Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi lại gãi đầu: "Ồ, đầu bù tóc rối là vì vừa thất nghiệp vừa chia tay nên lười chả buồn chải chuốt."

 

"Còn chuyện thân thể lạnh, đó là do bật điều hòa mạnh quá đấy mà? Chẳng phải vì tôi nghĩ nếu không làm chuyện ấy thì sẽ nóng sao ?"

 

"Hi hi." Tôi cười với anh .

 

Bách Tự Xuyên lúc này đã hoàn toàn đen mặt: "Thì ra là vậy , thì ra là vậy , bảo sao đại chiêu sư phụ dạy lại không có tác dụng! Thì ra cô là người sống!"

 

"Còn nữa, phắc gì chứ? Tô Tinh Nhiên, cô coi tôi là trai bao à ?" Anh tức giận hỏi.

 

Nghe thấy lời này của Bách Tự Xuyên, tôi cũng vỡ lẽ ra , hình như chúng tôi hiểu lầm nhau rồi .

 

Tôi hỏi anh : "Anh không phải trai bao? Vậy anh là gì?"

 

Bách Tự Xuyên đỏ mặt: " Tôi là đạo sĩ Mao Sơn chính gốc!"

 

Tôi : "??!"

 

8

 

Trời sập rồi !

 

Đầu óc tôi vận hành với tốc độ ánh sáng, liên tưởng lại những cuộc đối thoại trước đây, cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện.

 

"Thế nên, ngay từ đầu anh tưởng tôi là ma, nên định thu phục tôi à ?"

 

"Giúp tôi đ.á.n.h đuổi bạn trai cũ là vì sợ tôi âm khí quá nặng, chấp niệm quá sâu, vướng phải mạng người không thể luân hồi?"

 

"Thậm chí bảo tôi ban ngày ra ngoài nguy hiểm cũng là vì anh nghĩ tôi là ma?"

 

Bách Tự Xuyên gật đầu chán nản.

 

Tôi : "..."

 

"Thế... thế bây giờ phải làm sao đây?" Tôi không nỡ buông tha cho vị nam bồ tát đẹp trai này .

 

Nhưng người ta là đạo sĩ, không phải trai bao.

 

Nghĩ đến đó, tôi đẩy anh một cái, tranh thủ sờ thêm cơ bụng một lần nữa: "Anh là đạo sĩ mà mặc vest làm gì?"

 

Bách Tự Xuyên: "Mặc đạo bào đi ngoài đường muốn thu hút sự chú ý của mọi người chắc?"

 

Tôi : "Cũng có lý."

 

Đúng lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ xem nên nói gì tiếp theo thì Bách Tự Xuyên thở dài đứng dậy, xoa đầu tôi .

 

Anh tự giễu cười : "Giữa chúng ta có chút hiểu lầm, có lẽ cả hai cần bình tĩnh lại đã ."

 

"Cái này cô cầm lấy, có thể bảo bình an, chúng ta tạm thời đến đây thôi."

 

"Nếu như... thôi bỏ đi , có duyên sẽ gặp lại ."

 

Anh đưa cho tôi một lá bùa gấp hình tam giác rồi mở cửa đi ra ngoài.

 

Tôi cũng không ngăn lại , dù sao người ta cũng là đạo sĩ danh chính ngôn thuận.

 

Chứ có phải trai bao đâu ...

 

Phiền thật.

 

Trai bao đến tận miệng mà lại bay mất rồi ~

 

Thật tiếc cho gương mặt đó quá!

 

9

 

Sau khi trấn tĩnh lại , tôi quyết tâm phải tìm cô bạn thân để hỏi cho ra lẽ.

 

Cô bạn nghe xong câu chuyện của tôi thì mặt đầy khó tin: "Không thể nào?"

 

Cô ấy đặc biệt mở lại lịch sử trò chuyện cũ.

