Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nguyệt Lão buồn bã, muốn an ủi ta vài câu mà không biết mở lời thế nào: “Thực ra đứa trẻ đó của ngươi… vì lúc đầu ngươi nuốt nội đan của Ma chủ, nên thứ mang thai… là một ma thai. Sau khi ngươi chế-t, Cẩn Tu Thượng thần đã phong ấn nó ở Tiên Hải, chia một nửa thần lực của chính mình để gột rửa ma tính trên người nó.”

“Không phải … hắn tự tay giế-t nó sao ?” Ta lẩm bẩm.

“Không giế-t nó… ma t.h.a.i sẽ thôn phệ ngươi, ngươi đến kiếp sau cũng không có . Mà không giế-t ngươi… Cẩn Tu Thượng thần đã động lòng, ngươi… sẽ tan biến. Chỉ có giế-t ngươi, mới có thể bảo vệ ngươi. Nguyên Lộ tiểu tiên, đừng trách Cẩn Tu Thượng thần… hắn không hề thành thân với sư muội . Khi đó tình cảnh đó, nếu hai người tâm linh hợp nhất, ngươi không thoát khỏi cảnh tan biến dưới thiên đạo. Cẩn Tu Thượng thần đã nắm lấy sơ hở này mới giành được kiếp này , hắn đang tìm cách cứu ngươi.”

Ta muốn cười , nhưng lại khóc đẫm lệ, đây là nghiệt duyên gì thế này … chẳng lẽ hạt sương như ta đây đã định sẵn là vô duyên với Cẩn Tu Thượng thần sao ?

Mấy ngày sau , ta mất hết sức lực, thoi thóp trốn trong điện, từ chối nghĩ về bất cứ điều gì liên quan đến Cẩn Tu.

Vì ta không còn đi song tu với Cẩn Tu nữa, nên cơ thể yếu đi trông thấy. Xuân Nghiên vội vàng tìm Thái y cho ta . Nhưng Thái y nói ta ăn uống bình thường, một cú đ.ấ.m có thể hạ gục một con heo rừng, nói tóm lại là ta đang giả vờ.

Tiêu Nhân Nhân vì ham muốn ngôi vị Hoàng hậu, chủ động lật tẩy chuyện Tiêu Quốc công tham ô quân lương để bày tỏ lòng trung thành với Cẩn Tu, còn tuyên bố một cách nghĩa chính ngôn từ rằng muốn vạch rõ giới tuyến với gia đình.

Tiêu gia vì thế mà bị quở trách, không chỉ bị tước mất chức vụ, Tiêu Quốc công còn trở thành một người nhàn rỗi.

Ông ta có lẽ đã nhớ đến ta , vị Thái hậu bị bỏ rơi này , nhiều lần muốn nhờ người vào cung để ta cầu xin Hoàng thượng.

Ta lạnh nhạt chặn lại : “Nhàn rỗi thì tốt , tuổi tác đã cao, ở nhà an hưởng tuổi già không được sao ? Nếu nuôi cá chọi dế vẫn không thỏa mãn, thì ta ban cho vài nàng mỹ thiếp .”

Ta sai người tìm vài ngươi đào từ kỹ viện bên ngoài cung gửi cho ông ta .

Trước khi Tiêu Nhân Nhân bị đưa ra khỏi cung, nàng ta đã đến nhìn ta một cái, thấy ta gầy gò ốm yếu, không khỏi cười khoái trá: “Ta và ngươi đều là quân cờ bị Tiêu gia bỏ rơi, ta sống không tốt , ngươi cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu. Ta biết người trong bức họa đó chính là ngươi, Hoàng thượng cũng biết , nhưng hắn không vạch trần, cũng không dám đến gần ngươi! Mỗi đêm nhìn hắn đối diện với bức họa của ngươi mà ngắm suốt đêm, ta hận không chịu nổi.”

“ Nhưng nghĩ đến mối quan hệ của hai người , ta lại thấy vui.

