này là cùng.

 

Càng nhìn người này , tôi càng thấy ưng ý.

 

Hèn gì đ.á.n.h giá toàn khen chuyên nghiệp, nhìn quy trình này xem, đâu ra đấy cả.

 

Anh không ngồi trên giường nữa, tôi ngồi một mình cũng chán.

 

Tôi sáp lại gần anh , chen anh vào sâu trong sofa một chút, cố ý ngồi gần hơn rồi cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ cơ thể người đàn ông, tôi quyết định trút hết nỗi uất ức bao lâu nay ra ngoài.

 

Tôi kể với anh chuyện yêu đương ba năm, tiêu xài không biết bao nhiêu tiền cho gã bạn trai, cuối cùng lại bị cắm sừng vì gã tìm được người giàu hơn.

 

Sau đó, vừa bị bạn trai đá xong thì công ty cũng vì kinh doanh bết bát mà ông chủ bỏ trốn mất tăm.

 

Sức lực tôi có hạn, cũng chỉ kịp vơ vét được vài cái ghế chẳng đáng giá là bao.

 

Kể từ đó, đêm nào tôi cũng mất ngủ, năng lượng tiêu cực tích tụ đến mức như sắp tràn ra ngoài.

 

Càng kể tôi càng thấy ỉu xìu, cứ dựa sát vào người anh , như thể muốn hút lấy chút năng lượng từ phía anh vậy : "Bách Tự Xuyên, anh nói xem tôi có t.h.ả.m không ?"

 

Bách Tự Xuyên im lặng gật đầu.

 

Thấy vậy , tôi vội vàng khoác tay anh : "Vậy nên, chúng ta bắt đầu quá trình thanh tẩy luôn đi ."

 

"Không thì tôi phát điên mất thôi!"

 

Nghe thấy lời này , sắc mặt Bách Tự Xuyên rõ ràng thay đổi.

 

Anh rút tay ra khỏi tay tôi , rồi nhìn tôi đầy nghiêm trọng.

 

Ngay lúc tôi tưởng anh sắp nói gì đó ngọt ngào đến mức c.h.ế.t chìm, Bách Tự Xuyên chậm rãi cất tiếng.

 

" Tôi hiểu khó khăn của cô, tôi hiểu hết cả."

 

"Người ta vẫn bảo kiếp nạn tình cảm là khó hóa giải nhất, tâm kết chưa mở, dù có cưỡng ép thanh tẩy thì sau này cũng sẽ tái phát..."

 

Đầu tôi ong một tiếng, mấy câu sau chẳng nghe lọt tai gì nữa, chỉ nghe thấy đúng hai chữ "tái phát".

 

Tái phát á?

 

Nghĩ đến đó, mặt tôi đỏ bừng lên, cả người thấy không thoải mái chút nào.

 

Phải nói là dịch vụ thời nay dùng từ ngữ ẩn ý bạo dạn đến mức này rồi sao , đến cả lưu ý sau đó cũng nhắc nhở?

 

Hay là anh ta sợ tôi về sau lại tái phát nên tìm người khác?

 

Tôi hiểu ý ngay, nhỏ giọng nói : "Không sao không sao , giờ cứ làm cho thoải mái trước đã , mấy cái khác tôi không kén đâu ."

 

"Đương nhiên, nếu sau này có tái phát, nếu có nhu cầu, tôi vẫn sẽ ưu tiên chọn anh ."

 

Giờ thì chẳng có gói bao tháng đâu .

 

Nghèo quá, không có tiền.

 

Chỉ cho phép bản thân được buông thả một lần này thôi.

 

Tôi thầm tự nhủ với bản thân , và càng cảm thấy mình thật đường hoàng.

 

Bách Tự Xuyên nghe xong những lời này thì im lặng mất vài giây, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào tôi , làm tim tôi đập rộn cả lên.

 

Cuối cùng, anh chỉ thở dài, không tiếp lời tôi nữa mà đứng dậy đi về phía bàn trà , lấy ba nén nhang.

 

Tiếng bật lửa "tách" một cái, khói xanh lượn lờ bay lên, hương thơm thanh khiết lập tức lan tỏa khắp phòng khách.

 

Tôi hít hít mũi, cả người thấy thư giãn hơn nhiều.

 

Ôi chao, không ngờ giờ còn có cả hương liệu để tạo bầu không khí nữa kìa?

 

Đợi xong đơn này , tôi nhất định sẽ cho anh năm sao .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-lo-dat-mot-con-vit-lam-phep/chuong-2.html.]

