Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hắn giận đến mặt mày trắng bệch, lại không nỡ nói lời nặng nề với ta , chỉ đành giúp ta đặt tay vào trong chăn, bỏ lại một câu bảo người chăm sóc ta thật tốt rồi quay người bỏ đi .

Ta thèm thuồng nhìn bóng lưng hắn , biết rõ là thiêu thân lao đầu vào lửa, nhưng vẫn không kìm lòng được .

Hắn chắc cũng đã cảm nhận được , bọn ta sớm đã linh nhục hợp nhất, phần còn lại , chính là sinh mệnh lực của ta tự nguyện chảy về phía hắn . Càng gần, trôi đi càng nhanh.

Cẩn Tu lấy danh nghĩa cho ta bồi dưỡng sức khỏe, đưa ta vào Hoàng miếu, muốn dùng long khí trong đó để bảo vệ ta . Nhưng long khí đã bị ta hấp thụ hết, phá hoại nền tảng của vương triều này . Đến lúc đó, thiên hạ đại loạn, chúng sinh lầm than, khó mà tránh khỏi. Cho nên ta trốn đi , tìm bừa một ngôi chùa, xuất gia làm ni cô.

Rời xa Cẩn Tu, sinh mệnh lực của ta tản đi chậm hơn một chút, nhưng vẫn đang trôi đi . Thần t.h.a.i trong bụng có lẽ đã cảm nhận được sự yếu ớt của mẹ , cũng trở nên yên tĩnh.

Ta quỳ trước Phật, xoa bụng cười khổ, kiếp này , xem ra cũng không có cơ hội sinh ra nó rồi . Từ suy nghĩ muốn tự tay phá bỏ nó lúc đầu, đến khi biết Cẩn Tu đã động lòng nên muốn giữ nó lại , trong lòng ta ngũ vị tạp trần.

“Đừng trách mẹ tàn nhẫn, mẹ cũng chỉ là một hạt sương do trời đất nuôi dưỡng, cha con chân thân lại là chân long, một trong bốn đại thần thú. Sương và rồng, đây là khoảng cách của mấy tầng c.h.ủ.n.g t.ộ.c đấy. Sinh con ra không chừng sẽ xấu xí đến mức nào.”

Ta suy nghĩ một hồi, cũng không biết ma t.h.a.i đó trông thế nào, là hạt sương sao ? Hay là con rồng? Hay là… long châu? Hay là thứ gì không giống ai?

Đêm khuya thanh vắng, ta bị tiếng đập cửa ồn ào đ.á.n.h thức, mở cửa ra xem, lại là Cẩn Tu phong trần mệt mỏi tìm đến.

06

Ánh mắt nóng bỏng của hắn rơi trên mặt ta , tay cầm bức họa Thần nữ mà ta giấu đi lúc trước , như muốn ghi nhớ từng tấc trên người ta : “Mẫu hậu không phải muốn quyến rũ ta sao ? Sao thế? Theo đuổi không nổi nữa à ?”

Ta lười biếng dựa vào khung cửa, thực ra là đang tựa vào cơ thể yếu ớt sắp đổ sập xuống: “Bị nhốt trong cung không biết thiên hạ có nhiều nam t.ử xuất chúng, lúc đó tầm mắt hạn hẹp, giờ tầm mắt rộng mở, nên ta nghĩ thông suốt rồi .”

Trong ánh mắt lạnh lùng của Cẩn Tu, như thể bừng nở những đóa hoa rực rỡ.

Hắn ôm lấy ta , siết c.h.ặ.t: “Quy tắc thiên đạo gì chứ, ta chỉ biết , nàng sống, ta sống, nàng chế-t, ta chế-t. Thiên đạo giữ lại ta , thì nhất định cũng phải giữ lại nàng!”

Ta không kịp đề phòng, bị hắn ôm đến ngất đi . Lúc tỉnh lại , trong miệng như bị đút thứ gì đó, vừa định nhổ ra , thì đã trôi xuống họng.

