Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi không muốn làm kẻ khờ, bèn hỏi thẳng: "Ừm, anh muốn tăng giá sao ?"
Bách Tự Xuyên sững sờ.
Tôi lập tức làm bộ lau nước mắt giả trân, mếu máo: " Tôi đã đáng thương thế này rồi , anh còn muốn tăng giá? Bách Tự Xuyên, anh đúng là không biết yêu là gì."
Bách Tự Xuyên cứng đờ: "Yêu?"
Anh khó tin hỏi: "Chúng ta mới chỉ gặp nhau lần đầu, mà cô đã nói yêu tôi ?"
Thấy vẻ mặt kinh ngạc đó của anh , tôi bỗng thấy như đang trêu chọc một vị thần tiên. Thế là tôi không sửa lời, cứ thế dụi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh , cảm nhận sự săn chắc đầy nam tính đó.
" Đúng vậy , tôi yêu anh đấy, nên là, anh còn đòi tăng giá không ?"
Bách Tự Xuyên dường như bị lời tôi làm cho choáng váng, vội vàng lùi lại , khuôn mặt lạnh lùng thoáng chút bối rối. Anh quay mặt đi chỗ khác, lắp bắp: "Không, không tính phí, là tặng kèm thôi."
Tôi hét lên một tiếng "Wow" rồi định lao tới.
Bách Tự Xuyên vội trấn an tôi : " Tôi cần về chuẩn bị một vài thứ, hôm nay mang không đủ, sợ không đem lại cho cô trải nghiệm pháp sự tuyệt vời nhất được . Để tôi chuẩn bị nhé, được không ?"
Tôi không chịu.
Tôi cứ muốn bây giờ cơ.
Tôi bắt đầu giở trò nũng nịu, đòi hỏi.
Bách Tự Xuyên bí quá, đành giơ điện thoại lên hỏi: "Cô, ừm, chắc là có điện thoại đúng không ? Cũng biết dùng chứ?"
Tôi gật đầu: "??"
Thời đại nào rồi mà còn người không biết dùng điện thoại chứ?
Bách Tự Xuyên thấy tôi gật đầu, có vẻ nhẹ nhõm: "Thế này nhé, chúng ta thêm phương thức liên lạc đi , tôi chắc chắn sẽ không bỏ chạy đâu . 2 giờ chiều mai, tôi sẽ cho cô một trải nghiệm pháp sự cực hạn, được không ?"
"Cô cứ ở đây đợi tôi , đừng giận dữ, có chuyện gì cứ nhắn tin cho tôi , tôi đảm bảo sẽ trả lời sớm nhất."
"Á~ trải nghiệm pháp sự cực hạn ư?"
Tôi hỏi lại lần nữa, thấy anh gật đầu, hơn nữa vẻ mặt cũng rất chân thành, tôi miễn cưỡng đồng ý.
Tôi níu lấy vạt áo Bách Tự Xuyên, quyến luyến không rời.
"Bách Tự Xuyên, ngày mai anh nhất định phải đến nhé."
Anh đỏ mặt xấu hổ, nhưng vẫn cố giữ vẻ cao lãnh: "Ừ, tôi sẽ đến."
Thấy anh dễ đỏ mặt như vậy , tôi tặng anh một nụ hôn chia tay.
Đồng t.ử Bách Tự Xuyên giãn ra , rồi anh chạy biến đi nhanh như một cơn gió.
Dáng vẻ xấu hổ đó của anh , đúng là thú vị thật, tôi nghĩ.
7
Bách Tự Xuyên đi rồi , căn phòng trở nên tĩnh lặng.
Tôi tiện tay nhắn tin cho cô bạn thân Hà Lan.
"Đang làm gì đấy?"
Cô bạn không trả lời mà hỏi ngược lại : "Xong xuôi rồi à ? Cảm giác thế nào?"
Cảm giác? Haizz, còn chưa cảm nhận được gì đây này .
Nhưng mà xấu hổ quá, không nói ra được .
Thế là tôi nói giảm nói tránh: "Đặt trúng tên vừa khiêm tốn lại vừa tận tâm, trông cũng đẹp trai lắm."
"Chỉ là anh ta thấy dụng cụ mang theo không đủ thỏa mãn tớ, nên giờ về lấy rồi ."
Cô bạn chẳng muốn nghe mấy chuyện linh tinh này .
Chỉ hỏi đúng một câu: "Có to không ?"
Mặt tôi đỏ bừng lên, nhớ lại vòng eo săn chắc, bờ m.ô.n.g cong cùng vùng kín của anh .
"Ừm, chắc là to."
Cô ấy gửi lại tin nhắn thoại, toàn tiếng cười trộm.
Sau đó, cô ấy gửi một địa chỉ rồi nhắn: "Tớ đang bận chút, mai hẹn đi ăn rồi nói chuyện chi tiết nhé."
Tôi : "Không cần đâu nhỉ?"
Cô bạn gửi cái icon hài hước: "Tớ còn muốn chia sẻ thêm nhiều "tài liệu học tập" cho cậu nữa, không muốn à ?"
Tôi nghĩ lại , cái đó thì đúng là cần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-lo-dat-mot-con-vit-lam-phep/chuong-4.html.]
Thế là trả lời ngay: "Muốn
muốn
muốn
! Sáng mai
không
gặp
không
về.
"
Hôm sau , tôi tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ đồ màu trắng rộng rãi rồi đi ra ngoài.
