Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hắn mấp máy đôi môi mỏng, những lời thốt ra khiến toàn thân ta phát lạnh.
“Không phải Tiêu gia muốn đưa người vào cung sao ? Nay, người đã làm Thái hậu, còn có gì không thỏa mãn?”
Ta hậu tri hậu giác kết nối lại cốt truyện trong đầu.
Tiêu gia là nhà mẹ ruột của ta , dã tâm bừng bừng, khi lão Hoàng đế còn tại vị đã đưa ta vào cung để mê hoặc quân vương. Nhưng lão Hoàng đế không có cái phúc đó, ông ta vừa chế-t, Tiêu gia lại muốn khống chế vị Đế vương trẻ tuổi. Nghe nói người thứ ai đang định đưa vào cung làm Hoàng hậu vừa khéo chính là đường muội của ta .
Khoan đã , Cẩn Tu vừa đăng cơ, hậu cung hiện giờ không một bóng người . Nếu đường muội Tiêu Nhân Nhân làm Hoàng hậu thì còn gì tới phần ta ?
Ta vòng tay ra sau móc lấy cổ Cẩn Tu, kéo hắn lại gần: “Trong cung quạnh quẽ, mẫu hậu ngươi đây đêm dài khó ngủ, làm sao thỏa mãn? Làm sao cam tâm?”
Ta đang định học theo hành vi kế mẫu kiếp thứ nhất, định ra tay trước để chiếm ưu thế, ăn sạch sành sanh rồi tính tiếp, nhưng hắn lại dùng một cú c.h.é.m tay đ.á.n.h ta ngất xỉu.
Khoảnh khắc nhắm mắt, ta dường như nghe thấy hắn sai người canh giữ ta .
Tên đáng chế-t này ! Độ khó của chín kiếp cộng lại cũng không bằng một tên Đế vương nhân gian này , ta nghi ngờ Diêm Vương đang cố tình làm khó ta .
02
Lúc tỉnh dậy phát hiện trước cửa điện có thêm một hàng thị vệ, hễ ta bước thêm nửa mũi chân ra ngoài, tên thống lĩnh thị vệ kia liền vô tình để lộ bội kiếm ra .
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Ta nhổ một cái, hậm hực rút về.
ĐNghịch t.ử này ! Sớm muộn gì cũng khiến hắn quỳ dưới chân váy ta mà gọi một tiếng mẹ !
Bị nhốt nửa tháng, thấy đám tang của lão Hoàng đế sắp xong xuôi, đại thần trong triều bắt đầu muốn tuyển tú cho Tên đế, Nguyệt Lão mấy lần báo mộng cho ta báo cáo tiến độ, còn bảo ta tranh thủ thời gian hành động.
Ông ấy lo lắng đến mức mấy sợi râu trắng đã chăm sóc hàng vạn năm cũng bị rụng mất mấy sợi: “Nguyên Lộ tiểu tiên, không phải ta muốn thúc giục ngươi, chẳng lẽ ngươi không phát hiện ra hồn thể của ngươi và Cẩn Tu Thượng thần đang ngày càng bất ổn sao ? Trước đây thất bại chín kiếp, mỗi lần thất bại, hồn lực của các ngươi lại giảm đi một phần, đợi đến kiếp này mà lại thất bại, thì chỉ còn…”
Ông ấy sắc mặt nặng nề, từ từ thốt ra mấy chữ: “Tiêu tán giữa thế gian.”
Ta hoảng sợ, bảo sao kiếp này làm gì cũng lờ đờ, không chỉ thèm ngủ mà còn đặc biệt hư nhược. Vốn tưởng là do cái cơ thể này , không ngờ lại là do tự mình gây ra .
“Vậy
làm
sao
bây giờ? Đây
đâu
phải
độ kiếp, đây là đếm ngược thì
có
.
Ta còn
chưa
thành thần,
chưa
đi
tham gia cuộc thi tuyển chọn bạn đời của Hỗn Lưu Thượng tiên mà
đã
chế-t thế
này
thì phí quá!”
