20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi với tiền của anh lại rất thân .

 

Tiền nong đã thân thế rồi , thì khi anh về nước, chúng tôi thân nhau cũng là chuyện thường tình thôi.

 

Phải hai năm sau anh mới về nước.

 

Đúng lúc tôi vừa thi đại học xong, đỗ vào một trường đại học ngay trong thành phố.

 

Ngày tôi nhập học năm nhất, mẹ và bố dượng đang đi nghỉ mát ở nước ngoài.

 

Vốn dĩ đã dặn quản gia đưa tôi đi nhưng đúng lúc Tạ Diệc về nước nên việc này được giao cho anh .

 

Hành lý của tôi lỉnh kỉnh, túi lớn túi nhỏ rất nhiều.

 

Tình nguyện viên hỗ trợ tân sinh viên lúc đó đang bận giúp người khác, không rảnh tay, cuối cùng đều là Tạ Diệc xách đồ lên phòng giúp tôi .

 

Tạ ơn trời đất, ngày nhập học nam sinh được vào ký túc xá nữ.

 

Bạn cùng phòng mới của tôi tò mò hỏi: "Lương Vận, đây là bạn trai cậu à ? Hai người xứng đôi quá, đúng là mỹ nữ phải đi với trai đẹp , còn mấy đứa đi với mấy gã xấu xí thì nghĩ gì vậy không biết ."

 

Tôi : "... Đây là anh trai mình ."

 

Bạn số một vội vàng sửa lời: "Ồ ồ, là anh trai à , bảo sao hai người đều đẹp thế."

 

Bạn số hai dọn dẹp xong hành lý thò đầu ra hỏi: " Nhưng hai người trông chẳng giống nhau tẹo nào, là mỗi người thừa hưởng gen của một phụ huynh à ?"

 

Nói thế cũng không sai.

 

Tôi giải thích: "Gia đình tái hôn, anh ấy là anh kế của mình ."

 

Bạn số ba đến muộn lên tiếng: "Không cùng huyết thống à ? Thế chẳng phải là có thể viết kịch bản anh em yêu nhau sao ?"

 

Tôi : ...?

 

Cậu ta thật là vô duyên.

 

Ngày đầu tiên nhập học, mới quen biết nhau , đùa kiểu gì mà vô duyên thế.

 

Thật là phiền lòng.

 

6

 

Ngoài việc bạn số ba hay vô tình nói ra mấy câu làm mất lòng người khác, thì mấy bạn còn lại đều rất tốt .

 

Ở lâu mới thấy cậu ta không phải người xấu , chỉ là tính nói năng không suy nghĩ.

 

Sau khi nhận ra vấn đề, cậu ta sẽ chủ động xin lỗi .

 

Kể cả hôm đó, cậu ta cũng đã xin lỗi tôi rồi .

 

Tôi đã trải qua năm nhất đại học rất êm đềm.

 

Từ năm hai, trường cho phép sinh viên không ở trong ký túc xá.

 

Đúng lúc bạn số hai chuyển chuyên ngành, phải sang cơ sở khác nên không ở cùng chúng tôi nữa.

 

Bạn số một vốn đang là sinh viên năm ba, giờ lên năm tư đi thực tập nên cũng không ở ký túc xá.

 

Bạn số ba thì nhà cách trường có 500 mét nên cũng chuyển về nhà.

 

Tôi ở lại một mình thì phải làm quen với bạn cùng phòng mới, hơn nữa ký túc xá trường cũng khá nhỏ.

 

Thế là tôi dứt khoát chuyển ra ngoài.

 

Tạ Diệc có một căn hộ lớn gần trường, ba trăm mét vuông mà anh ở một mình đúng là lãng phí.

 

Vậy thì để cô em gái này san sẻ bớt cho anh vậy !

 

Một năm qua ở trong nước, chúng tôi đã thân thiết hơn nhiều rồi !

 

Cuối tuần đi chơi, cùng nhau ăn uống, thậm chí thỉnh thoảng tan làm sớm mà không bận rộn gì, anh đều đến trường tìm tôi ăn tối.

 

Chúng tôi đúng là đôi anh em tốt nhất thế giới.

 

Tôi hớn hở chuyển vào ở, chọn ngay một căn phòng hướng nam yêu thích nhất.

 

Ngay sát cạnh phòng ngủ của Tạ Diệc.

 

Căn hộ cao cấp mà, phòng ngủ nào cũng rộng thênh thang, ở sát cạnh cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nhau .

 

Sống dưới cùng một mái nhà, tần suất gặp mặt của chúng tôi tăng lên đáng kể.

 

Tin vui là từ khi ở chung, thư viện game của tôi đã phá đảo được không ít trò chơi đôi.

 

Có vẻ như anh là người thích ở nhà.

 

Cứ lúc nào tôi ở nhà thì đều thấy anh cũng có mặt.

 

Có lần tôi tò mò hỏi anh : "Anh không ra ngoài sao ?"

 

Anh liếc tôi một cái: "Anh đang ở cùng em mà.

"

 

Tôi đâu còn là trẻ con nữa, cần gì ai ở cùng chứ.