Vì đang là mùa hè nên nắng rất gắt.
Để chống nắng, tôi đành phải che dù để ngăn tia cực tím.
Buổi tụ tập với cô bạn thân diễn ra rất vui vẻ. Khi ra về, Hà Lan lại đưa cho tôi 1GB "tài liệu học tập".
Tôi nhận lấy, trong đầu thầm nghĩ lát nữa sẽ thực hành luôn với Bách Tự Xuyên.
Ai mà ngờ được , vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới ngay.
Tôi đang định bắt xe về thì thấy Bách Tự Xuyên cũng không ở xa đây lắm.
Anh ấy nhìn thấy tôi ngay lập tức rồi chậm rãi tiến về phía tôi . Thấy tôi che ô bước ra , anh ấy tỏ vẻ kinh ngạc: "Giữa ban ngày ban mặt, cô che ô làm gì?"
Tôi chả hiểu mô tê gì, vừa định trả lời thì đã bị anh ấy kéo vào một chỗ râm mát.
Sau đó, anh ấy lấy từ trong túi ra một chiếc ô đen cổ kính che cho tôi .
Phải nói là chiếc ô này rất xịn, đứng bên dưới cảm giác mát rượi, cứ như thể hôm qua nhà bật điều hòa vậy .
"Sao lại ra ngoài? Không phải đã bảo cô ở nhà chờ tôi sao ?"
Tôi ngước nhìn anh , trong lòng thầm nghĩ, hóa ra anh chàng này còn là kẻ có tính kiểm soát cao thế cơ à .
Nhưng mà anh ta còn biết che ô cho con gái, cũng khá chu đáo đấy chứ. Hừm, càng thấy thích anh ta hơn rồi .
Tôi mỉm cười với anh rồi cúi đầu ra vẻ ngoan ngoãn không nói gì, trong lòng thì đang nhẩm tính lại đống "tài liệu học tập" 1GB kia , xem hôm nay nên dùng cái nào trước đây?
Anh che ô cùng tôi về nhà, suốt dọc đường cứ lải nhải không ngớt.
Đại loại là bảo tôi giữa ban ngày mà ra ngoài che ô như thế nguy hiểm lắm này nọ...
Rồi còn nói công việc của anh ấy và tôi không thể đến với nhau được bla bla.
Chả biết anh ấy lầm bầm cái gì, tôi chỉ muốn hôn thôi.
Thế là vừa mở cửa ra , tôi đã kéo phắt anh vào , hổ đói vồ mồi lao tới đè anh xuống tấm t.h.ả.m mềm mại.
Sau đó, hôn tới tấp.
Chỉ trong tích tắc, Bách Tự Xuyên chưa kịp phản kháng đã bị tôi mặc sức xử lý.
Một nụ hôn kết thúc, nhìn vẻ mặt ngơ ngác của anh , tôi không khỏi nghĩ thầm, nếu gã này mà thật sự không được thì quả là uổng phí gương mặt đẹp trai này quá.
"Dưới này cứng lắm, nào, lên giường đi ."
Tôi kéo anh dậy nhưng anh không cử động, nhìn tôi với ánh mắt vô cùng phức tạp.
Tôi tưởng anh bị nụ hôn của mình mê hoặc, bèn định sáp lại hôn tiếp.
Kết quả bị anh dùng một ngón tay chặn lại , ngăn cản tôi , rồi nói : "Cô... không phải là ma?"
Tôi : "??!"
Đây là kiểu thả thính sến súa mới à ?
Tôi ấp úng chẳng biết trả lời sao , gãi gãi đầu: " Tôi ... lẽ nào phải là ma sao ?"
Ánh mắt Bách Tự Xuyên càng trở nên khó hiểu hơn. Anh lập tức ngồi xếp bằng, miệng lầm rầm niệm chú rồi điểm vào giữa trán mình , sau đó như thấy chuyện gì khó tin lắm, nghiến răng nghiến lợi: "Cô là người sống, tại sao không nói sớm?"
Tôi càng ngơ ngác hơn.
" Tôi là người sống, tại sao phải nói ?"
"Đừng bảo là anh tưởng tôi là ma nhé? Ha ha ha..."
Cười xong, nhìn ánh mắt ngẩn ngơ của anh , tôi lập tức hiểu ra ngay.
"Không đời nào? Sao anh có thể tưởng tôi là ma chứ?"
Ngũ quan lạnh lùng của Bách Tự Xuyên như sắp nứt ra : "Cô không phải ma, thế sao hôm qua cô lại kéo rèm?"
Tôi băn khoăn: "Làm mấy cái chuyện "phắc" đó lẽ nào phải thông báo cho bàn dân thiên hạ biết à ? Chẳng phải đều là lén lút cả sao ?"
Bách Tự Xuyên mặt đen sì: "Phắc?"
Tôi gật đầu, cười thẹn thùng: " Đúng vậy , chính là anh phắc tôi , tôi phắc anh , chúng ta trên giường phắc qua phắc lại ấy , phắc đó!"
Bách Tự Xuyên nghe vậy liền hít một hơi thật sâu.
Anh vẫn không bỏ cuộc hỏi tiếp: "Vậy hôm qua cô đầu bù tóc rối, thân thể lạnh lẽo, dương khí suy yếu, cô giải thích sao đây?"
Chaporia
Bình Luận (0)