 

Anh cắm nhang vào lư hương, xoay người lại , giọng nghiêm túc dặn dò: "Lát nữa thanh tẩy chính thức, quá trình có thể sẽ thấy nóng bức, cả người bủn rủn, cô cố gắng chịu đựng, đừng cử động lung tung, đừng kháng cự, cứ thuận theo tự nhiên, nhanh thôi."

 

Nóng bức, bủn rủn, đừng cử động, đừng kháng cự.

 

Mỗi một từ lọt vào tai đều gợn lên trong lòng tôi những đợt sóng mạnh mẽ.

 

Tai tôi đỏ rực, hồi hộp nắm c.h.ặ.t vạt áo, lắp bắp đáp: "Được, tôi ... tôi chuẩn bị xong rồi , bắt đầu thôi."

 

4

 

Trước khi hẹn dịch vụ đặc biệt này , tôi đã kéo kín rèm cửa, nên ánh sáng trong phòng rất mờ.

 

Cộng thêm việc tôi bị cận nặng, nên khi Bách Tự Xuyên bước ra giữa phòng khách bắt đầu làm mấy động tác lạ, tôi hoàn toàn không nhìn rõ anh ta đang làm gì.

 

Bách Tự Xuyên đi lại khắp bốn góc phòng, đồng thời hai tay múa máy như đang chơi trò đan dây vậy , không ngừng xoay chuyển.

 

Nhìn cảnh này , tôi chợt ngộ ra .

 

Hóa ra trước khi hành sự, Bách Tự Xuyên còn tự khởi động làm nóng người cơ à ?

 

Không chỉ khởi động, còn có cả bài tập ngón tay nữa chứ.

 

Trời ạ, anh ta chu đáo đến mức tính cả sự đa dạng của khách hàng luôn rồi kìa.

 

Thật sự quá tận tâm!

 

Tôi nhắm mắt, an tâm chờ đợi.

 

Trong lòng không khỏi thắc mắc, lát nữa anh ta qua đây, thì nên để anh ta ở trên , hay là tôi ở trên nhỉ?

 

Càng nghĩ người càng nóng, tôi bắt đầu chậm rãi cởi bỏ lớp áo khoác ngoài.

 

Đợi đến khi chỉ còn lại lớp áo cuối cùng, vẫn không thấy người đàn ông đó tiến lại gần.

 

Lúc này , hương thơm trong phòng cũng đã nhạt dần.

 

Tôi nhăn mũi, bất mãn mở mắt ra , lại thấy Bách Tự Xuyên đang nhìn mình với vẻ mặt ngơ ngác.

 

Mà ba nén hương trước lư hương kia cũng đã cháy hết sạch.

 

"Qua đây đi ." Tôi vẫy tay gọi anh , cảm thấy càng ngượng ngùng hơn.

 

Tôi có thể hiểu được ánh mắt ngơ ngác đó của anh .

 

Dù sao thì chỉ trong thời gian thắp một nén hương, khách hàng đã cởi gần hết đồ, đổi lại là ai mà chẳng ngớ người ra ?

 

Chủ yếu là tôi muốn chú trọng đến hiệu suất thôi.

 

Bách Tự Xuyên không động đậy, tôi lại vẫy tay với anh : "Sao không qua đây?"

 

"Không qua thì chúng ta bắt đầu kiểu gì đây?"

 

Vẻ kinh ngạc trên mặt anh càng đậm hơn.

 

Tôi nhìn lại bộ đồ trên người mình , chẳng phải chỉ là váy ngắn khoe lưng trần thôi sao ?

 

Có gì mà phải ngạc nhiên thế chứ?

 

"Vậy tôi qua tìm anh nhé?" Thấy anh không qua mà còn bày ra vẻ cao lãnh, tôi đinh ninh rằng anh thích kiểu phụ nữ chủ động lao vào lòng.

 

Không nói nhiều nữa, tôi định bước qua đó.

 

"Đừng, để tôi qua, tôi qua."

 

Giọng Bách Tự Xuyên có chút run rẩy, chắc chắn là do quá căng thẳng rồi .

 

Tôi hiểu mà.

 

Tôi nhìn anh có vẻ hơi mất tự nhiên, từ từ tiến về phía mình .

 

Không ngờ người này còn căng thẳng hơn cả tôi .

 

Anh cẩn thận ngồi xuống cạnh tôi , khẽ hỏi: "Cô... thấy nóng sao ?"

 

Tôi đáp lời đầy dịu dàng: "Ừm, cũng có một chút."

 

Ai cứ nghĩ đến mấy cảnh nóng bỏng thì mà chẳng nóng người cơ chứ?

 

Tôi vừa dứt lời, liền thấy đồng t.ử Bách Tự Xuyên co rút, vẻ ngạc nhiên còn rõ rệt hơn.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...