 

Sau đó vỗ đùi cái bốp, áy náy đẩy đĩa thịt nướng trước mặt về phía tôi : "Ôi trời, xin lỗi nhé Nhiên Nhiên, tớ gửi nhầm thật rồi ."

 

Hà Lan chỉ vào đường link gửi cho tôi lần trước nói : "Đây hình như là đại sư mà mẹ tớ bảo tớ tìm cho bà ấy làm pháp sự lần trước , linh nghiệm lắm luôn!"

 

"Hay là thế này , tớ gửi lại link khác cho cậu nhé, chị em tốt , đừng giận nha~"

 

Tôi thật sự cạn lời.

 

"Chuyện như vậy mà cậu cũng nhầm được à ?"

 

Tôi không nương tay mà mắng cho cô ấy một trận, rồi bắt cô ấy hầu hạ tôi ăn một bữa đồ nướng thỏa thê, lúc này mới miễn cưỡng tha lỗi cho cô ấy .

 

Về đến nhà, tôi lại bấm vào cái đường link cô ấy gửi.

 

Người ta nói cấm có sai, không so sánh thì không thấy đau thương.

 

Từ sau khi nhìn thấy gương mặt tuấn tú của Bách Tự Xuyên, tôi phát hiện ra mấy gã đàn ông trong cái link mới mà bạn thân gửi nhìn đứa nào cũng xấu đến mức phát hờn.

 

Đứa thì thân trên quá rộng, thân dưới lại quá hẹp.

 

Đứa thì thân trên quá hẹp, thân dưới lại quá rộng.

 

Hoặc là ngũ quan không cân đối, tóm lại là tôi luôn bới ra được lỗi của họ.

 

Tôi lại nhớ Bách Tự Xuyên rồi .

 

Không biết anh ấy có nhớ tôi không nhỉ.

 

Tôi thầm mắng bản thân mình chẳng ra sao cả.

 

Thôi bỏ đi , xuống lầu ăn bát b.ún cay giải khuây vậy .

 

Vừa nghĩ thế, tôi vừa bước chân ra khỏi cửa thì đã bị tên Phan An không biết xấu hổ lôi tuột ra lề đường.

 

Hắn nói : "Nhiên Nhiên, anh muốn nói chuyện với em."

 

Tôi giữ gương mặt vô cảm nghe hắn xạo sự, âm thầm mở máy ghi âm, chuẩn bị lưu lại bằng chứng hắn quấy rối mình .

 

Để rồi còn gửi cho cơ quan kiểm sát.

 

Phan An nói : "Nhiên Nhiên, anh biết em với thằng công t.ử bột kia chỉ là chơi bời qua đường thôi, thật ra tình cảm của chúng mình mới là tốt nhất."

 

"Anh với bà cô giàu có kia cũng chỉ là chơi đùa chút thôi, đều là giả cả, chỉ có anh với em mới là chân tình."

 

Hắn trơ trẽn nắm lấy tay tôi .

 

Đàn ông sức khỏe lớn quá, tôi có vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được .

 

"Vậy thì sao , anh muốn thế nào?" Tôi vặn lại hắn .

 

Phan An cười hì hì: "Em tha lỗi cho anh đi , chúng mình cứ như trước đây, anh thấy chẳng có gì không ổn cả, đúng không ? Lần này anh thề, em muốn gì anh cũng cho, không bao giờ dùng mấy cái lý do vớ vẩn để từ chối em nữa."

 

"Anh sẽ thành tâm thành ý phục vụ em, được không ? Nhiên Nhiên, cho anh một cơ hội nữa nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-lo-dat-mot-con-vit-lam-phep/chuong-5.html.]

 

"Ha ha.

" Tôi cười khẩy một tiếng, nhân lúc hắn mất cảnh giác, dồn hết sức bình sinh hất văng tay hắn ra .

 

"Những lời anh vừa nói , tôi đều ghi âm lại rồi . Chúng ta đã chia tay, xin anh đừng có mà quấy rối tôi nữa, nếu không tôi sẽ giao bằng chứng này cho chính quyền, anh cứ đợi đấy mà đi tù nhé!"

