Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi sớm chẳng còn là gái tân gì nữa, nhưng nghe Giang Liễm nói trắng ra như vậy , mặt tôi vẫn đỏ ửng lên.
Trước đây để tăng khả năng thụ thai, tôi thậm chí còn chủ động tìm hiểu mấy chuyện đó.
Thế mà kết quả lại là bị Bùi Cảnh Diệp đẩy ra với vẻ ghê tởm.
Anh ta hỏi tôi : "Cô gả cho tôi là chỉ tính chuyện đó thôi à ?"
Cảm giác tủi nhục dâng trào đè lên hình ảnh của Giang Liễm lúc này , anh đã tắm rửa sạch sẽ, ánh mắt ướt át nhìn tôi .
Nửa đẩy nửa mời, một đêm không mộng mị.
Cơ bắp cũng ổn , nhưng tôi luôn thấy anh cứ như thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, húc tới húc lui.
Những ngày tháng cứ thế trôi qua nhạt nhòa, không biết từ bao giờ hai đứa trẻ đã bắt đầu gọi tôi là mẹ .
Giang Liễm ngày nào cũng ân ái với tôi .
Sát Tết, tôi ở nhà một mình chuẩn bị đồ đạc.
Mở vung nồi ra , cổ họng bỗng trào lên một trận buồn nôn.
Nếu là trước kia , chắc chắn tôi đã tức tốc đi bệnh viện kiểm tra, hoặc là mua que thử t.h.a.i về thử rồi .
Nhưng lần nào cũng thất vọng, chỉ đổi lại sự dày vò ngày càng quá quắt của mẹ Bùi và ánh mắt ngày càng lạnh nhạt của Bùi Cảnh Diệp.
"Tống Lê Thư, chơi vậy vui không ?"
Thế nên lần này tôi chẳng mảy may nghĩ đến hướng đó.
Dì Lưu đột nhiên gọi điện thoại tới: "Lê Thư, cô đến trung tâm thương mại ngay đi , họ bảo An An ăn cắp đồ, giờ đang bắt chúng ta đền tiền đấy!"
2
Bàn tay cầm ống nghe siết c.h.ặ.t, theo bản năng tôi muốn từ chối.
An An với Tuế Tuế dù không có mẹ ruột thì vẫn còn bố ruột, sao mà tới lượt tôi – cái người mẹ kế này – phải đứng ra giải quyết.
Lúc đó Giang Liễm đang lái xe, nghe xong đầu đuôi sự việc liền tỏ vẻ khó xử: "Vợ ơi, anh đang giao hàng ở thành phố bên cạnh, không về ngay được ! An An là đứa trẻ ngoan, chắc chắn không ăn cắp đâu . Em giúp anh qua đó một chuyến, xem chừng thằng bé kẻo nó sợ. Mẹ con em cứ ăn cơm ở phố luôn đi , không cần phần anh đâu , anh ăn tạm gì đó trên đường là được ."
Tôi nghi ngờ trong lòng.
Chẳng lẽ Giang Liễm coi đống đồ thừa tôi để trong bếp mỗi ngày là cơm phần dành cho anh thật sao ?
Gạt đi những cảm xúc hỗn độn, tôi vẫn quyết định tới trung tâm thương mại ngay.
Đứng trên mặt sàn xi măng quen thuộc, những ký ức xen lẫn sự ồn ào của xe cộ ùn ùn kéo về.
Hồi đó, tôi với Bùi Cảnh Diệp đi dạo phố thích nhất là đến đây.
Thời ấy mới bắt đầu đi làm , túi tiền còn eo hẹp, cái gọi là đi dạo phố chính là mỗi đứa mua một cốc nước ngọt, nắm tay nhau đi lòng vòng cả ngày, rồi đứng trước tủ kính mà thở dài ngao ngán.
Bùi Cảnh Diệp thề thốt: "Đợi mình cưới nhau , nhất định anh sẽ mua cho em bộ quần áo mới ở đây, anh phải để em gả vào nhà anh thật rạng rỡ!"
Đến khi chuyện cưới xin thực sự cận kề, anh ta lại bắt đầu thắt lưng buộc bụng.
Anh ta bảo: "Lê Thư à , anh làm vậy đều là để chuẩn bị cho cuộc sống sau này của chúng mình thôi."
Sau đó nữa, cái chút "vun vén" ấy cũng bị bào mòn sạch bách.
Anh ta nói : "Em không còn trẻ nữa, có thể bớt mấy cái tâm tư hoa hòe hoa sói đi không ? Nhiệm vụ của em bây giờ là mau khiến cái bụng này phải có tin vui đi ."
Có lẽ là nghĩ gì thấy nấy, lúc đi ngang qua khu bán đồ nữ, vậy mà tôi lại nhìn thấy Bùi Cảnh Diệp.
Nửa năm không gặp, trông anh ta vẫn phong độ ngời ngời, bên cạnh còn có một cô gái trẻ.
Tôi quen cô gái kia , con gái rượu của lãnh đạo anh ta , thậm chí trước đây còn từng đến nhà tôi ăn cơm.
Bùi Cảnh Diệp một tay xách đủ thứ túi lớn túi nhỏ, tay kia cầm bộ váy liền thân ướm thử lên người cô gái.
