Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

[Cái gì cơ? Vợ Phó Cận Hàn cũng ở đó à ? Cô ta trông như thế nào? Có xinh không ?]

 

[Có phải kiểu phụ nữ mặt vàng nhăn nheo không ? Chẳng phải bảo là sắp ly hôn rồi sao ?]

 

[Monica, cậu tỉnh lại đi , đó là tình địch của cậu đấy, cậu khen cô ta làm gì!]

 

Nhưng rõ ràng Monica vẫn còn đang bị cảm xúc chi phối, càng nói càng kích động:

 

[Không phải , thật đấy, cô ấy chẳng có tí kiêu kỳ nào cả, nói chuyện dịu dàng lắm, còn hỏi tớ có cần gọi bảo vệ tiễn tớ ra ngoài không cơ.]

 

[Cưới được vợ thế này mà còn đòi ly hôn? Phó Cận Hàn đúng là không có mắt nhìn !]

 

Thế là có người không vui.

 

[Monica, cậu đủ rồi đấy nhé, bản thân không có năng lực cưa đổ Phó Cận Hàn, quay sang nói đỡ cho vợ anh ta , rốt cuộc cậu thuộc phe nào thế?]

 

[Monica: Tớ chẳng thuộc phe nào cả! Tớ chỉ đang nói sự thật thôi! Người ta thực sự rất t.ử tế!]

 

[Ha ha, giả tạo thôi, mấy con trà xanh chuyên chiêu trò này mà.] Người kia tiếp tục đáp trả.

 

[Monica: ??Không phải , cậu có hiểu thế nào là liên hôn không hả?]

 

[Monica: Người ta là thiên kim tiểu thư danh giá, cậu tưởng ai cũng giống chúng ta giả làm tiểu thư để săn đại gia à !]

 

Lời thật lòng này sát thương quá lớn.

 

Không khí trong nhóm lập tức trở nên căng thẳng.

 

Tất cả mọi người chĩa mũi dùi vào một mình Monica.

 

Từ thảo luận về vợ Phó Cận Hàn chuyển sang công kích cá nhân, rồi từ công kích cá nhân nâng tầm thành phe phái khẩu chiến.

 

Trong thời gian này , Monica một mình đối đầu với cả hội, sức chiến đấu cực kỳ bùng nổ.

 

Cuối cùng phải nhờ chủ nhóm ra mặt khuyên can thì mới tạm lắng xuống.

 

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì phát hiện Monica nhắn tin riêng cho tôi .

 

06

 

[Chị em ơi! Đến khách sạn Phó Cận Hàn ở mà cậu còn biết ! Vậy chắc chắn cậu quen biết bà Phó rồi đúng không ?]

 

[Cầu xin cậu đấy, nói cho tớ biết cô ấy tên là gì đi !]

 

[Tớ thực sự không có ý xấu đâu ! Tớ chỉ thấy cô ấy là người rất tốt nên muốn làm quen thôi!]

 

Monica liên tiếp gửi bảy tám tin nhắn qua.

 

Khóe miệng tôi giật giật.

 

[Đạp mạnh vào cái chân lành của gã què: ...Cậu muốn làm quen với cô ấy để làm gì?]

 

Monica đáp lại ngay lập tức: [Dù sao vợ chồng họ cũng sắp ly hôn rồi mà? Bám lấy đại gia thì bám ai chẳng là bám?]

 

[Đạp mạnh vào cái chân lành của gã què: … Bà Phó là người hướng nam nhé!]

 

[Monica: Hi hi, cái này tớ tự có cách!]

 

Tôi : …???

 

Cậu có cách gì cơ chứ!

 

Tôi lập tức nghiêm giọng từ chối:

 

[Đạp mạnh vào cái chân lành của gã què: Cái này tôi thật sự không thể nói , bảo vệ quyền riêng tư của tất cả mọi người ngoại trừ Phó Cận Hàn là đạo đức nghề nghiệp của tôi .]

 

Monica than vãn.

 

Đặt điện thoại xuống, tôi nằm đờ người nhìn lên trần nhà.

 

Tôi muốn ly hôn với Phó Cận Hàn.

 

... Tin đồn này rốt cuộc từ đâu mà ra thế? Sao lại làm xôn xao cả thành phố thế này .

 

Nhà chúng tôi và nhà họ Phó là hôn nhân thương mại, kể từ khi hai đứa kết hôn cách đây ba năm, hợp tác giữa hai bên đúng là ngày càng nhiều.

 

Cho dù tôi có muốn ly hôn đi chăng nữa, thì bố mẹ , anh chị tôi chắc chắn cũng chẳng đời nào chịu để yên!

 

Tôi đang mải suy nghĩ thì bụng đột nhiên kêu lên một tiếng thật lớn.

 

"Ọt!"

 

Đói rồi .

 

Tôi lật người rời khỏi giường, vơ đại một chiếc áo khoác choàng lên, để đầu tóc bù xù đẩy cửa phòng ngủ, lê đôi dép lê đi xuống lầu.

 

Kết quả vừa bước vào phòng ăn, đã thấy Phó Cận Hàn đang ngồi trước bàn ăn.

 

Trước mặt anh là chiếc máy tính xách tay đang mở, bên tay là một ly cà phê đen.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-vao-nham-nhom-danh-vien-theo-duoi-chong-toi/chuong-3.html.]