Đường tỷ, đạo lý ràng buộc của thế đạo này mới là thứ ăn tươi nuốt sống người ta đó! Ngươi đoán xem, hắn cần đế vị, hay cần ngươi?”

Ta lạnh lùng đứng xem, một cái đế vị cỏn con, nếu Cẩn Tu để tâm thì hắn đã chẳng phải là Thượng thần tự hủy nhục thân để phi thăng rồi .

Sau khi Tiêu Nhân Nhân về, Tiêu gia có loạn hay không ta không biết , nhưng chỗ ta lại thanh tịnh hơn nhiều.

Không, cũng chẳng được mấy ngày, Cẩn Tu không biết bị ma xui quỷ khiến thế nào, cứ ba ngày lại chạy đến chỗ ta thỉnh an. Ta không đoán được hắn bán t.h.u.ố.c gì trong hồ lô, lại sợ hãi nhỡ đâu hắn phát hiện ta có thai, liệu có trực tiếp "xử" ta luôn không ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/muoi-kiep-nghiet-duyen-cua-thuong-than-va-ta/chuong-10.html.]

Đến lúc đó Diêm Vương không nhận ta , ta lại chế-t không xong, cái cảm giác này , nghĩ thôi đã đau khổ đến mức không muốn sống.

Nhưng hắn chỉ mang tấu chương đến, lặng lẽ phê duyệt trong điện của ta .

Ta cuối cùng không nhịn được sự kỳ quặc của hắn , hỏi hắn rốt cuộc muốn làm gì?

Hắn ý vị thâm trường liếc nhìn ta : “Mẫu hậu không biết long án chỗ ta đã bị phá hủy rồi sao ?”

Xì… những ký ức hỗn loạn của những đêm đó ùa về, mặt ta dày đến mấy cũng không chịu nổi mà nóng bừng lên.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

“Cái này … ta làm sao biết được ?” Ta giả vờ ngu ngơ.

“Cho nên ta mượn chỗ của mẫu hậu dùng một chút, hơn nữa, chẳng phải mẫu hậu bảo ta hầu bệnh sao ?”

Hai tháng trước , ta bảo ngươi hầu bệnh, ngươi hận không thể bóp chế-t ta , giờ lại cam tâm tình nguyện đến rồi sao ?

Nhưng ta đã yếu đến mức nói chuyện cũng không còn sức lực, lại gần hắn thì ta chế-t, không lại gần hắn thì ta vẫn chế-t. Nói được hai ba câu, ta đã ngất đi .

Lúc tỉnh dậy, nghe Xuân Nghiên thút thít: “Thái hậu m.a.n.g t.h.a.i kỳ này quá vất vả, nhìn ăn uống không vào bao nhiêu, sao người lại …”

Cẩn Tu nắm c.h.ặ.t t.a.y ta , đốt ngón tay trắng bệch, trong mắt chứa đầy sợ hãi, thấy ta mở mắt, lại lập tức khôi phục vẻ lạnh lùng như cũ.

“Ta chẳng qua là lâu rồi chưa ăn chân giò nên không có sức, các ngươi làm vẻ mặt như đi đưa tang làm gì?”

Xuân Nghiên nước mắt giàn giụa, vội gọi người : “Ta đoán ngay là Thái hậu ăn ít không có sức, quả nhiên là vậy , ta phải để ngự trù dâng chân giò ngay!”

Cẩn Tu ngơ ngác nhìn ta , ánh mắt ẩn nhẫn rơi xuống bụng dưới của ta sau lớp chăn: “Mẫu hậu có thể cho ta biết , đứa trẻ này là của ai không ?”

Ta giả vờ ngu ngơ: “Tiêu Nhân Nhân còn có thể m.a.n.g t.h.a.i con của bệ hạ trong mơ, ta đương nhiên cũng có thể m.a.n.g t.h.a.i con của người khác trong mơ.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...