Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nàng ta vỗ vỗ tay, đắc ý liếc nhìn ta : "Hoàng thượng si tình với muội , treo bức họa của muội ở đây để ngày ngày ngắm nghía, đúng là làm đường tỷ chê cười rồi ."
Ta nhíu mày, còn chưa kịp nói , giọng nói của Cẩn Tu liền truyền tới: "Lấy bức họa đó xuống, đốt đi ."
"Nghe thấy chưa , mau đốt bức họa không mặt đó đi !" Tiêu Nhân Nhân tiếp lời.
Cẩn Tu trân trọng nhặt bức họa không mặt bị nàng ta giẫm dưới chân lên, cẩn thận phủi đi lớp bụi không tồn tại trên đó, ánh mắt lạnh như băng: "Trẫm thấy, Thần nữ không mặt, nhìn đẹp hơn."
Ta cười đến mức phát ra tiếng ụt ịt, hóa ra là đốt bức chân dung của nàng ta .
Sắc mặt Tiêu Nhân Nhân xanh mét.
Cẩn Tu bảo An công công đỡ nàng ta xuống nghỉ ngơi, ta xem kịch hay xong cũng chuẩn bị đi , hắn đột nhiên nắm lấy cổ tay ta : "Ta không đụng vào nàng ta ."
Má ta hơi nóng lên, có chút ngẩn ngơ, hắn đang giải thích với ta sao ? Ta không nghe lầm chứ?
05
“Tiêu gia mạo nhận Thần nữ, nói rằng… Tiêu Nhân Nhân và ta trong giấc mộng… nên đã m.a.n.g t.h.a.i long tự.”
Hắn khẽ ho một tiếng, có chút không tự nhiên: “Tiêu gia tham ô quân lương, Tiêu Nhân Nhân chính là một cái cớ.”
Ta chợt hiểu ra , hóa ra hắn đang mượn cớ Tiêu Nhân Nhân để tìm chứng cứ.
“Ngươi không sợ ta mật báo sao ? Đừng quên, ta cũng là người Tiêu gia.”
Cẩn Tu buột miệng thốt ra : “Ngươi sẽ không làm vậy !”
Ta mỉm cười , hắn dựa vào đâu mà cho rằng ta sẽ không làm , tự tin ở đâu ra chứ?
Ta vòng tay ra sau , nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay hắn , kiễng chân dần dần tiến lại gần, giọng điệu quyến luyến: “Hoàng thượng, có phải đã biết , vị Thần nữ đó là ai rồi không ?”
Hơi thở hắn hỗn loạn, như muốn che giấu: “Không biết …”
Trong lòng ta thoáng thất vọng, nhưng nhìn biểu cảm của hắn , ta đã biết hắn đã nhận ra người đó là ta , nhưng không muốn thừa nhận.
Tại sao chứ? Là vì chưa động lòng? Hay là không muốn thừa nhận mình đã dây dưa với người của Tiêu gia, gia tộc mà hắn muốn trừ khử nhất?
“Nếu ngươi không thích họ Tiêu, vậy ta có thể tự xin rời khỏi tộc, sau này theo họ Cẩn của ngươi.”
Ta chăm chú quan sát thần sắc hắn , nhưng ánh mắt hắn chỉ d.a.o động trong chốc lát rồi nhanh ch.óng khôi phục vẻ bình tĩnh.
“Thái hậu… vẫn là đừng quên thân phận của mình .”
Ta hoàn toàn thất vọng.
Lúc trêu chọc ta đến phát khóc thì sao không bảo quên thân phận đi ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/muoi-kiep-nghiet-duyen-cua-thuong-than-va-ta/chuong-9.html.
]
“Được thôi, đã vậy , Hoàng thượng biết rõ ta ở thâm cung tịch mịch, chi bằng, thay ta chọn vài người biết mua vui để giải sầu đi ?”
Ta lùi lại một bước, giọng điệu xa cách.