Anh còn đang mặc một bộ đồ mặc nhà màu xám đậm.

 

Đại não tôi đứng hình mất vài giây.

 

"Anh anh anh anh sao anh vẫn còn ở đây?!"

 

Phó Cận Hàn ngước mắt từ màn hình lên, nhìn thẳng vào tôi .

 

"Đây là nhà tôi ." Anh đáp với giọng thản nhiên: "Tại sao tôi không được ở đây?"

 

07

 

Phó Cận Hàn nói anh vừa xong một dự án lớn, mấy dự án khác của công ty có thể xử lý online.

 

Mấy tháng tới, anh sẽ làm việc tại nhà.

 

Những ngày sau đó, anh đều xuất hiện đúng giờ ở bàn ăn, cùng tôi ăn cơm đối mặt.

 

Thỉnh thoảng vào thư phòng nhận vài cuộc gọi, thỉnh thoảng ra ngoài gặp khách, nhưng phần lớn thời gian đều ở trong biệt thự.

 

Sự nghiệp của anh thì lên như diều gặp gió, còn sự nghiệp của tôi thì tiêu tùng hết rồi !

 

Thế giới này thật tàn nhẫn!

 

Thông tin lịch trình mới là thứ đắt giá nhất.

 

Nhưng Phó Cận Hàn cứ ru rú trong nhà, tôi chỉ đành kiếm tiền bằng cách bán mấy sở thích cá nhân của anh .

 

Ví dụ như lấy cớ muốn vào bếp để hỏi xem anh thích ăn món gì. Ví dụ như cùng anh chạy bộ buổi sáng để hỏi về thói quen vận động. Hay như giả vờ muốn tặng quà để xem anh thích thương hiệu nào...

 

...

 

Kiếm mấy ngàn tệ mà vất vả thế này , cuộc sống đúng là không thể tiếp diễn nổi nữa.

 

Tôi quyết định đi du lịch một chuyến.

 

Thế là nhanh như chớp, tôi đặt vé máy bay và khách sạn luôn.

 

Tối thứ Sáu lúc đang ăn cơm, tôi giả vờ thản nhiên nhắc một câu: "Ngày mai em ra ngoài chút nhé."

 

Đôi đũa đang gắp thức ăn của Phó Cận Hàn khựng lại một nhịp.

 

"Đi đâu ?"

 

"Tìm một khách sạn ẩn dật trong núi thôi."

 

"Em đi một mình à ?"

 

" Đúng vậy ."

 

Anh im lặng vài giây rồi bảo: "Chú ý an toàn ."

 

Vậy là hết rồi à ?

 

Tôi hơi bất ngờ vì sự sảng khoái của anh , đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

" Đúng lúc thật, tuần sau anh cũng phải đi công tác ở thành phố A, có một cuộc họp quan trọng." Phó Cận Hàn nói một cách bình thản.

 

Mắt tôi sáng rực lên.

 

Xem ra , sự nghiệp của tôi lại sắp hồi sinh rồi !

 

08

 

Sáng thứ Bảy, tôi hối hả dọn một chiếc vali, gọi một chiếc xe dịch vụ rồi không thèm ngoảnh đầu lại mà chạy trốn khỏi căn nhà đã ở suốt ba năm.

 

Khoảnh khắc xe ra khỏi cổng khu chung cư, tôi cảm thấy cả người nhẹ bẫng đi .

 

Bầu trời xanh ngắt, gió ngọt ngào, ngay cả bài 'Phong Tục Dân Tộc Đẹp Nhất' mà bác tài đang bật nghe cũng thấy hay lạ thường.

 

Khách sạn nằm trên núi, những căn nhà gỗ nhỏ biệt lập nằm rải rác giữa lưng chừng đồi, chỉ cần đẩy cửa sổ ra là thấy một màu xanh ngút ngàn của núi rừng.

 

Trong phòng có một lò sưởi, một bồn tắm tròn siêu lớn và một chiếc giường King Size phủ ga trải giường bằng vải lanh.

 

Không có Phó Cận Hàn.

 

Thiên đường là đây chứ đâu .

 

Tôi ngâm mình trong bồn tắm hai tiếng, đắp mặt nạ, gọi phục vụ phòng, rồi ngồi trên ban công vừa ngắm núi rừng vừa uống hết cả một chai vang trắng.

 

Hai ngày sau đó, tôi hoàn toàn bật chế độ nghỉ dưỡng. Sáng ngủ nướng đến khi tự tỉnh, chiều đi bộ leo núi, tối lại ngâm mình trong suối nước nóng lộ thiên đếm sao .

 

Tin nhắn trong nhóm tiểu thư danh giá cũng được tôi tìm lý do thoái thác hết.

 

Cho đến thứ Hai tuần sau , một khách hàng quen hỏi tôi về lịch trình của Phó Cận Hàn tại thành phố A.

 

[Chị em ơi có đó không ? Gấp lắm gấp lắm! Tối nay Phó Cận Hàn có phải ở thành phố A không ? Em cũng đang đi công tác ở thành phố A! Cầu lịch trình ạ!]

 

Mối làm ăn dâng tận miệng, không làm thì phí.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...