Vì vô tình ăn phải quả Nhân Duyên của Cẩn Tu Thượng thần, Nguyệt Lão nói ta phải dây dưa với hắn mười kiếp, kiếp nào cũng cầu mà không được .

Kiếp thứ nhất, ta trở thành kế mẫu của hắn , trăm phương ngàn kế lấy lòng, hắn vì để tránh hiềm nghi nên đi làm đệ t.ử Phật môn. Nửa đêm ta phá giới của hắn , hắn liền đ.â.m đầu chế-t trước mặt Phật tổ.

Sau đó mỗi một kiếp, hắn đều kiên trinh bất khuất, còn ta thì cứ thấy là vung đao c.h.é.m. Dù sao vẫn còn chín kiếp để làm lại từ đầu.

Cho đến kiếp cuối cùng, ta trực tiếp xuống tóc đi tu, buông xuôi luôn.

Vậy mà hắn lại gõ cửa chùa vào đêm khuya: “Sao? Không theo đuổi nổi nữa à ?”

01

Từ trăm năm trước , sau khi ta vô tình ăn nhầm quả Nhân Duyên mà Nguyệt Lão chuẩn bị cho Cẩn Tu Thượng thần, ta đã dây dưa với hắn chín kiếp rồi .

Nguyệt Lão nói , đây là kiếp thứ chín, trừ lần này ra , ta chỉ còn một cơ hội nữa thôi. Nếu như vẫn không thể giúp Cẩn Tu vượt qua tình kiếp thì kẻ công cụ như ta đây sẽ hồn phi phách tán.

Trên người ta vẫn còn cắm thanh Diệt Ma kiếm mà Cẩn Tu ban tặng ở kiếp thứ tám, may mà giờ đang ở trạng thái hồn thể, nếu không thì đã đau đến mức nhe răng trợn mắt, nước mắt nước mũi giàn giụa rồi .

Nguyệt Lão lau mồ hôi: “Nguyên Lộ tiểu tiên, lâu rồi không gặp.”

Ta vô cảm rút thanh Diệt Ma kiếm ra , vứt sang một bên: “Cũng không lâu lắm, kiếp thứ tám ta mất mười tám năm mới giế-t được hắn . Kiếp thứ bảy là hai mươi năm, kiếp thứ sáu là ba mươi lăm năm…”

“Nguyên Lộ tiểu tiên à … đó là quả Nhân Duyên, không phải quả Cừu Nhân, ngươi giế-t Cẩn Tu Thượng thần tám kiếp rồi , quay về thiên đình, thế này còn mặt mũi nào mà nhìn nhau nữa?”

“Vì sao ta lại giế-t hắn tám kiếp, chẳng lẽ ông không biết sao ?”

Ta kéo khóe miệng cười lạnh liên hồi.

Nguyệt Lão chột dạ cúi đầu. Nếu không phải do ông ta nhầm lẫn giữa quả Nhân Duyên và quả Huyền Cơ của ta thì ta đã không ăn nhầm thứ của Cẩn Tu Thượng thần.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Đổi người khác để độ kiếp thì ta chẳng có ý kiến gì lớn cả. Nhưng Cẩn Tu trước khi thành thần là tu Phật, dùng thân giải đạo, đoạn tình tuyệt d.ụ.c mới thành thần.

Có vị thần tiên nào lại dùng cách phân giải nhục thân của chính mình để phi thăng đâu ? Đau đớn đến mức nào chứ!

Không ai làm được , vậy mà Cẩn Tu lại làm !

Đáng ghét nhất là, hắn vô tình vô d.ụ.c, ta mà độ kiếp với hắn thì xác suất thành công cũng như việc Ngọc Đế bỗng nhiên cởi sạch quần áo lên triều vậy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/muoi-kiep-nghiet-duyen-cua-thuong-than-va-ta/chuong-1.html.

]

Ta chẳng qua chỉ là một giọt sương nhỏ thành tinh, đời này chỉ thích ăn thịt uống rượu, ba bữa no bảy phần, cũng chưa từng làm điều ác, dựa vào đâu mà kéo ta vào cùng với hắn .

