Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thậm chí anh còn lẩm bẩm mấy câu kỳ quái như "Hoạt thi mà nhìn không khác người thường", "Không ngờ hôm nay gặp phải ca khó nhằn", "Tính mạng mình tiêu rồi " các thứ.

 

Tôi đầy dấu chấm hỏi trên đầu.

 

Chợt nhớ ra anh làm nghề này , không thể phô trương ra ngoài, chắc là do thói quen nghề nghiệp nên toàn nói mấy tiếng lóng chuyên môn đó thôi?

 

Hoạt thi?

 

Anh ta bị ngọng à ?

 

Chắc là đang khen tôi sống động, xinh đẹp động lòng người đây mà?

 

Ca khó nhằn?

 

Có lẽ là để chỉ loại khách hàng có nhu cầu cao như tôi ?

 

Còn câu cuối, "tính mạng mình tiêu rồi "?

 

Chẳng lẽ là do làm nghề này lâu quá, nên cái khoản đó... đã không còn làm ăn được gì nữa rồi ?

 

Tôi nhìn anh với vẻ đầy hoài nghi.

 

Bắt gặp ánh mắt tôi , anh dường như càng hoảng loạn hơn, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

 

"Cô... cô đừng sợ, chuyện thanh tẩy này không thể vội vàng, cho tôi thêm chút thời gian."

 

Tôi chớp mắt, tôi có sợ gì đâu chứ!

 

Dù anh không làm được , thì cùng lắm là tôi bấm nút khiếu nại thôi.

 

Sao anh lại căng thẳng đến mức nói năng lắp bắp thế nhỉ?

 

5

 

Một lát sau , tôi vẫn đang đợi anh nói gì đó để dỗ dành mình .

 

Người làm nghề này , dỗ dành khách chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao ?

 

Ai ngờ Bách Tự Xuyên không hề có ý dỗ dành, mà lại bảo là muốn đi vệ sinh.

 

À, tôi hiểu mà.

 

Giải quyết bớt lượng nước thừa trong cơ thể để làm việc được lâu bền hơn chứ gì.

 

Tôi rộng lượng cho anh đi , còn đứng bên ngoài cánh cửa kính mờ lầm bầm với anh .

 

"Bách Tự Xuyên, đừng có nói chuyện không vội! Tôi đang vội lắm đây, anh đừng có ở trong đó lâu quá, lãng phí thời gian thanh tẩy."

 

"Hơn nữa, anh là người làm nghề này , mà còn phải từ từ sao ?"

 

"Anh... sẽ không phải là không làm được đấy chứ?"

 

"Hay là tại vì tôi chưa đưa tiền cho anh , nên anh cố ý kéo dài thời gian, không chịu thanh tẩy cho tôi ?"

 

Tôi càng nói càng thấy bực, Bách Tự Xuyên ở bên trong dường như cũng không ngờ tôi lại nghĩ như vậy . Anh mở cửa, vẻ mặt đầy do dự, có vẻ đang nghĩ xem nên giải thích với tôi thế nào.

 

Nhìn vẻ mặt đó của anh , tim tôi đập "thịch" một tiếng, càng tin chắc là anh không làm được thật rồi .

 

Thế là tôi bắt đầu thầm rủa cái nền tảng dịch vụ này trong lòng.

 

Tại sao họ lại có thể làm ăn kiểu đó cơ chứ?

 

Dù là làm ngành dịch vụ nhạy cảm, ít bị quản lý đi chăng nữa, thì cũng không thể thiếu uy tín như thế chứ!

 

Lạy hồn, tôi đang cần xả stress gấp thế này mà lại đem cái loại "mặt tiền đẹp mà hàng họ hỏng" treo ngay trang chủ để làm gương mặt đại diện à ?

 

Không sợ bị tẩy chay à ?

 

Tôi c.ắ.n môi giận dỗi.

 

Trong lòng tự nhủ, kệ đi , cứ phải thử mới biết được .

 

Cho dù có thật là không được , thì cũng phải thử thì mới biết chứ, đúng không ?

 

Nghĩ vậy , tôi ngẩng đầu định kéo Bách Tự Xuyên lên giường, kiểu "ép buộc" luôn cho rồi .

 

Kết quả, còn chưa kịp kéo anh , Bách Tự Xuyên đã né tôi ra xa tít, ngồi bệt xuống ghế bàn ăn, liên tục lật xem cuốn sách hướng dẫn nhạy cảm.

 

Chẳng lẽ câu nói lúc nãy của tôi làm anh tổn thương rồi ?

 

Vừa nghĩ đến đây, trong lòng bỗng dấy lên chút cảm giác tội lỗi .

 

Nhìn anh cứ chăm chú lật giở cuốn sách tư thế kia , tôi càng thấy áy náy hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-lo-dat-mot-con-vit-lam-phep/chuong-3.html.

]

 

Tuy anh không làm được , nhưng thái độ làm việc thật sự rất tận tâm.

 

Đến mức này rồi mà còn kiên trì lật cuốn sách đó, chắc là đang tìm cách khác để giúp tôi đấy mà. Haizz, hay là tha thứ cho anh ta lần này vậy ?