 

Dĩ nhiên, có người ở cùng thì tôi cũng chẳng từ chối đâu .

 

7

 

Sống chung lâu ngày, tôi phát hiện ra vài điều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/huong-bac-ha-cua-mua-he/chuong-2.html.]

 

Dạo gần đây, Tạ Diệc cực kỳ bất thường.

 

Ví dụ như thế này .

 

Sáng sớm bảy rưỡi, tôi vừa ngáp ngắn ngáp dài đi xuống bếp tìm đồ ăn.

 

Tạ Diệc cởi trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần thể thao màu xám, từ hướng phòng tập gym đi ra .

 

Vừa tập xong, trên da anh còn đọng một lớp mồ hôi mỏng, được nắng chiếu vào trông sáng lấp lánh.

 

Tôi lấy một hộp sữa từ trong tủ lạnh ra , đang định vặn nắp thì bị anh lấy mất.

 

"Sáng sớm bụng đói thì đừng uống đồ lạnh."

 

Tôi : "...Ồ."

 

Tôi tò mò hỏi anh : "Sao giờ này anh mới tập xong thế?"

 

Anh vốn là người có lối sống vô cùng quy củ.

 

Bình thường sáu giờ anh đã dậy tập để giữ dáng, tập một tiếng, bảy giờ là kết thúc rồi .

 

Với giờ giấc dậy muộn của tôi , làm sao mà chạm mặt lúc anh tập xong được .

 

Nhưng hai hôm nay, sáng nào tôi cũng thấy anh , lúc thì cởi trần mặc quần xám, lúc thì mặc đồ tập ôm sát.

 

Nhìn mà tôi thấy hơi ngại.

 

Nhưng cũng chịu thôi, đồ tập thì phải mặc như thế mà.

 

Tạ Diệc vặn nắp hộp sữa, uống luôn hộp sữa mà tôi vừa lấy ra .

 

Anh liếc nhìn tôi , thản nhiên nói : "Có người bảo hình thể của anh không đủ đẹp ."

 

Ra là vậy , bảo sao lại tăng thời gian tập luyện, để tôi bắt gặp.

 

Nhưng là ai cơ chứ, lại chê bai cơ thể anh không đẹp .

 

Cơ thể anh phải gọi là cực phẩm, còn hơn cả mấy tay khoe thân chỉnh ảnh lố lăng trên mạng.

 

Nhưng thấy anh nỗ lực như vậy , tôi phải động viên anh mới được .

 

Tôi : "Ồ, vậy anh cố gắng lên nhé."

 

Ngoài chuyện đó ra , tôi còn phát hiện anh bắt đầu học nấu ăn.

 

Trong nhà đã có cô giúp việc nấu nướng rồi , không biết anh học để làm gì nữa.

 

Có lẽ do anh thông minh, từ khi quyết tâm học nấu ăn, anh làm còn ngon hơn cả cô giúp việc.

 

Là một kẻ cuồng ăn, tôi cực kỳ hài lòng.

 

Tôi vừa ăn món tôm sốt chanh chua cay nóng hổi vừa hỏi: "Sao anh lại hứng thú học nấu ăn thế?"

 

Anh đáp: "Có người thích kiểu đàn ông biết nấu nướng."

 

Có mắt nhìn đấy.

 

Đàn ông vốn dĩ phải biết nấu ăn chứ.

 

Tôi cũng thích thế.

 

Nhưng nghe câu này , tôi thấy có gì đó sai sai.

 

Tôi chợt nhớ dạo này anh mua rất nhiều quần áo, ngày nào cũng mặc một kiểu khác nhau , phong cách đa dạng, giống như đang cố tìm kiếm bộ dạng phù hợp với mình vậy .

 

Cộng thêm một loạt hành động kỳ quặc nữa.

 

Tôi muộn màng nhận ra : "Anh thích ai rồi đúng không ?"

 

Anh nhìn sâu vào mắt tôi : "Bây giờ em mới nhận ra sao ?"

 

Tôi :...

 

Tôi mới nhận ra thì có gì lạ đâu chứ?

 

Tôi đâu có rảnh mà suốt ngày dán mắt vào anh .

 

Tôi cũng có việc của mình chứ bộ.

 

Dạo gần đây tôi cũng đang để ý một anh khóa trên , đang phân vân có nên tấn công không đây.

 

Ánh mắt Tạ Diệc trầm xuống: "Anh khóa trên ?"

 

Tôi gật đầu: "Ừ, quen hồi thi làm mô hình ấy . Mà thôi đừng nói chuyện anh ấy nữa, anh thích ai thế? Em có quen không ? Đã cưa đổ chưa ? Mau kể em nghe , em hiến kế cho!"

 

Anh gắp cho tôi con tôm: "Ăn cơm của em đi ."

 

Anh càng không nói tôi càng tò mò.

 

"Mau nói đi mà, tiến triển thế nào rồi ?"

 

Tôi bỏ cả cơm, cứ bám riết lấy hỏi.

 

Chắc Tạ Diệc bị tôi làm phiền đến mức chịu không nổi nữa.

 

"Chưa có tiến triển, cô ấy không thích anh ."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...