Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngủ với hắn lâu như vậy , thế mà vẫn không phân biệt được là ai sao ?
Xuân Nghiên nhìn ta đầy lo lắng: "Thái hậu, kỳ nguyệt tín của người ..."
04
Nguyệt tín? Nguyệt tín gì?
Ta vừa đ.ấ.m n.g.ự.c định nhổ khúc xương ra , nghe thấy hai chữ nguyệt tín, một hơi không thở ra được , lại mắc nghẹn giữa chừng.
Hỏng rồi ! Quên mất nữ t.ử nhân gian có nguyệt tín. Ta mới tới được một tháng, lại chưa uống canh Mạnh Bà, còn tưởng mình là người khác biệt, ai ngờ quên mất thân xác hiện tại của mình vốn dĩ là người phàm!
Lúc tỉnh dậy, lão Hoàng đế còn chưa tổ chức đại lễ phong hậu cho ta , chỉ ban một tờ thánh chỉ, nói phong ta làm hậu, nên ta thậm chí còn chưa gặp mặt lão Hoàng đế. Nếu nói m.a.n.g t.h.a.i con của ông ta , Cẩn Tu có tin không ?
Thảo nào gần đây ta thèm ăn, một bữa có thể ăn tám cái móng giò, hóa ra không phải ta ăn được , mà là cái đứa trong bụng kia biết ăn.
Sao Nguyệt Lão không nói với ta chuyện này còn có thể làm ra mạng người chứ?
Ta bảo Xuân Nghiên lén lấy cho ta một thang t.h.u.ố.c phá thai, nàng ấy ấp a ấp úng.
"Thái hậu, người và Tiên hoàng chưa từng làm lễ, nếu bệ hạ có ý, cũng có cách thu nạp người , chi bằng người nói thẳng với bệ hạ đi ."
Nói thẳng?
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Trong đầu ta có sợi dây đàn như đứt phựt một cái.
Ở tiểu bí cảnh, ta và Linh Quân thành thân mười năm, ngay lúc ta định nói với hắn ta m.a.n.g t.h.a.i thì sư muội của hắn đã tìm đến. Cho nên nhát kiếm đó của hắn không chỉ giế-t chế-t ta , mà còn đích thân tiễn đưa cái t.h.a.i nhi đó.
"Nói gì? Nói mẫu hậu của hắn m.a.n.g t.h.a.i con hắn hả?"
Ta sờ bụng dưới , ánh mắt lạnh lẽo, để ta độ kiếp cùng hắn thì được , còn sinh con…
Hừ! Không bao giờ!
Kiếp này không phiền hắn phải ra tay, ta tự mình làm . Đỡ cho hắn lại không nói lời nào mà đ.â.m ta một kiếm.
Người như ta , từ khi thành tiên đến nay luôn trốn trong Nguyệt Lão điện đọc thoại bản, chưa từng va vấp bao giờ, nhưng cú ngã chỗ Cẩn Tu đã làm ta đau điếng, làm ta sợ hãi. Ta sợ đứa con này sinh ra rồi , ngày sau hắn độ kiếp phi thăng, lại tự tay làm ra chuyện giế-t con.
Xuân Nghiên thấy khuyên không được , đành phải mua chuộc nội thị trong cung, lấy từ ngoài vào một thang t.h.u.ố.c phá thai. Ta uống một hơi cạn sạch, ngồi bên mép giường đợi cả buổi mà không thấy phản ứng gì.
Lúc Tiêu Nhân Nhân tới, ta để tăng tốc độ t.h.u.ố.c đang chạy bộ trong phòng. Bất ngờ đ.â.m sầm vào mặt nàng ta .
Nàng ta sợ hãi ôm bụng kêu khẽ một tiếng, lùi lại phía sau .
Đồng t.
ử
ta
co rút, tim như ngừng đập một nhịp, đúng là một mối nghiệt duyên tay ba! Tiêu Nhân Nhân
lại
là sư
muội
của Linh Quân! Sao
lại
có
chuyện trùng hợp như
vậy
?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/muoi-kiep-nghiet-duyen-cua-thuong-than-va-ta/chuong-7.html.]
