Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Ngươi..."
Chưa đợi hắn nói hết câu, An công công đột nhiên bước vào : "Bệ hạ, cung nữ tối qua vẫn chưa tìm thấy. Hơn nữa Lâm thị vệ làm chứng, tối qua Thái hậu nương nương không hề ra ngoài."
Ánh mắt Cẩn Tu nhìn ta có chút thất vọng, lại dường như có chút phức tạp: "Là ai?"
An công công ngước mắt nhìn về phía ta : "Có lẽ là cung nữ cung nào đó không biết đường, nhầm vào Hiên Nhiên điện. Ngoài ra ... Tiêu Quốc công muốn đưa Tiêu Nhân Nhân tiểu thư vào cung để bầu bạn với Thái hậu."
Hửm? Không phải hắn đến để tính sổ sao ? Lẽ nào Nguyệt Lão không lừa ta ? Tối qua thực sự không để lại ký ức?
Nhưng lúc đó chẳng phải hắn tỉnh táo sao ?
Thuốc giả thành t.h.u.ố.c thần, ta cười híp cả mắt.
Tiêu Quốc công, con cáo già này , nói là bầu bạn với ta , chẳng phải là muốn đặt người bên cạnh ta để Cẩn Tu "gần quan được hưởng lộc" sao ! Nhưng ông ta không biết , Cẩn Tu căn bản chẳng tới chỗ ta .
Đôi mắt thanh lãnh của hắn dần trở nên lạnh lẽo, giận quá hóa cười : "Tiêu gia các ngươi, thật sự là không đợi nổi nữa rồi ! Một nhà hai hậu, tay của Tiêu Quốc công vươn ra cũng dài quá rồi đấy."
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Ta cũng bị chọc giận, từng nghe chuyện "giảnh thức ăn trong miệng hổ", không ngờ vịt đã chín rồi còn có người móc từ trong miệng ta ra .
"Ta đâu có nói là cần người bầu bạn, phiền bệ hạ từ chối giúp ta . Còn nữa, Tiêu gia muốn làm loạn thế nào, bệ hạ cứ tùy tâm sở d.ụ.c."
Ta nghiến răng nghiến lợi nói .
Hắn tưởng ta nói ngược, nhưng ta thực sự không chịu nổi Tiêu gia nữa rồi . Không phải hôm nay nhờ người đến chỗ ta đòi chút lợi lộc, thì ngày mai cũng gửi tin vào , bảo ta sắp xếp cho Cẩn Tu một cô nương trong bản tộc. Nếu không phải mấy ngày nay Lâm Nhất đứng như hộ pháp ở cửa, dọa lui không ít người , thì chỗ ta cũng chẳng được yên tĩnh.
Tiêu Quốc công rõ ràng không coi ta là Thái hậu, còn tưởng ta là cô nương nhà ông ta , muốn ngồi lên đầu ta mà sai khiến. Ông ta coi hoàng cung là cái gì chứ?
Ta và Cẩn Tu không hoan mà tan. Nhưng không phải hắn nói ta tay dài sao , có một thì sẽ có hai.
Ta thấy thúc tình cổ của Diêm Vương cực kỳ hiệu quả, bèn lôi con trùng thịt vốn đã béo lên một vòng sau khi dùng một lần ra , dỗ dành đủ điều, rồi lại giở bài cũ, nhét nó vào trong lòng.
Suốt nửa tháng, đêm nào
ta
cũng mò
vào
Hiên Nhiên điện,
rồi
lại
ôm eo bò về điện của
mình
. Mệt
hay
không
là chuyện phụ, hồn thể ngưng thực hơn chút là thật,
trước
kia
một bữa ba cái móng giò, giờ
ta
một bữa
có
thể ăn sáu cái móng giò còn
có
thể uống năm bát yến sào để tráng miệng.
Ta hơi tò mò, đến lúc ta nói sự thật cho hắn biết , hắn sẽ có phản ứng gì?
Dù sao thì trong nhiều lần như vậy , chủ động quyền luôn nằm trong tay hắn .