Đời này có lẽ lại phải lạnh lẽo, đã vậy , ta phải sống cho thật sảng khoái, mới không uổng phí một chuyến này .
Cẩn Tu siết c.h.ặ.t hai tay, chậm rãi rặn ra từng chữ " được " từ kẽ răng
Khi ta quay trở về nơi ở, bàng hoàng phát hiện trong điện đã biến thành chuồng heo rừng. Hắn thế mà lại gửi cho ta mười con heo đen trũi, bóng loáng, béo mầm!
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Xuân Nghiên đang cùng Lâm Nhất mồ hôi nhễ nhại vây bắt heo.
“Đây… chuyện này là sao ?”
Ta không thể tin nổi, dụi dụi mắt.
Xuân Nghiên thở hổn hển: “Hoàng thượng nói Thái hậu quá buồn chán, nên tìm vài con… heo để Thái hậu giải khuây. Sau này nếu heo gầy đi một cân, Thái hậu sẽ bị bớt đi một cái chân giò heo.”
Thật độc ác! Hắn đúng là ti tiện vô sỉ!
Nhưng những con heo đen này , không hiểu sao lại giống hệt con heo bị ta ăn thịt trước đó.
Ta vội vàng nhập mộng tìm Nguyệt Lão để dò hỏi, tiểu lão đầu bị ta hỏi đến lắp ba lắp bắp.
Cuối cùng ông ấy chỉ có thể ngấn lệ, bĩu môi thở dài: “Nguyên Lộ tiểu tiên, chuyện này là ta có lỗi với ngươi, đã nhầm lẫn quả Huyền Cơ khiến ngươi trở thành đối tượng độ kiếp của Cẩn Tu Thượng thần. Thúc tình cổ đó, không chỉ có thể dụ người động lòng, khiến thần hồn không tự chủ, mà còn có thể… giải khai ký ức nhiều kiếp bị phong ấn. Nếu ngươi và Cẩn Tu Thượng thần tâm linh hợp nhất, thì hồn lực hắn để lại trên người ngươi sẽ dần bị thu hồi, hơn nữa… vật cực tất phản, ngươi cũng sẽ tan biến khỏi tam giới.”
Đầu ta như nổ tung, ong ong từng hồi: “Ngươi… ngươi nói là… ta không chỉ là đá thử luyện, mà còn là kẻ đoản mệnh? Bọn ta ở bên nhau , chỉ có thể có một người sống? Ta sẽ trở thành chất dinh dưỡng của hắn sao ?”
Nguyệt Lão vẻ mặt trầm trọng, gật đầu: “Xem ra , Cẩn Tu Thượng thần đã nhớ lại những kiếp trước , nhưng hắn có động lòng hay không … thì ta không biết .”
Vậy hắn động lòng thì ta chế-t, hắn không động lòng ta vẫn chế-t? Chẳng qua là nhanh hay chậm mà thôi.
Trời đ.á.n.h, ai sắp xếp kịch bản này vậy ? Hại ta rõ ràng như thế này !
“Tiêu Nhân Nhân mới là đối tượng độ kiếp ban đầu, nàng ta là Thần nữ thực sự, có thể chịu đựng được thần lực của Cẩn Tu Thượng thần. Nhưng đáng tiếc, giờ lại thành ngươi.”
“Ta hỏi một câu, nếu Tiêu Nhân Nhân là đối tượng độ kiếp của Cẩn Tu Thượng thần, thì sau khi độ kiếp nàng ta có bị tan biến không ?”
Nguyệt Lão thương cảm nhìn ta : “Không, tên của nàng ta và Cẩn Tu Thượng thần, sớm đã khắc trên Tam Sinh Thạch rồi .”
Ta tức đến bật cười , xem đi , ta còn chẳng bằng cả nhân vật phụ.
“Cẩn Tu biết không ?”
Nguyệt Lão ánh mắt né tránh. Hóa ra chỉ có mình ta là không biết , như một tên hề, dùng hết khả năng để quyến rũ hắn đắm chìm.
Chaporia
Bình Luận (0)