Anh
ta
nói
: "Kết hôn là chuyện đại sự,
anh
không
nỡ để em chịu thiệt thòi
đâu
, cứ mua nhiều
vào
,
anh
trả tiền.
"
Hóa ra họ sắp kết hôn rồi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/le-thu/chuong-2.html.]
Hóa ra anh ta cũng biết kết hôn là chuyện đại sự cơ đấy.
Nén nỗi chua xót trong lòng, tôi quay mặt đi rồi bước vội vã rời khỏi đó.
Trung tâm thương mại không lớn, tôi nhanh ch.óng tìm thấy An An.
Thằng bé vành mắt đỏ hoe nhưng vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, trừng mắt nhìn thằng bé đối diện.
Thật trùng hợp, thằng nhóc đó tôi cũng quen.
Đại Hổ, con trai bạn thân của Bùi Cảnh Diệp.
Từ nhỏ đã là đứa trẻ hư, tính cách giống hệt bố mẹ , mà bố mẹ nó cũng chẳng phải hạng người t.ử tế gì.
Mỗi lần đến nhà khách, họ luôn cố tình khoe khoang cậu quý t.ử nhà mình , rồi lại bóng gió mỉa mai chuyện Bùi Cảnh Diệp " không có con nối dõi".
Bùi Cảnh Diệp rất khoái cái kiểu đó, rồi tiện thể dồn hết mọi tội lỗi lên đầu tôi .
Nhờ ơn họ mà mối quan hệ đó sớm tan thành mây khói.
Đại Hổ chỉ tay vào An An, mặt đỏ gay, gào lên:
"Tớ nhìn thấy hết rồi , chính cậu đã lấy cái yo-yo trên kệ hàng! Cậu cứ nhìn chằm chằm vào đó, thừa lúc không ai để ý liền nhét vào túi!"
" Tôi không có ! Tôi còn chẳng chạm vào nó!"
An An cuống đến mức mặt mày tái nhợt, theo bản năng lùi lại một bước, tay nắm c.h.ặ.t gấu áo lắc đầu lia lịa.
" Tôi chỉ là... chỉ là nhìn một chút thôi, tôi không lấy, thật sự không lấy!"
Thằng bé gào lên khiến đám người xung quanh kéo lại xem náo nhiệt, những ánh mắt chỉ trỏ đều dồn hết lên người An An.
Cô nhân viên bán hàng liếc nhìn An An, thấy bộ quần áo cũ kỹ bạc màu vì giặt quá nhiều của thằng bé, cô ta bĩu môi khinh bỉ.
"Nhìn cái tướng bần hàn, mặc rách rưới thế kia , bảo sao tay chân không sạch sẽ. Ăn cắp mà còn dám vác xác vào trung tâm thương mại, không biết đây là đâu à !"
An An vành mắt đỏ hoe, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, uất ức đến mức giọng nói run rẩy, nhưng vẫn cố gắng giải thích.
"Không phải cháu lấy! Chính cậu ta lấy, cháu chỉ nhìn thấy thôi, giờ cậu ta lại đổ vấy cho cháu!"
"Còn dám cãi!"
Đại Hổ nhảy cẫng lên: "Chính là cậu lấy! Cậu là quân ăn cắp, đứa không ai cần!"
"Được lắm, không những biết ăn cắp mà còn biết nói dối, còn nhỏ đã không ra gì, đúng là loại có bố sinh không có mẹ dạy!"
Cô nhân viên bán hàng càng tỏ vẻ khinh bỉ, mặc kệ dì Lưu ngăn cản, lao tới định lục túi quần An An.
Dù tôi chẳng có bao nhiêu tình cảm với An An, nhưng đứng từ xa nhìn đứa trẻ chịu ấm ức, cơn giận trong lòng tôi liền bùng lên.
Nó đã gọi tôi một tiếng mẹ , tôi không thể để người khác bắt nạt nó được !
Tôi tức giận gạt đám đông ra , sải bước kéo An An về phía sau mình .
"Thử đụng vào con trai tôi một lần nữa xem!"
3
An An giật mình , giây tiếp theo, bờ vai nhỏ nhắn đang căng cứng bỗng chốc buông thõng xuống.
Thằng bé đỏ hoe mắt, nước mắt chực trào nhưng vẫn cố giữ lấy lòng tự trọng không để rơi xuống, cơ thể run lên bần bật, chỉ biết níu c.h.ặ.t gấu áo tôi , nghẹn ngào ấm ức: "Mẹ ơi, con không ăn cắp, con thực sự không lấy, là cậu ta vu oan cho con."
Tuế Tuế giãy giụa nhảy xuống khỏi vòng tay mẹ Lưu, lảo đảo lao tới ôm c.h.ặ.t lấy tôi .
Giọng con bé mềm mại, mang theo tiếng khóc nức nở bênh vực anh trai.
"Mẹ ơi, mẹ ơi, anh trai không ăn cắp đồ đâu , anh trai không phải là đứa trẻ xấu , anh ấy rất ngoan!"
Tim tôi hẫng đi một nhịp, người lập tức cứng đờ.
Giây tiếp theo, như không thể kiểm soát được bản thân , tôi ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng ôm lấy con bé.
Trải qua bao ngày chung sống, dù hai đứa nhỏ không còn sợ tôi nữa, nhưng chúng cũng chưa bao giờ chủ động thân thiết với tôi .
Chaporia
Bình Luận (0)