Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Bánh hoa sen, bánh bạch lan, bánh thủy tinh. Làm cho bệ hạ, ta là mẹ … khụ… kế mẫu cũng là mẹ , cũng phải quan tâm đến con cái mình chứ.”
Chưa đợi An công công nói gì thêm, bên trong truyền ra giọng nói của Cẩn Tu: “Mang vào đây.”
An công công ngập ngừng một lát, không cam lòng mang vào , vẻ mặt như thể t.ử sĩ ra trận.
Ta muốn đi theo vào nghe lời khen, nhưng bị ông ta đóng cửa nhốt bên ngoài.
Không sao , ăn đồ của ta rồi ! Làm tròn thì thái độ đối với ta cũng tốt hơn chút nhỉ?
Nhưng ta đợi mãi đợi mãi, chẳng đợi được quà cảm ơn của Cẩn Tu, mà ngược lại nghe tin hắn bỗng cảm thấy không khỏe, tuyên gọi không ít Thái y vào .
Bệnh rồi à ? Hèn chi không kịp nói cảm ơn với ta ! Không sao !
Mười ngày liên tiếp sau đó, ta đều đích thân làm điểm tâm đến an ủi hắn .
Lần cuối cùng, hắn cuối cùng cũng cho ta vào , khuôn mặt tuấn tú trắng bệch đi vì trận bệnh này , có cảm giác của một bệnh mỹ nhân.
Ta bị nhan sắc làm cho choáng váng, nuốt mấy ngụm nước bọt, nhưng khi hắn ra lệnh cho Thái y cắm kim bạc vào điểm tâm của ta rồi rút ra .
Nhìn thứ đen sì biến sắc phía trên , ta lập tức tối sầm mặt mũi.
“Thái hậu muốn trẫm chế-t đến thế sao ?”
Cẩn Tu chất vấn ta , trong giọng điệu có một loại căm hận rằng sao ngươi lại độc ác đến vậy .
Ta thề thốt ba lần , chỉ muốn làm tốt mối quan hệ mẹ con, dưới sự làm chứng của Xuân Nghiên và Lâm Nhất, hắn đã tin ta không hạ độc.
Thái y cũng giải thích, có vài thứ vốn tương khắc, ta không để ý để chung với nhau thì chính là t.h.u.ố.c độc mãn tính.
Nhưng … Linh Quân cũng ăn mà, sao hắn lại không sao ?
Ta quên mất Linh Quân là người tu đạo, bẩm sinh có thể bài độc.
Lúc rời đi , ta còn hỏi một câu: “Hoàng thượng thấy mùi vị thế nào?”
Tay cầm b.út của hắn khựng lại một lát: “Tạm… ổn .”
Cái từ “ ổn ” đó nghe có vẻ hơi nghiến răng nghiến lợi.
Xuân Nghiên lại một lần nữa kinh hãi!
Nguyệt Lão nhìn không nổi, lén xuất hiện nhét cho ta mấy bình mật d.ư.ợ.c, dặn đi dặn lại : “Màu đỏ là t.h.u.ố.c tương tư, ngươi lén hạ vào thức ăn của Thượng thần, có thể khiến hắn tình bất tri khởi, nhất vãng tình thâm với ngươi. Màu xanh là cổ thúc tình ta lấy trộm từ chỗ lão Diêm Vương. Điểm khác biệt là, loại trước tấn công trái tim, loại sau tấn công thân xác, tuần tự tiến dần. Kiếp này là chắc cú rồi ! Hơn nữa cổ thúc tình sẽ không để lại ký ức.”
Tiểu lão đầu nháy mắt đầy ẩn ý với ta .
Khổ thân ông ấy cả ngàn tuổi, xương cốt muốn rời rạc rồi mà vẫn phải làm đầu trộm đuôi cướp một lần .
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Ta
nhìn
hai bình t.
h.u.ố.c, mắt sáng rực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/muoi-kiep-nghiet-duyen-cua-thuong-than-va-ta/chuong-4.html.]