Cẩn Tu si mê nhìn ta , thừa lúc ta mở mắt, vội vàng lau đi vết má-u bên khóe môi.

“Ngươi cho ta ăn thứ gì?” Tại sao sinh mệnh lực của ta dần dần tăng lên?

Ta giơ tay lên, không thể tin nổi mà nắm c.h.ặ.t lại , t.h.a.i nhi trong bụng dường như đang hưởng ứng ta , cử động vô cùng náo nhiệt.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Hắn chủ động nắm lấy tay ta : “Linh đan diệu d.ư.ợ.c. Ta khó khăn lắm mới tìm được , mẫu hậu định thưởng ta thế nào đây?”

Trên đời này có linh đan diệu d.ư.ợ.c gì có thể ngăn cản thần kiếp sao ?

Ta nhướnh mày không tin. Nhưng Cẩn Tu c.ắ.n c.h.ặ.t răng không nói .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/muoi-kiep-nghiet-duyen-cua-thuong-than-va-ta/chuong-11.html.]

Một tháng sau đó, hắn như Linh Quân, thay ta giặt giũ nấu nướng, vẽ mày tô môi.

Ta hỏi hắn giang sơn này tính sao ?

Hắn chẻ củi trong tay, nhẹ nhàng nói : “Tặng người ta rồi .”

Tặng… tặng người ta rồi ? Giang sơn cũng có thể tặng?

Ta muốn hỏi chi tiết hơn, hắn lại không nói nữa.

Nhưng dù hắn có làm gì, thần kiếp vẫn ập đến đúng như dự kiến. Kỳ lạ là, tại sao đến thời khắc thần kiếp này , ta vẫn chưa tan biến?

Tia sét màu tím to như rồng cuốn do dự trên đỉnh đầu, dường như không phân biệt được phải bổ vào ai?

Cẩn Tu bảo vệ ta trong lòng, cười đầy thách thức.

Trong đầu ta bỗng lóe lên một ý nghĩ: “Ngươi chia thần cách cho ta ?”

Đúng rồi ! Chỉ có ta là thần, nên thần kiếp mới không phân biệt được bổ vào ai?

Nhưng Cẩn Tu đã mất một nửa thần cách!

Hắn không còn là chiến thần cao cao tại thượng, vạn người không có một nữa rồi !

Hắn giờ chỉ là bán thần mà thôi.

“Thần cách cỏn con thôi, mất rồi ta lại tu luyện tiếp là được .” Cẩn Tu che mắt ta , cảm giác ấm nóng đặt lên môi, “ Nhưng mất đi hạt sương là nàng, ta cần thần cách làm gì!”

Tia sét phía sau cuối cùng quyết định, bổ cả hai!

Thần kiếp của Thượng thần, bổ vào hai vị bán thần, không đợi hết chín chín tám mươi mốt tia, bọn ta đều phải chế-t chung.

Cẩn Tu hừ lạnh một tiếng, vẫn che mắt ta , hắn đỡ cho ta tia đầu tiên: “Đứa trẻ đó, ta đặt tên nó là Cẩn Nguyên, trông rất giống nàng.”

Hốc mắt ta cay cay, nghẹn ngào rơi lệ.

Tia sét thứ hai, thứ ba nối tiếp nhau bổ xuống, tay hắn cuối cùng mất sức, chậm rãi buông thõng: “Nàng nói thần không có tim, nhưng căn tình của ta sớm đã mọc rồi . Nếu có thể, ta ước gì hạt sương là nàng vô tâm vô phế một chút, ít nhất, đừng yêu ta …”

Ta ôm lấy chỗ má-u thấm ra từ n.g.ự.c hắn , khóc đến rối bời: “Chàng trông thế này , nếu ta không mù, sao có thể không thích chàng . Chỉ cần chàng xấu hơn một chút, ta cũng đã không gieo mình vào chàng !”

Nhìn sức mạnh thần kiếp ngày càng lớn, ta đã chuẩn bị nhắm mắt chịu chế-t.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...