Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tiền thưởng lần này là ba vạn, thấy tôi không trả lời mười phút, cô nàng bên kia màn hình sắp gấp đến phát điên rồi .
Nhận được tin nhắn, cô ta rất sảng khoái chuyển ngay ba vạn tệ cho tôi .
Sau khi nhận tiền, tôi lơ đãng nhìn lướt qua địa chỉ.
Giây tiếp theo, đồng t.ử tôi chấn động.
… Đây chẳng phải là nhà tôi đang ở sao ?!
Tôi dán mắt vào dòng chữ trên màn hình điện thoại, sống lưng lập tức toát mồ hôi lạnh.
Cô nàng bên kia vẫn không ngừng gửi tin nhắn cho tôi : [Cảm ơn chị yêu nhiều lắm! Tối nay em sẽ đến đó để ‘tình cờ gặp’!]
[Chị yên tâm, việc thành công nhất định sẽ hậu tạ!]
Những ngón tay tôi hơi cứng đờ gõ chữ:
[Đạp mạnh vào cái chân lành của gã què: Ờm... An ninh khu này c.h.ặ.t lắm, em không vào được đâu .]
[Hi hi, em có cách của em mà.]
Tim tôi đập mạnh một cái.
[Đạp mạnh vào cái chân lành của gã què: Em có cách gì?]
[Đạp mạnh vào cái chân lành của gã què: ???]
[Đạp mạnh vào cái chân lành của gã què: Chị em ơi!]
Dù tôi có làm loạn thế nào, bên kia vẫn không hề hồi âm.
Xong rồi .
Chơi lớn quá rồi .
Tôi cầm điện thoại đi quanh phòng khách ba vòng, trong đầu tính toán nhanh đối sách.
Đầu tiên, không thể để cô ta thực sự xuất hiện trước mặt Phó Cận Hàn.
Nếu làm ầm lên, Phó Cận Hàn mà điều tra ra thì sự nghiệp buôn bán tin tức của tôi coi như tan tành.
Dù anh từng nói : “Thuận theo nhu cầu đôi bên, không can thiệp vào nhau ”, nhưng tôi nghĩ việc “biến anh thành hàng hóa thông tin bán cho hơn hai trăm người phụ nữ đang thèm khát anh ” thì chắc chắn đã vượt xa phạm vi “ không can thiệp vào nhau ” rồi .
Tôi hít một hơi thật sâu, gọi điện cho ban quản lý tòa nhà, bảo họ hôm nay tăng cường tuần tra, kiểm tra kỹ lưỡng những người khả nghi.
Nhìn vào khoản phí quản lý đắt đỏ hàng năm, quản gia tòa nhà lập tức vâng dạ liên hồi.
Nhưng tôi vẫn không an tâm.
Mấy tiếng đồng hồ tiếp theo, tôi ngồi đứng không yên, cứ nhìn chằm chằm thời gian.
Bảy giờ.
Bảy giờ rưỡi.
Tám giờ.
Tám giờ rưỡi.
Phó Cận Hàn nói tối nay khoảng chín giờ anh sẽ về nhà.
Vẫn còn sớm.
Tôi bước đến cửa sổ sát đất ở phòng khách nhìn ra ngoài. Khu biệt thự yên ắng, không có bất kỳ điều gì bất thường.
Chín giờ ba phút, chiếc Maybach màu đen của Phó Cận Hàn xuất hiện.
Chiếc xe từ từ đi vào con đường nội bộ của khu dân cư, tiến về phía căn biệt thự.
Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra , chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Tôi vừa định ra ngoài đón Phó Cận Hàn thì đúng lúc đó, một bóng người đột nhiên lao ra từ bụi cây bên cạnh, thẳng tiến về phía đầu xe!
"Kít--"
Tiếng phanh xe ch.ói tai x.é to.ạc màn đêm.
Tim tôi gần như ngừng đập.
Một người phụ nữ ngã thẳng xuống cách đầu xe chỉ một mét.
04
Phó Cận Hàn mở cửa bước xuống xe.
Nhìn người phụ nữ nằm dưới đất, anh cau mày.
Cô ta mặc một chiếc váy dệt kim màu trắng kem, mái tóc dài xõa trên mặt đất, trông cực kỳ đáng thương.
Tôi nhận ra ngay đó chính là người đẹp đã chuyển cho tôi ba vạn ban ngày, người thật giống hệt ảnh đại diện.
Thấy Phó Cận Hàn đi tới, người đẹp mềm mại chống tay ngồi dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-vao-nham-nhom-danh-vien-theo-duoi-chong-toi/chuong-2.html.]
“Em, em không sao . Anh không cần phải lo lắng đâu ..."
Cô
ta
đúng là suy nghĩ nhiều quá
rồi
.
Giây tiếp theo, Phó Cận Hàn lấy điện thoại ra : "Alo, 110 phải không ? Có một đối tượng khả nghi đột nhập vào khu vực nhà riêng của tôi ."