 

Tôi quay người định đi .

 

Kết quả là tên khốn này phát điên rồi .

 

Hắn kéo tôi chạy ra giữa lòng đường: "Được thôi, Tô Tinh Nhiên, nếu em không chịu cho anh cơ hội, vậy thì chúng ta cùng c.h.ế.t dưới bánh xe đi !"

 

Hắn cười gằn đầy quỷ dị: "Dù sao lão t.ử cũng nợ đống nợ c.ờ b.ạ.c, chẳng còn thiết sống nữa rồi ."

 

"Anh điên rồi à ?!" Tôi cố sức muốn chạy, muốn trốn, nhưng làm thế nào cũng không thoát được .

 

" Đúng , phải , anh điên rồi đây! Tô Tinh Nhiên, hãy cùng anh xuống địa ngục đi , làm một đôi uyên ương cõi âm ở dưới đó nhé!"

 

Tiếng xe lao đến ầm một cái.

 

Luồng không khí kéo theo khiến tôi đứng không vững.

 

Tôi sợ hãi nhắm nghiền mắt, vật gì đó trong túi áo trong bỗng nóng rực lên.

 

Tôi bị bỏng đến mức giật mình mở mắt ra , Phan An đã c.h.ế.t tươi rồi .

 

Tài xế vẫn đang c.h.ử.i bới chúng tôi không có mắt.

 

Nhìn cảnh m.á.u me be bét trước mắt, tôi dựng hết cả tóc gáy.

 

"C.h.ế.t, c.h.ế.t người rồi ..."

 

Sau đó, bộ não tự khởi động cơ chế tự bảo vệ, tôi bỗng dưng ngất lịm đi .

 

Trong mơ toàn là cảnh Phan An c.h.ế.t t.h.ả.m khốc, cứ đòi kéo tôi xuống địa ngục cùng hắn .

 

"Không, không được !"

 

10

 

"Em tỉnh rồi à ? Đừng sợ."

 

Mở mắt ra lần nữa, tôi đang ở trong bệnh viện.

 

Trong mũi sộc lên mùi t.h.u.ố.c sát trùng, đứng trước mặt tôi là Bách Tự Xuyên.

 

"Lúc đó anh vừa định đến tìm em thì thấy em nằm trên đất, bên cạnh là tên Phan An đó đúng không ?"

 

"C.h.ế.t t.h.ả.m thật đấy, anh tiện tay siêu độ cho hắn rồi , sau đó đưa em đến bệnh viện."

 

Nói đến đây, Bách Tự Xuyên nghiến răng nghiến lợi thay tôi bất bình.

 

Hôm nay anh không mặc vest, một thân đồ thường phục trông hòa nhã hơn hẳn, không còn vẻ cao lãnh nữa, chỉ là gương mặt kia vẫn cực kỳ đẹp trai.

 

"Anh đã xem camera lúc đó rồi , tên này đúng là cặn bã, lại dám kéo em cùng c.h.ế.t?"

 

"Thật đáng c.h.ế.t vạn lần , em đợi anh nhắn với người dưới đó một tiếng, bắt hắn xuống dưới phải chịu đủ mười tám tầng địa ngục hành hạ."

 

Bách Tự Xuyên nói với tôi bằng giọng điệu hung dữ.

 

Nhưng tôi chẳng nghe lọt tai câu nào, nhìn dáng vẻ anh đang hăng hái đòi báo thù cho mình , tôi òa khóc nức nở.

 

Bách Tự Xuyên luống cuống ôm lấy tôi : "Em, đừng khóc mà, nếu hình phạt chưa đủ, anh lại nhắn với người dưới đó tiếp? Cho hắn nếm trải gấp đôi mười tám tầng địa ngục nhé?"

 

Tôi khóc đến đứt hơi , chẳng thèm để ý đến anh .