 

Tôi tự khuyên nhủ bản thân phải bao dung, vừa định tiến lại gần để bảo rằng tôi dễ chiều lắm, không cần tốn nhiều sức đâu , thì...

 

Chuông cửa bỗng reo lên, khiến tôi thấy vô cùng phiền phức.

 

Ai thế không biết !

 

"Giao hàng đây, cần ký nhận trực tiếp."

 

Giọng nhân viên giao hàng có chút trầm đục, tôi không nghĩ ngợi nhiều, cứ tưởng là món đồ lớn đặt từ mấy hôm trước đã tới.

 

Tôi mặc áo vào rồi ra mở cửa.

 

Vừa mở cửa ra , đâu phải nhân viên giao hàng nào, mà rõ ràng là gã người yêu cũ khốn kiếp của tôi , Phan An.

 

Tôi định đóng cửa ngay lập tức, c.h.ử.i anh ta : "Anh bị điên à ? Giả mạo shipper, rảnh rỗi không có việc gì làm à ? Chúng ta chia tay rồi , đừng có tìm đến tôi nữa!"

 

Anh ta lại dùng chân chặn cửa lại .

 

Nhìn qua khe cửa, tôi thấy Bách Tự Xuyên đang vô cùng nghiêm túc lật giở mấy cuốn sách "nóng".

 

Phan An cười phá lên, cười đến nghiêng ngả: "Haha, Tô Tinh Nhiên, tôi cứ thắc mắc sao cô lại dứt khoát với tôi thế, hóa ra là tìm được tiểu thịt tươi rồi à ?"

 

"Nói, hắn là ai? Tại sao lại ở nhà cô?"

 

"Liên quan gì đến anh ?"

 

Phan An vẫn không buông tha, nhìn bộ quần áo nhăn nhúm của tôi , hắn lập tức gào lên: "Tô Tinh Nhiên, cô là cái loại đàn bà lăng loàn! Đã sớm tìm người thay thế sau lưng tôi rồi đúng không ?"

 

"Cái tên mặt b.úng ra sữa này chính là gian phu của cô phải không ?"

 

"Đôi gian phu dâm phụ các người , không được ..."

 

Không được gì thì Phan An chưa kịp nói hết câu.

 

Tôi đã thấy Bách Tự Xuyên lao tới, đ.ấ.m cho anh ta một trận tơi bời.

 

6

 

Bách Tự Xuyên khoản kia thì không biết , nhưng đ.á.n.h người thì trông cũng ra dáng phết.

 

Tôi chỉ nghe thấy Phan An nằm dưới đất kêu la oai oái, nhưng lại chẳng thấy vết bầm tím nào rõ rệt trên người hắn .

 

Nhìn bộ dạng cục phân vừa lùn vừa xấu vừa t.h.ả.m hại của Phan An, tôi nhân cơ hội đá bồi mấy cái: "Đời thật nhạt nhẽo, cóc ghẻ lại đòi ăn thịt thiên nga, đồ ngu ngốc..."

 

Tôi c.h.ử.i một tràng, cảm giác sướng chưa từng thấy.

 

Phan An thấy đ.á.n.h không lại , nhanh ch.óng ôm m.ô.n.g kêu gào bỏ chạy.

 

Bách Tự Xuyên nhìn khuôn mặt đầy thỏa mãn của tôi , thở phào nhẹ nhõm: " Tôi sợ gã cặn bã đó kích động cô, khiến chấp niệm của cô nặng hơn, thậm chí gây ra án mạng thì khổ."

 

Nghe anh phân tích tâm lý tôi nghiêm túc như vậy , tôi bật cười : "Chấp niệm của tôi vốn đã sâu đậm rồi , hắn có tới hay không cũng thế thôi."

 

"Hơn nữa tôi rất lý trí, tuyệt đối không g.i.ế.c người đâu ."

 

Buồn cười thật, xã hội pháp trị thế này , tôi có gan g.i.ế.c người sao ?

 

Tôi thấy lo lắng của Bách Tự Xuyên hoàn toàn thừa thãi.

 

Nhưng dù sao anh cũng quan tâm tôi , tôi hiểu, thậm chí còn hơi cảm động nữa.

 

Tôi kéo anh vào nhà, khóa cửa lại lần nữa.

 

Lần này , dù là shipper hay người giao đồ ăn gì đi nữa, đừng hòng bà đây mở cửa.

 

Bà đây muốn ăn bữa lớn.

 

Thèm c.h.ế.t mất thôi.

 

Tôi chậm rãi đặt tay lên cơ n.g.ự.c anh , anh giật mình run lên, vội nắm lấy tay tôi : "Đợi đã !"

 

Tôi không vui nữa.

 

"Đợi? Còn đợi cái gì nữa? Đợi cái gì chứ?"

 

Bách Tự Xuyên có vẻ rất sợ tôi giận dữ làm chấp niệm sâu hơn, anh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi , nghiêm nghị nói : "Trường hợp của cô không chỉ thanh tẩy đơn giản là được , e là phải đi theo quy trình phức tạp hơn mới loại bỏ được chấp niệm."

 

Tôi khựng lại , chẳng lẽ tên này định... tăng giá đột xuất?

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...