Vẻ yếu đuối của người phụ nữ lập tức biến mất.
Cô ta bật dậy khỏi mặt đất, mặt cắt không còn giọt m.á.u: "Anh, anh gọi cảnh sát?!"
Phó Cận Hàn cúp máy, giọng điệu dửng dưng: "Trên xe tôi có camera hành trình, toàn bộ quá trình vừa rồi đều được ghi lại ."
"Xe tôi đã giảm tốc từ cách đây năm mươi mét rồi . Cô có muốn tôi gọi cảnh sát giao thông đến giám định thương tích cho cô không ?"
Môi người phụ nữ run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ không thể tin nổi.
Tôi vội vàng chạy ra khỏi biệt thự.
"Ông, ông xã!" Tôi thở hổn hển, chắn giữa hai người : "Cái đó... Có khi nào là hiểu lầm không !"
Phó Cận Hàn nhìn tôi một cái, lông mày nhíu c.h.ặ.t hơn.
"Sao em lại ra đây? Áo khoác đâu ?"
Lúc này tôi mới cảm thấy nhiệt độ ban đêm quả thực hơi thấp.
"Tại em vội quá thôi..."
Tôi ậm ừ qua loa cho xong chuyện, rồi quay sang đỡ người phụ nữ dưới đất dậy.
"Cô gái, cô không sao chứ? Có bị thương ở đâu không ?"
Cô ta được tôi đỡ đứng dậy, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi.
" Tôi không , không sao ... Tôi chỉ là..."
"Dàn cảnh ăn vạ mà còn dám khóc ?" Phó Cận Hàn lạnh giọng nói .
"Cô ấy chỉ vô tình đi ngang qua thôi, anh hung dữ như vậy làm gì?" Tôi ra sức nháy mắt với Phó Cận Hàn.
Rồi tôi vòng tay ôm lấy vai cô ta : "Muộn thế này rồi , cô ở ngoài một mình nguy hiểm lắm, hay để tôi gọi bảo vệ tiễn cô ra ngoài nhé?"
Phó Cận Hàn nhìn tôi với gương mặt vô cảm.
Người phụ nữ kia khóc đến trôi cả lớp trang điểm, nức nở không nói thành câu.
Tôi đoán theo kịch bản ban đầu của cô ta , chắc là vị tổng tài cao lãnh sẽ xuống xe hỏi han ân cần, còn cô ta sẽ ngã vào lòng anh đầy vẻ ấm ức.
Nhưng giờ đây người ôm cô ta trong lòng lại chính là tôi , phu nhân của tổng tài đây.
" Tôi , tôi đi ngay đây..." Cô ta cúi gằm mặt bước về hướng cổng khu chung cư, bóng lưng trông vừa nhếch nhác vừa đáng thương.
Tôi nhìn cô ta đi xa dần, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
NICE! Không bị lộ tẩy!
"Em quen cô ta à ?" Giọng nói của Phó Cận Hàn vang lên phía sau .
Cả người tôi cứng đờ, chậm rãi quay lại .
"Không quen." Giọng tôi có chút chột dạ : "... Dù sao cũng là người trẻ đang nỗ lực vì cuộc sống thôi mà, không dễ dàng gì đâu ."
05
Phó Cận Hàn không nói gì thêm, đỗ xe xong rồi cùng tôi vào nhà.
Khi biết tôi đã trải sẵn giường trong phòng khách cho anh , anh vẫn giữ vẻ im lặng như cũ.
Có lẽ vì trong ngôi nhà này còn có một sinh thể thứ hai, đêm nay tôi ngủ không hề an giấc.
Đợi đến khi tỉnh lại thì đã là buổi chiều.
Chắc Phó Cận Hàn đã đi rồi nhỉ...
Tôi thở phào, nằm ườn trên giường không muốn nhúc nhích. Theo thói quen, tôi chuyển sang nick phụ, muốn xem trong nhóm hôm nay có yêu cầu treo thưởng nào mới không .
Thông báo tin nhắn đã 99+ rồi .
Tim tôi đập thịch một cái, vội vàng bấm vào nhóm tiểu thư danh giá.
Tin nhắn trong nhóm chạy vèo vèo, tôi lướt ngược lên mãi mới tìm được điểm bắt đầu.
Là do phú bà hôm qua đăng.
[Monica: Các chị em ơi, đêm qua tớ đi thử rồi , Phó Cận Hàn đáng sợ quá đi mất!!!!]
[Monica: Một đại mỹ nhân như tớ bị tông trúng mà anh ta lại trực tiếp gọi cảnh sát? Cái gu gì vậy không biết !]
[Monica: Tớ không theo đuổi anh ta nữa đâu , loại đàn ông này có cho không tớ cũng không cần, đáng sợ quá hu hu hu hu]
[Monica: Nhưng nói đi cũng phải nói lại , vợ anh ta thực sự rất tốt hu hu.]
…?
Nhóm yên lặng mất vài giây, sau đó bùng nổ.
Chaporia
Bình Luận (0)