 

Tôi sờ túi, định lấy khăn giấy lau nước mũi, nào ngờ mò ra toàn là tro bụi.

 

Thấy tôi ngẩn người , Bách Tự Xuyên nói : "Bùa bình an đó đã đỡ kiếp nạn cho em rồi , đợi lát anh thay cái mới cho."

 

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, nước mắt vẫn cứ tuôn rơi.

 

Bách Tự Xuyên có chút hoảng, anh cuống quýt nói : "Em đừng khóc nữa mà, làm sao để em ngừng khóc đây?"

 

"Tô Tinh Nhiên, đừng khóc nữa, em muốn gì anh cũng sẽ cố gắng đáp ứng, đừng khóc nữa, không sao rồi ."

 

Tôi khóc đến nấc lên, nhưng nghe thấy lời đảm bảo này , cũng cố gắng nín khóc . Tôi quệt nước mắt lung tung, giọng nghẹn ngào hỏi anh : "Em muốn gì anh cũng cho thật chứ? Thật không ?"

 

Bách Tự Xuyên cười đầy cưng chiều: "Thật."

 

Tôi nói : "Vậy em không muốn nằm viện nữa, anh đưa em về nhà đi ."

 

Bách Tự Xuyên sững người một chút, bắt mạch cho cổ tay tôi một hồi lâu mới chậm rãi gật đầu.

 

"Được, anh đưa em về nhà."

 

Về đến nhà, mùi hương quen thuộc bao lấy tôi , làm dịu đi cảm giác căng thẳng sợ hãi trong người .

 

Tôi kéo tay Bách Tự Xuyên, nhất quyết bắt anh phải ngủ cùng mình .

 

Anh có chút bất lực: "Em nghĩ kỹ chưa ?"

 

Tôi thắc mắc nhìn anh : "Cái gì cơ?"

 

Bách Tự Xuyên nhẹ nhàng ôm lấy tôi , mùi gỗ đàn hương khiến người ta thấy rất an tâm: "Người làm đạo sĩ bọn anh , đều là đời này kiếp này chỉ một người thôi, em muốn anh ngủ cùng, vậy là phải chịu trách nhiệm với anh đấy nhé."

 

Mặt tôi đỏ bừng lên.

 

"À, ra thế..."

 

Tôi có chút không dám làm càn nữa.

 

Bách Tự Xuyên thấy dáng vẻ này của tôi thì cười một cái, cũng không trêu tôi nữa, anh lấy trong túi quần phồng to ra một hộp quà tinh xảo, đưa cho tôi .

 

Anh dứt khoát mở lời nói với tôi : "Tô Tinh Nhiên, lần đó anh cứ tưởng em coi anh như "tiểu thịt tươi" mà chơi đùa thôi nên mới tức giận bỏ đi , sau này anh mới phát hiện, thật ra anh đã thích em từ lúc nào không hay rồi ."

 

"Đây là quà bày tỏ anh tặng em, nếu em đồng ý..."

 

Chưa đợi anh nói hết câu, tôi đã hét lên một tiếng rồi lao vào lòng anh .

 

"Em đồng ý!"

 

"Vậy sao lúc nãy em lại dừng lại ?" Bách Tự Xuyên tò mò hỏi.

 

Tôi giải thích: "Vừa nãy em tưởng anh không thích em."

 

Tôi lại dụi dụi vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh , vùi mặt vào trong đó hít hà thật mạnh: "Bách Tự Xuyên, thật ra em rất sẵn lòng chịu trách nhiệm, cho nên, bây giờ chúng ta tiếp tục cái vụ tư vấn pháp sự còn dang dở kia nhé!"

 

"Fuck, the fuck à ?"

 

Tôi nháy mắt ra hiệu với anh .

 

Đồng t.ử Bách Tự Xuyên bỗng chốc tối sầm lại , cuộn trào thứ d.ụ.c vọng mà tôi chẳng thể nào hiểu thấu.

 

"Được thôi."

 

Tôi nghe thấy anh nói .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...