Bảo ta yêu hắn thì, chỉ cần hắn không nói chuyện, dựa vào khuôn mặt từng thống trị bảng xếp hạng nam thần tiên hiệp kia , ta có thể làm được . Nhưng để hắn yêu ta , còn không bằng đi yêu một con gà tinh.

Kiếp thứ nhất, ta trở thành kế mẫu của hắn , trăm phương ngàn kế lấy lòng. Hắn vì để tránh hiềm nghi nên làm lại nghề cũ, trực tiếp đi làm đệ t.ử Phật môn.

Nửa đêm ta dẫn người đến phá cửa Phật, phá giới của hắn , hắn liền đ.â.m đầu chế-t trước mặt Phật tổ.

Kiếp thứ hai, ta xuyên thành đồ tể, hắn thành lợn rừng, đối mặt với con lợn Cẩn Tu đen bóng, đang tranh giành thức ăn với lũ lợn con trong chuồng. Không thể phủ nhận, hắn là con lợn lớn lên cân đối nhất trong đám đó, nhưng hắn vẫn là một con lợn.

Ta không vượt qua nổi cấm kỵ nhân thú, trực tiếp kéo hắn ra ngoài giế-t thịt, vừa khóc vừa ăn sạch ba bát thịt lợn hầm dưa chua. Kết quả là tự mình bị nghẹn chế-t.

Kiếp thứ ba, ta trở thành Hoàng hậu, hắn thành thái giám, giới tính thì đúng rồi , nhưng thế này thì yêu đương kiểu gì?

Hắn là thái giám đấy!

Thế là ta dốc hết sức bình sinh để tán tỉnh một thái giám mang tâm Phật, kết quả hắn quay đầu mách với Hoàng thượng là ta buông thả. Hoàng thượng ban cho ta một ly rượu độc. Lúc sắp chế-t, ta chia cho hắn một nửa.

Kiếp thứ tư…

Nguyệt Lão lật giở cốt truyện mỗi kiếp trong tay, tay run như cầy sấy.

“Tiểu tổ tông, kiếp thứ bảy ít nhất các ngươi cũng là thanh mai trúc mã, sao lại thành yêu nhau lắm c.ắ.n nhau đau thế hả?”

Ông ấy khóc ròng, “Trong thoại bản viết rõ ràng như thế, sao kiếp nào cũng xảy ra sai sót vậy ?”

“Thanh mai trúc mã không sai, nhưng tại sao ông lại sắp đặt cho hắn cái kịch bản cẩu huyết là hắn là ca ca thất lạc nhiều năm của ta ?”

Ta túm lấy cổ áo ông ấy , xách bổng lên, nước bọt b.ắ.n tung tóe.

“Nguyệt Lão, có phải ông đã lén xem cuốn tranh vẽ độc bản mà Quảng Nguyên Đại tiên cất giấu không ? Ông nói cho ta biết , ông nghĩ ra kịch bản này kiểu gì vậy ?”

Nguyệt Lão cười ngượng ngùng xua tay: “Hiểu lầm, đều là hiểu lầm. Ngươi đi tiếp xuống dưới sẽ thấy, thực ra Cẩn Tu Thượng thần là Thái t.ử bị đ.á.n.h tráo, ca ca thất lạc nhiều năm kia của ngươi chế-t từ lâu rồi .”

Không xa, quỷ sai kính cẩn xếp thành hai hàng, im hơi lặng tiếng. Đây thường là đãi ngộ dành cho những nhân vật lớn tới đầu thai. Quả nhiên, bóng dáng Cẩn Tu bước qua đám đông, từ xa tiến lại gần. 

Tên này dù làm quỷ thì vẫn đẹp đến quá đáng, dáng người cao lớn thẳng tắp, tuấn tú phi phàm, dù trong mày mắt có đọng lại những mảnh băng cũng không ngăn được đám nữ quỷ bên cạnh ghé tai thì thầm, ái mộ bàn tán.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...