Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đợi người đi rồi , ta bảo Xuân Nghiên và Lâm Nhất nghe ngóng tình hình.
Sau khi Lâm Nhất và Xuân Nghiên nảy sinh tình cảm, sự quản thúc đối với ta cũng nới lỏng ra , ba ngày hai bữa không thấy bóng dáng đâu .
Xuân Nghiên về nói với ta , hóa ra danh nghĩa Tiêu Nhân Nhân được đưa vào cung là để đến hầu hạ đường tỷ là ta đây. Nhưng không biết tại sao , chỗ ta nàng ta lại chưa tới lần nào, người thì suốt ngày đợi trước Hiên Nhiên điện.
Ta ngây người : "Chẳng phải nói nàng ta mang long chủng sao ?"
Xuân Nghiên cũng khó hiểu: "Trong cung đều nói như vậy , bệ hạ không thừa nhận, nhưng cũng không phủ nhận. Nên Tiêu tiểu thư luôn tự coi mình là Hoàng hậu tương lai, đắc tội không ít người ở đây."
"Vậy những phi t.ử của Hoàng thượng thì sao ?"
Ta đột nhiên nghĩ tới, những vị nương nương trên thẻ bài xanh mà An công công nhắc tới lần trước , ta chưa từng thấy bao giờ.
"Phi t.ử? Phi t.ử nào?"
Xuân Nghiên lập tức hiểu ra , "Thái hậu nói tới những người cũ trong phủ lúc Hoàng thượng còn làm Thái t.ử sao ? Những thị thiếp đó, Hoàng thượng chưa từng đụng tới, đều đã cho giải tán hết rồi . Ban cho mỗi người vạn lượng vàng, cho phép bọn họ tự do thành thân . Nghe nói ca ca của Lâm Nhất đã cưới Tiêu nương nương, bệ hạ còn ban ngọc như ý để chúc mừng."
Trong một khoảnh khắc, trong lòng ta dâng lên một tia đắc ý thầm kín, nói vậy , tính đến hiện tại, chỉ có ta ... không đúng! Còn có Tiêu Nhân Nhân!
Vừa nghĩ đến đây, ta như bị một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Đứa bé trong bụng nàng ta rốt cuộc có phải không ?
Bụng ta kịp thời truyền đến mấy tiếng sôi sùng sục, khiến cảm xúc vừa dâng lên lập tức tan biến.
Vậy thì sao chứ, là Đế vương, tam cung lục viện sớm muộn gì cũng là chuyện thường, hơn nữa, ta họ Tiêu, đã sớm khiến hắn chán ghét rồi .
Xuân Nghiên có chút không hiểu tại sao ta vừa nãy còn cười tươi như hoa, sao đột nhiên lại ủ rũ xuống.
Ta tìm một cơ hội, triệu hồi Nguyệt Lão trong mơ, hỏi ông ấy tại sao ta lại m.a.n.g t.h.a.i con của Cẩn Tu?
Mà còn là hai lần ?
Chân thân của ta là giọt sương, Cẩn Tu thần lực mạnh mẽ, đừng nói chân thân bọn ta khác giới, ngay cả thần lực cũng không xứng. Nói trắng ra là, ta căn bản không thể m.a.n.g t.h.a.i con của hắn .
Nguyệt Lão ấp a ấp úng, bị ta ép hỏi mãi, mới nói ra sự thật: "Còn nhớ lần ngươi "ăn" Cẩn Tu Thượng thần không ?"
Ăn? Ta chợt nhớ tới con lợn nhà đen bóng đó.
"Hắn để
lại
một phần thần lực trong bụng ngươi,
sau
đó
đã
hòa
làm
một với ngươi. Nghĩa là cơ thể ngươi
đã
đủ năng lực để m.a.n.g t.h.a.i con của Cẩn Tu Thượng thần.
