Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhưng đột nhiên bị một giọng nói cuồng ngạo thu hút: “Lão già thiên đạo! Có giỏi thì bổ tiếp đi ! Đừng trách ta dẫn mười vạn ma binh san bằng tam giới!”
Ai thế? Ngông cuồng vậy ?
Mắt ta mờ đi , nhìn lên, một con rồng nhỏ trong suốt như sương sớm, trên cổ đeo một cái yếm nhỏ màu đỏ rực, đang nuốt chửng thần kiếp!
Mấy tia sét bổ xuống, nó chỉ ợ một cái.
“Đây chẳng lẽ là… đại nhi t.ử Cẩn Nguyên của ta ?”
Cẩn Tu lau vết má-u b.ắ.n lên mặt ta cho ta , cười như trộm được gà: “Nó là Ma chủ đời mới.”
Hô! Nguyệt Lão! Ta được mở mang tầm mắt rồi ! Nhi t.ử ta thành Ma chủ rồi !
Chưa kịp đắc ý được ba giây, ta bỗng túm lấy cổ áo Cẩn Tu: “Chàng sẽ không giế-t con chứ?”
Sau khi hắn tu luyện lại thần cách, hắn chính là đối thủ duy nhất có thể so tài với Ma chủ.
Cẩn Tu đầy cưng chiều: “Ta giờ là bán thần, nhưng cũng không chịu nổi tiểu t.ử này .”
Cẩn Nguyên lảm nhảm mắng mỏ trên tầng mây hồi lâu, khiến thiên đạo tức giận ầm ầm.
Nào là "Đồ thiên đạo khốn kiếp… ông trời chế-t tiệt…"...
Ta nghe đến ngẩn người !
Nó cũng quá lắm lời rồi , học từ đâu ra chứ?
Cẩn Tu vội vàng thanh minh: “Ta không dạy nó, là nó tự học, chắc là nhịn lâu quá… khó tránh… hơi nhiều lời.”
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Sự thách thức của Cẩn Nguyên khiến thiên đạo hạ hỏa, thần kiếp không cam lòng tan biến, bọn ta trở thành những vị bán thần đầu tiên nhờ "tiện ích mở rộng" là nhi t.ử mà vượt qua thần kiếp dễ dàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/muoi-kiep-nghiet-duyen-cua-thuong-than-va-ta/chuong-12.html.]
Trở về Tiên giới, Cẩn Tu nói trước khi thần t.h.a.i ra đời, muốn bù đắp cho ta một hôn lễ long trọng.
Ta nhớ đến cái tên trên Tam Sinh Thạch, lòng bất an.
Cẩn Nguyên khôi phục thành dáng vẻ đứa trẻ mũm mĩm phiên bản mini, đeo yếm đỏ, gặm trái bàn đào lừa được từ chỗ Vương Mẫu, nước chảy ròng ròng, nó không quên an ủi ta : “Mẹ yên tâm, cây vô t.ử cỏn con con đã nhổ sạch rồi . Tam Sinh Thạch thôi mà, tí nữa con bổ cho!”
“Cây vô t.ử là con nhổ?”
Ta kinh ngạc!
Họa này lớn rồi .
Đôi mắt nó láo liên, cười cong cả mắt: “Là cha đại nhân căn dặn, mẹ muốn tính sổ, thì đi tìm cha đi !”
Hắn thế mà… để nhi t.ử mình nhổ cây vô t.ử?
Nghĩ đến việc kẻ tội đồ khiến Nguyệt Lão đền sạch gia sản chính là nhi t.ử mình , ta lập tức hoảng hốt: “Nhi t.ử ngoan, chúng ta đi lánh nạn trước đã , chủ yếu là gia sản của mẹ mỏng lắm, cái này … đền không nổi đâu .”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cẩn Nguyên nhăn lại như ông cụ non, bọn ta vội vã thu dọn hành lý trong đêm, tranh thủ trước khi hóa đơn tới, chạy trốn.
Ta trở thành vị bán thần duy nhất của tam giới dắt con trốn hôn, khi Cẩn Tu tìm thấy ta , ta và Cẩn Nguyên vừa mới bắt được một con heo rừng lớn.
“Trước đây kiếp đó của cha con cũng thành heo, nhưng trông còn tuấn tú hơn con này , là con heo đẹp nhất ta từng thấy!”
“Vậy mẹ vẫn ăn thịt hắn ?”
“Tiểu t.ử ngốc, heo này con có ăn không ? Thịt dâng tận miệng mà không ăn à ?”
Cẩn Nguyên hít mũi một cái: “Ăn! Con muốn ăn heo sữa quay !”
Phía sau truyền đến một tiếng nghiến răng: “Có muốn ta quay luôn cả hai mẹ con các người không ?”
Hết
Chaporia
Bình Luận (0)