Không để lại ký ức? Đây chẳng phải là giế-t người phóng hỏa… à không ! Đốt giế-t cướp đoạt… à ! Cũng không phải ! Tóm lại là cổ độc thiết yếu trong nhà!
Nhân lúc thị vệ đổi ca, ta trèo qua cửa sổ ra ngoài.
May mà trong đầu có bản đồ bố cục hoàng cung, nếu không thì chưa mò tới được tẩm điện của Cẩn Tu thì trời đã sáng rồi .
Đi ngang qua Thượng y cục, ta trộm một bộ quần áo cung nữ.
Trong Hiên Nhiên điện ánh nến sáng rực, ta lén tiến lại gần cửa, sững sờ nghe thấy An công công đang nói : “Hoàng thượng, hôm nay lật thẻ bài của vị nương nương nào?”
Thẻ bài? Hửm? Đồ nghịch t.ử này ! Cha mình xác còn chưa lạnh, hắn đã bắt đầu sủng hạnh phi t.ử rồi ?
Khoan đã , hắn có phi t.ử từ khi nào?
Sao Nguyệt Lão không nói cho ta biết ?
Mũi chân ta nghiến mạnh xuống gạch lát nền, chỉ hận không thể lôi tên Cẩn Tu đang tiêu d.a.o khoái hoạt ở bên trong kia ra nghiền thành tro bụi!
“Không cần nữa…”
Giọng Cẩn Tu lạnh lùng, hắn bảo An công công ngày mai mang danh sách các tú nữ dự tuyển lên.
Ta cười lạnh một tiếng, đổi bình t.h.u.ố.c màu đỏ ở tay trái thành màu xanh.
Tuần tự tiến dần cái gì! Ta thích kiểu “một phát ăn ngay” hơn!
Ta không tin hắn vẫn có thể kiên trinh bất khuất như kiếp thứ nhất! Dù sao kiếp này hắn cũng không phải là đệ t.ử Phật môn.
Đợi sau khi An công công đi ra , ta lén rút nút chai, thả thúc tình cổ trong bình màu xanh ra .
Nhìn con trùng thịt kia đập đôi cánh trong suốt như thể uống say, loạng choạng bay qua khe cửa vào trong. Ta còn lo lắng một phen, con sâu này ngu ngốc thế, có làm nên chuyện không ?
Một chén trà sau , ta thử đẩy cửa vào , Cẩn Tu đã nằm vật ra trên long án, thần thái tự nhiên, như đang ngủ.
Lúc hắn ngủ, trông y hệt như phu quân trong tiểu bí cảnh của ta vậy , hàng mi dài đổ bóng xuống hốc mắt.
Ta hơi sững sờ, chỗ bị kiếm đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c cũng đau nhói vô cớ, tức khắc bực bội muốn đ.á.n.h hắn một trận, nhưng cuối cùng vẫn không nhẫn tâm, nắm đ.ấ.m giơ lên lại rụt về: “Thượng thần đắc tội rồi , nếu kiếp này ta không thể khiến Thượng thần động tình, thì không chỉ Thượng thần tình kiếp thất bại, mà ngay cả ta cũng phải hóa thành hơi nước tan biến vào đất trời.”
Nếu hắn luôn là Linh Quân thì tốt biết bao. Linh Quân, người phu quân duy nhất đã từng bái đường với ta ở kiếp thứ chín.
Ta gạt cảm xúc khó hiểu cứ nhảy nhót lung tung ra khỏi tâm trí.
Mí mắt Cẩn Tu giật giật, ta sợ đến mức thu tay lại , suýt chút nữa thì định chạy thoát thân .
Khuôn mặt hắn dần dần đỏ ửng, như thể uống say, diễm lệ như ráng chiều.
Ta ghé sát vào nhìn , thầm lẩm bẩm. Không đúng mà, chẳng phải nói thúc tình cổ có thể khiến ta muốn làm gì thì làm sao ?
Chaporia
Bình Luận (0)