Ta và Cẩn Tu là vì độ kiếp mới bị kéo vào nhau , vậy còn Tiêu Nhân Nhân thì sao ? Nàng ta là thần tiên phương nào? Sao Nguyệt Lão không nói với ta còn có người ngoài cuộc?
Ta đang trầm tư, Tiêu Nhân Nhân khóe mắt rơm rớm lệ: "Đường tỷ, dù tỷ không thích muội cũng không cần đ.â.m muội chứ, dù sao trong bụng muội đã có long chủng rồi ."
"Ngươi m.a.n.g t.h.a.i rồi ?"
Ta kinh ngạc hỏi, chẳng phải mỗi tối Cẩn Tu đều ở bên ta sao ?
Hắn khi nào thì... với nàng ta ... Lẽ nào thực sự định phong nàng ta làm hậu?
Chợt, lòng ta đau nhói như bị kim châm, có thứ gì đó đang rạn nứt.
Nàng ta thẹn thùng cúi đầu bảo vệ bụng dưới : "Bệ hạ tuổi trẻ khí thịnh, khó tránh..."
Tuổi trẻ khí thịnh là thật, lẽ nào hắn là bậc thầy quản lý thời gian? Mỗi tối ta đi rồi , Cẩn Tu còn sức để "chiến" thêm lần nữa?
Ta tặc lưỡi, dòng suy nghĩ chuyển biến đến mười tám khúc quanh. Hắn đúng là... anh dũng.
Ngoài cửa dường như Cẩn Tu vừa bãi triều về, triều phục chưa thay đã theo tới.
Tiêu Nhân Nhân nũng nịu kể khổ hai câu rồi tựa vào người hắn : “Thần thiếp thấy đường tỷ một mình trong thâm cung cô độc lẻ loi nên đến thăm tỷ ấy . Nhưng vừa gặp người đã suýt đ.â.m ta bay ra ngoài. Nếu không phải thần thiếp có bệ hạ che chở, đứa bé trong bụng chưa biết chừng..."
Ta nhìn dáng vẻ đó của nàng ta , cổ họng không nhịn được , trực tiếp buồn nôn.
Xong rồi , t.h.u.ố.c Xuân Nghiên vất vả lấy được lãng phí rồi !
Tiêu Nhân Nhân kêu lên một tiếng, linh hoạt nhảy ra xa.
Một ít vết bẩn b.ắ.n lên mũi giày Cẩn Tu, ánh mắt hắn thâm trầm, không đợi ta nhìn kỹ, lại khôi phục vẻ thanh lãnh thường ngày.
"Người đâu , truyền ngự y tới xem cho Thái hậu."
Ta vội vàng ngăn hắn lại : "Không cần, chủ yếu là nhìn thấy thứ ghê tởm, nhất thời không nhịn được ."
Hắn theo bản năng quay sang phía Tiêu Nhân Nhân: "Sau này nếu không có việc gì, ngươi đừng tới chỗ Thái hậu, quấy rầy người nghỉ ngơi."
Ta lau miệng, cười hì hì: "Đường muội thật không quy củ, ngoài cung gọi tên ta thì thôi, trong cung còn thân thích với ta . Đừng quên, Hoàng thượng chỉ triệu ngươi vào cung, nhưng ngay cả danh phận cũng chưa cho ngươi đâu . Ngươi muốn "mẫu bằng t.ử quý" thì nên lấy lòng ta nhiều hơn. Dù ngươi vào cung cũng phải như bệ hạ, gọi ta một tiếng mẫu hậu!"
Sắc mặt Tiêu Nhân Nhân thay đổi liên hồi, nước mắt lưng tròng, nhìn Cẩn Tu đầy đáng thương.
Nhưng không ngờ, Cẩn Tu ngay cả nhìn cũng không nhìn nàng ta lấy một cái: "Thái hậu nói đúng, Tiêu tiểu thư đừng quên quy tắc."
Người đều đã đưa vào cung rồi , còn gọi người ta là Tiêu tiểu thư?
Ta hơi không hiểu nổi ý tứ trong đó.
Chaporia
Bình Luận (0)