Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nghĩ đến chuyện lúc sắp chế-t bị hắn đ.â.m một kiếm, ta bực bội duỗi một chân ra cản đường hắn .

“Ô kìa, đây chẳng phải là Cẩn Tu Thượng thần sao ? Trùng hợp thật? Cũng xuống đây rồi à ? Nhìn ngươi đầy oán niệm, d.ụ.c cầu bất mãn thế này , chế-t trong đêm động phòng hoa chúc với sư muội ngươi à ?”

Ánh mắt Cẩn Tu dời từ thanh Diệt Ma kiếm trên đất lên mặt ta , trong đó tựa như có gợn sóng d.a.o động một chút, rồi lại trở về bình tĩnh: “Ngươi cố ý dẫn dắt ta , khiến ta hiểu lầm ngươi là ma.”

Nguyệt Lão kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi ta : “Ngươi dẫn dụ Cẩn Tu Thượng thần giế-t ngươi làm gì? Chê mạng sống dài quá à ?”

Ta cúi đầu nhìn lung tung.

Kiếp thứ tám, ta xuyên thành tu tiên giả, nhưng linh căn tạp nham, tu luyện mười tám năm vẫn chỉ ở Luyện Khí tầng một, nên vĩnh viễn chỉ có thể làm một đệ t.ử ngoại môn. Mà Cẩn Tu tư chất xuất chúng, từ sớm đã bước vào Đại Thừa kỳ, là hy vọng của Vô Tướng phái.

Tu tiên giả sống lâu, ta không muốn tốn cả ngàn năm vĩnh viễn chạy theo sau m.ô.n.g Cẩn Tu chỉ để hỏi hắn một câu có yêu ta hay không . Thế nên trong lúc tình cờ, ta nuốt nội đan của Ma chủ, vượt mọi chông gai hỗn đến trước mặt hắn .

Nhân lúc hắn bị thương, ta phong ấn ký ức của hắn , tự xưng là thê t.ử của hắn , sống cùng hắn trong tiểu bí cảnh mười năm.

Mười năm này , bọn ta như một đôi phu thê nhân gian bình thường. Ta nấu nướng không giỏi, hắn liền tự học nấu ăn, biến hóa đủ cách để nấu cho ta . Áo rách hắn khâu cho ta , tóc rối hắn vấn giúp ta . Không biết bao nhiêu đêm, hắn dựa vào ánh nến leo lét, tỉ mỉ hôn lên mày mắt ta , thầm thì với ta rằng nếu ngày nào đó khôi phục ký ức, nhất định cũng sẽ đối xử với ta như thuở ban đầu.

Nhưng không ngờ tới, năm thứ mười, sư muội của hắn tìm thấy hắn , giúp hắn phá tan phong ấn của ta , khôi phục ký ức. Thanh Diệt Ma kiếm là do đích thân hắn đ.â.m vào n.g.ự.c ta .

Ta là ma, nhưng ta chưa từng làm điều ác, vì linh lực ta thấp kém, chỉ là một đệ t.ử ngoại môn. Ta giế-t hắn bảy kiếp, hắn giế-t ta một kiếp. Nghĩ lại vẫn là ta lãi, không lỗ!

“Giế-t thì giế-t thôi, dù sao cũng còn hai kiếp, vốn dĩ là do Nguyên Lộ vô tình ăn nhầm quả Nhân Duyên của Cẩn Tu Thượng thần, thế nên giúp Thượng thần vượt qua tình kiếp là phúc của tiểu tiên đây.”

Ta nói bằng giọng giả tạo.

Cẩn Tu nhìn ta đăm đăm, sắc mặt nhàn nhạt, hồi lâu mới đáp: “Ừm.”

Diêm Vương nịnh nọt, đỡ lấy chiếc mũ quan chưa đeo vững, bước tới đích thân dẫn hắn đi đầu thai.

“Kiếp này Thượng thần muốn làm gì?”

Ta mở to mắt, cái này mà cũng đi cửa sau được à ?

Đồ nịnh hót! Đúng là đồ nịnh hót vô liêm sỉ!

Ngón tay hắn khẽ động, kiềm chế ý định quay đầu lại : “Cứ theo thiên đạo mà làm .