Trong tiềm thức, ta không muốn dùng t.h.u.ố.c tương tư.
Kiếp đó với Linh Quân, vốn dĩ là ta giở thủ đoạn. Khi hắn khôi phục ký ức, ánh mắt lạnh lùng chán ghét đó khiến ta nhớ lại đến giờ vẫn thấy lạnh sống lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/muoi-kiep-nghiet-duyen-cua-thuong-than-va-ta/chuong-6.html.]
Chẳng mấy ngày sau , trong cung truyền ra tin tức, Hoàng thượng luôn mơ thấy một vị Thần nữ, hắn vẽ rất nhiều bức họa, sai người đi tìm. Nhưng người nhận được bức họa đều ngây người , vì Thần nữ bên trên không có mặt! Cẩn Tu không nhìn rõ mặt nàng, nên không vẽ mặt!
Khi ta cầm bức họa đó từ tay người khác thì cười đến mức không khép được miệng, trang phục đó đúng là giống hệt lúc ta mặc cung nữ phục, nhưng lại trống trơn ngũ quan.
Xuân Nghiên quen với vóc dáng của ta , nhìn một cái đã nhận ra là ta .
"Thái hậu, có bị Hoàng thượng phát hiện không ?"
Ta chỉ vào trang phục bên trên , huênh hoang nói : "Trong cung cung nữ hạng nhất có cả vạn người , chưa nói đến hạng hai hạng ba. Đợi hắn phát hiện, ta đã sớm..."
Sớm thu phục được hắn rồi ?
Ta hơi chột dạ , chín kiếp trước đều chưa thu phục được , kiếp này thu phục được sao ?
Ta thêm ngũ quan của mình vào bức họa, cất đi giấu dưới đáy hòm.
Nhưng không ngờ, Tiêu Quốc công cũng thêm ngũ quan của Tiêu Nhân Nhân vào bức họa đó, khi bức họa được dâng lên, bá quan văn võ đều cho rằng Thần nữ đó chính là Tiêu Nhân Nhân!
Phì!
Ta tức giận đến mức dùng thúc tình cổ một lần nữa, trói Cẩn Tu lại đè lên đầu giường, quất cho một trận.
Không quan tâm ánh mắt hắn đè nén im lặng thế nào, chỉ có lúc này ta mới dám vô pháp vô thiên với hắn .
"Biết ngươi mù, không ngờ ngươi mù đến thế, ngươi nhìn xem mặt nàng ta và mặt ta có giống không ? Con ngươi của ta còn to hơn nàng ta một vòng, còn mũi cũng cao hơn, môi cũng nhỏ hơn."
Ta hung hăng cấu vào lưng hắn một cái.
Ngày hôm sau , từ sáng sớm Lâm Nhất đã ôm một con mèo từ ngoài vào . Ta vẻ mặt khó hiểu.
Hắn ta nghiêm túc giải thích: "Bệ hạ nói , Thái hậu ở một mình hơi cô quạnh, nên tìm một con mèo về bầu bạn với Thái hậu. Bệ hạ còn nói ... móng vuốt con mèo này sắc, bảo Thái hậu cẩn thận chút."
Ta nhìn con mèo Ba Tư đang kêu meo meo kia , rơi vào trầm tư... Rốt cuộc hắn có nhớ không ?
Nhưng chiều hôm đó, ta liền nghe tin Tiêu Nhân Nhân được khiêng vào cung, Cẩn Tu ban cho Tiêu gia không ít bổng lộc.
Xem ra là không nhớ, nếu không sao lại khẳng định Tiêu Nhân Nhân đó là hàng giả?
Nỗi uất ức không rõ từ đâu ra , khiến mắt ta cay xè, không cẩn thận khi đang ăn bữa trưa liền c.ắ.n vỡ khúc xương thịt trong miệng, nhai nhai rồi nuốt xuống, suýt nữa nghẹn đến mức lòi cả lòng trắng mắt ra .
Chaporia
Bình Luận (0)