"
Còn có sự trùng hợp này sao ? Vậy Tiêu Nhân Nhân lại là thần thánh phương nào? Mà cũng có thể m.a.n.g t.h.a.i thần thai?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/muoi-kiep-nghiet-duyen-cua-thuong-than-va-ta/chuong-8.html.]
"Vậy ta không muốn m.a.n.g t.h.a.i thì làm sao ? Thuốc phá t.h.a.i ở nhân gian dường như vô dụng với ta , Nguyệt Lão, ông giúp ta lấy một quả Vô T.ử ở tiên giới đi ."
Râu Nguyệt Lão run run: "Ngươi không muốn ? Đây là thần t.h.a.i của Cẩn Tu Thượng thần, nếu ngươi phá, sau này ..."
"Ta không phá, đợi sau này hắn đích thân ra tay sao ?"
Ta cười lạnh, nhát kiếm lần trước đau đến mức ta co quắp bò trên mặt đất, lần này chắc chế-t còn t.h.ả.m hơn.
Đứa bé trong bụng như cảm nhận được ý định của ta , đạp mạnh một cái, đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt ta . Mới một tháng đã có ý thức, không hổ là thần thai.
Nguyệt Lão do dự một lát: "Cũng không biết vì lý do gì, cách đây không lâu cây Vô T.ử ở thiên giới bị người ta nhổ tận gốc, dẫn đến gần đây thiên giới có rất nhiều cặp đôi tiên lữ "phụng t.ử thành hôn", đáng thương cho lão già ta bao nhiêu năm tích góp đều gửi đi gần hết."
Cây Vô T.ử mất rồi ? Cái cây to như vậy mà nói mất là mất sao ? Tên khốn nào nhổ nó đi vậy ? Mang về làm củi đốt à ?
"Hay là, ngươi cứ giữ lại đã , ta lại nghĩ cách?"
Nguyệt Lão an ủi ta .
Ta còn làm được gì nữa, chỉ có thể miễn cưỡng đồng ý. Lại tiện miệng hỏi tiền thân của Tiêu Nhân Nhân là thần tiên phương nào.
Sắc mặt Nguyệt Lão nghiêm túc: "Cẩn Tu Thượng thần độ tình kiếp, vô cùng cẩn trọng, chỉ có vài vị đại năng biết , sao lại có thể hai kiếp đều gặp nữ t.ử này ?"
Ông ấy vội vàng chào tạm biệt ta , nói là đi điều tra lai lịch của Tiêu Nhân Nhân.
Xuân Nghiên kể từ khi biết ta phá t.h.a.i thất bại, tài nấu nướng tăng lên rõ rệt, lần nào cũng tìm được những món ngon hiếm có từ ngoài về. Có một lần còn hầm canh Thiên sơn linh chi cống phẩm từ Tây Vực bưng tới.
Ta hỏi nàng ấy lấy ở đâu ra ?
Nàng ấy thần thái tự nhiên: "Đương nhiên là quang minh chính đại trộm từ Ngự thiện phòng về rồi . Thái hậu người không biết đâu , người ở đó đều mù cả, ta bê cái chậu to đùng như vậy trên tay, ra ngoài đụng phải mấy tốp người , thế mà chẳng có ai hỏi ta cả."
Đây là mù sao ? Sao ta lại cảm thấy... giống như có người ngầm cho phép.
Chẳng lẽ là Cẩn Tu?
Không thể nào!
Ta lắc đầu phủ nhận suy nghĩ này , Cẩn Tu chán ghét ta , nếu có thể, hắn thậm chí muốn hầm ta làm canh cho lợn ăn.
Không phải hắn thì là ai?
Ta nghĩ mấy đêm liền, vẫn chưa thông suốt, nhân lúc tiêu cơm liền chạy tới Thượng thư phòng. Vừa vặn nhìn thấy Tiêu Nhân Nhân mặc phượng bào chỉ có Hoàng hậu mới được mặc, đang chỉ huy đám người thay bức tượng Thần nữ không mặt ở Thượng thư phòng bằng bức chân dung của chính nàng ta .
Chaporia
Bình Luận (0)