Sau khi hai người đi xa, ta huých tay Nguyệt Lão đang xem kịch hay : “Mau, giúp ta xem hắn đầu t.h.a.i thành cái gì?”

Nguyệt Lão như kẻ trộm lén đi theo, đợi đến khi ta vặt trụi vài cây Mạn Châu Sa Hoa mới chờ được bóng dáng ông ấy quay về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/muoi-kiep-nghiet-duyen-cua-thuong-than-va-ta/chuong-2.html.]

“Thấy rồi thấy rồi , Diêm Vương cái lão già này quả nhiên thế lực, lại cho Cẩn Tu Thượng thần đầu t.h.a.i thành Hoàng đế nhân gian.”

Ông ấy hận lắm, dậm chân, “Biết rõ ngươi ăn quả Nhân Duyên của Cẩn Tu Thượng thần, đây mà làm Hoàng đế, tam cung lục viện, đến bao giờ mới thấy được ngọn rau cải trắng tươi non là ngươi đây?”

Ta nghiến răng nghiến lợi, tay siết c.h.ặ.t, nhổ cả gốc Mạn Châu Sa Hoa dưới chân: “Không sao , không phải chỉ là Hoàng đế thôi sao , Đế vương thì đã làm sao ?”

Diêm Vương tăng độ khó cho ta , ta né tránh quỷ sai dẫn đường, lén không uống canh Mạnh Bà, tự mình nhảy xuống luân hồi tỉnh.

Thời cơ đầu t.h.a.i chuyển kiếp vô cùng vừa vặn. Tiên hoàng qua đời, Tân đế đăng cơ, ta , người vừa được phong làm Hoàng hậu một ngày trước , trực tiếp thăng cấp thành Thái hậu.

Nghĩ đến việc kiếp này mình làm kế mẫu của Cẩn Tu, ta cười đến tận mang tai.

Kế mẫu tốt , kế mẫu diệu!

Kế mẫu ta có kinh nghiệm đấy!

Ta để ma ma thân cận mời Hoàng thượng qua đây, nói là mình đau đầu, bảo hắn tới chỗ ta hầu hạ.

Ma ma sắc mặt khó xử: “ Nhưng Thái hậu nương nương, người không phải mẹ ruột của Hoàng thượng, sao có thể bảo ngài ấy tới hầu bệnh được ?”

“Về bối phận là được rồi , dù sao ta cũng là mẹ hắn , ta nói cái gì, hắn phải nghe cái đó.”

Ta dặm thêm ít phấn lên mặt, giả vờ nằm trên giường.

Ma ma bất lực, đi mời người .

Đúng lúc ta đang mơ màng sắp ngủ, một vệt vàng sáng loáng bước vào .

Phải nói là Cẩn Tu làm Hoàng đế, nhìn đúng là thuận mắt. Một thân long bào khí vũ hiên ngang, phong độ ngời ngời. Chỉ có sự lạnh lùng giữa mày mắt vẫn như cũ.

Ta ừng ực nuốt nước bọt: “Ai gia bỗng cảm thấy mắc bệnh lạ, nghĩ là do Tiên hoàng đột ngột qua đời, nhất thời đau lòng mà ra , nhưng thấy Hoàng thượng, tức khắc cảm thấy khá hơn nhiều.”

Cẩn Tu nhấc một bàn tay ta lên, tự mình đặt vào trong chăn, những ngón tay lành lạnh dần dần trượt từ mày mắt xuống, rồi siết c.h.ặ.t lấy cằm ta . Ta bị ép phải ngẩng lên, vẻ mặt mơ màng.

Chuyện này là sao đây? Sát khí lớn thế này ở đâu ra ?

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Chẳng lẽ lão Hoàng đế là do ta giế-t?

“Ta khuyên Thái hậu nên an phận chút. Chỉ cần người ngoan ngoãn, ăn mặc tiêu dùng sẽ tuyệt đối không thiếu thốn, nhưng nếu người muốn mưu đồ những thứ khác, đừng ép ta …”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...
Chương 2 - Mười Kiếp Nghiệt Duyên Của Thượng Thần Và Ta | Chaporia