Hỗn Lưu Thượng tiên là mỹ nam t.ử chỉ đứng sau Cẩn Tu Thượng thần, không ! Là mỹ thần tiên!
Tính tình của hắn ta và Cẩn Tu cứng nhắc lạnh lùng hoàn toàn trái ngược. Hơn nữa, Hỗn Lưu thích cứ mỗi ngàn năm tổ chức một cuộc thi tuyển chọn tiên lữ, tiên nữ tham gia, dù có lên sân khấu hay không đều sẽ được ban cho một món tiên bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/muoi-kiep-nghiet-duyen-cua-thuong-than-va-ta/chuong-3.html.]
Ta đã tham gia ba lần liên tiếp, dựa vào cái này kiếm được đầy túi.
Hắn ta cũng kỳ lạ, tuyển hàng ngàn năm mà không chọn nổi ra tiên lữ cho mình . May mà gia cảnh giàu có , nếu không sớm muộn cũng tiêu tan hết.
Khóe miệng Nguyệt Lão giật giật, đưa ra phương án: “Nguyên Lộ tiểu tiên đừng vội, cách thì có … chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?”
Ta nghe thấy có cách, thở phào một hơi , thúc giục ông ấy nói mau.
“Chỉ là cần ngươi và Cẩn Tu Thượng thần song tu, như vậy mới có thể tạm hoãn sự tiêu tán hồn lực của cả hai.”
Ta suýt nữa thì sặc chế-t vì nước bọt của chính mình ! “Song… song tu? Mới vừa vào đã mãnh liệt thế này à ? Kiếp thứ nhất ta làm hắn … đ.â.m đầu chế-t trước mặt Phật tổ, nếu ta còn…” Ta sợ hắn chế-t nhanh hơn.
Nguyệt Lão cười đầy ẩn ý, bảo ta đợi ông ấy thêm vài ngày, ông ấy sẽ nghĩ cách cho ta . Tuy nhiên, trước tiên, ta phải làm tốt mối quan hệ với Cẩn Tu, ít nhất phải để lại cho ta một ấn tượng tốt ở chỗ hắn .
Ta bĩu môi, trong lòng thấy nghẹn ứ.
Chín kiếp nhân duyên mà chẳng để lại nổi dù chỉ một chút ấn tượng tốt , mấy ngày ngắn ngủi này , liệu có được không ?
Vắt óc suy nghĩ, chạy vòng quanh trong phòng tám trăm vòng, quyết định nấu cho hắn mấy bữa cơm.
Lúc kiếp Linh Quân, hắn không dưới một lần khen tay nghề của ta tinh xảo. Thế là ta xin vào Ngự thiện phòng đích thân xuống bếp, Lâm Nhất sợ ta chạy mất, dẫn theo một đống người cùng đi theo.
Ta mày mò nửa ngày, làm được ba đĩa bánh ngọt, toàn là thứ Linh Quân thích ăn.
Lúc ra cửa, ta lờ đi vẻ mặt kinh hãi của mấy vị đầu bếp.
Dọc đường, Xuân Nghiên khuyên ta , có muốn tự mình nếm thử một miếng không ?
Ta nhìn đĩa bánh bày biện đúng điệu, kiên quyết lắc đầu: “Không được ! Đóa sen này tổng cộng chỉ có năm cánh, thiếu một cánh là mất đẹp rồi .”
Nàng ấy nhìn mấy mảnh đen sì co quắp không rõ hình thù, thở dài thườn thượt: “Thái hậu nói … có lý.”
Lâm Nhất và Xuân Nghiên trông chừng ta phía sau nhìn nhau , trong đó đầy sự bất lực mà ta không đọc hiểu được .
Chưa đợi ta mang bánh đến chỗ Cẩn Tu, An công công đã nhanh tay lẹ mắt chặn ta lại : “Thái hậu… đây là…”
Đôi mắt nheo lại vì nếp nhăn của ông ta trợn to như quả nho.
Chaporia
Bình Luận (0)