Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi chuyển sang tài khoản chính, mở khung chat với Phó Cận Hàn.
[Đạp mạnh vào cái miệng câm của gã què: Chồng ơi, anh đang làm gì thế!]
Khoảng ba phút sau , anh mới hồi âm.
[Phó Cận Hàn: Đang họp.]
[Đạp mạnh vào cái miệng câm của gã què: Ồ, vậy anh bận đi nhé. À mà tối nay anh có ở thành phố A không ?]
[Phó Cận Hàn: Có. Tối nay có một buổi tiệc xã giao, ở khách sạn Shangri-La.]
Thậm chí ngay cả khách sạn cụ thể anh cũng chủ động khai báo luôn.
Tôi hài lòng gật đầu, chuyển lại tài khoản phụ rồi gửi thông tin đó cho chị em kia .
Đối phương không nói một lời, chuyển khoản luôn mười nghìn tệ.
[Cảm ơn chị yêu nhé! Yêu chị nhiều!]
Nhận tiền xong, tôi vui vẻ ném điện thoại sang một bên.
Đến chập tối, tôi gọi một bàn ăn tối dưới ánh nến ngoài trời, chậm rãi thưởng thức dưới khung cảnh chiều tà rực rỡ.
Gió núi dịu dàng, màn đêm dần buông xuống.
Tôi nâng ly champagne, cụng ly về phía dãy núi xa xăm.
Chúc cho sự tự do.
Chúc cho sớm ngày giàu sụ.
Chúc cho Phó Cận Hàn đang ở khách sạn Shangri-La thành phố A.
Còn tôi , đang ở đây.
Điện thoại rung lên một cái.
Là tin nhắn từ tài khoản chính.
Tôi đặt ly sâm panh xuống, cầm điện thoại lên xem.
[Phó Cận Hàn: Em đang ở phòng nào?]
Tôi chớp chớp mắt.
Gì cơ?
[Đạp mạnh vào cái chân lành của gã què: Phòng nào cơ?]
[Phó Cận Hàn: Tôi hỏi em đang ở phòng nào tại khách sạn Quân Duyệt.]
Ly sâm panh trên tay tôi khựng lại giữa không trung.
Khách sạn Quân Duyệt.
Khách sạn trên núi tôi đang ở chính là Quân Duyệt.
[Đạp mạnh vào cái chân lành của gã què: ...Anh hỏi cái này làm gì???]
Câu trả lời của Phó Cận Hàn làm tôi suýt chút nữa muốn nhảy từ trên núi xuống.
[Phó Cận Hàn: Tôi đang ở sảnh.]
09
???
Không phải anh nên ở Shangri-La tại thành phố A sao ?! Hai tiếng trước chính tay tôi vừa bán tin này đi đấy! Bán tin giả, sự nghiệp của tôi tiêu đời rồi !
Tôi vơ lấy thẻ phòng, lao ra khỏi phòng. Thang máy xuống tới tầng một, tiếng "ting" vang lên, cửa từ từ trượt mở. Tôi bước vào sảnh, ngay cái nhìn đầu tiên đã thấy anh .
Phó Cận Hàn đang ngồi trên ghế sofa ở chính giữa sảnh, tư thế nhàn nhã. Anh đang cúi đầu nhìn điện thoại, ánh sáng màn hình phản chiếu lên khuôn mặt, hàng lông mày lạnh lùng đầy tập trung. Bên tay anh là một chiếc túi màu đen.
Mấy cô nhân viên lễ tân đang thì thầm to nhỏ, ánh mắt cứ dán c.h.ặ.t về phía anh .
Tôi chạy chậm tới, ngồi xuống cạnh anh .
"Sao anh lại đến đây?" Tôi cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể: "Không phải nói đang họp ở thành phố A sao ?"
Phó Cận Hàn ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên mặt tôi .
"Họp xong rồi , nên tôi qua đây." Anh nói .
Nên qua đây.
Từ thành phố A tới đây, bay hết hai tiếng, hạ cánh xong còn phải lái xe một tiếng rưỡi đường núi.
Đây mà gọi là "nên qua đây" á?
"Sao anh biết em ở khách sạn này ?" Tôi thăm dò hỏi.
"Khi em quẹt thẻ tín dụng sẽ có thông báo hóa đơn gửi về cho tôi ." Phó Cận Hàn đáp thản nhiên.
Tôi : "..."
Ối dồi ôi, suýt nữa quên mất, lúc đặt khách sạn tôi dùng thẻ phụ của Phó Cận Hàn.
Phó Cận Hàn không tiếp tục chủ đề này nữa mà đưa chiếc túi mua sắm màu đen kia qua.
"Cho em đó."
Tôi ngẩn người , đón lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-vao-nham-nhom-danh-vien-theo-duoi-chong-toi/chuong-4.html.]
Chiếc túi khá nặng, bên trong là một hộp đựng trang sức bằng nhung đen vô cùng tinh xảo.
Tôi
liếc
nhìn
anh
,
anh
ra
hiệu cho
tôi
mở
ra
.
Tôi lật nắp hộp. Giây tiếp theo, tôi "bộp" một cái đóng hộp lại .
"... Cái, cái, cái, cái này là cho em thật á?"
Phó Cận Hàn khẽ gật đầu.
Tôi mở hộp ra lần nữa để xác nhận mình không nhìn nhầm.
Đây là chiếc vòng cổ sapphire mà tôi đã mê mẩn suốt nửa năm nay. Mỗi lần định xuống tay mua sắm thả ga, nhìn tới cái giá hàng chục triệu này , tôi thật sự không nỡ bấm bụng chi tiền.
"Anh... Sao tự nhiên lại tặng quà cho em?" Tôi khó khăn hỏi.
Phó Cận Hàn im lặng một lúc.
Nhạc nền trong sảnh là một bản nhạc jazz lười biếng, tiếng đàn piano du dương chảy trôi.
"Tô Lượng, hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta ." Anh nói .
Tôi chớp chớp mắt.
Kỷ niệm ngày cưới?
Cuộc đời tôi còn có cái ngày lễ tẻ nhạt đến vậy sao ?
10
Nhưng nhìn chiếc vòng cổ tám chữ số trước mắt này , tôi thật sự chẳng thể chê vào đâu được .
"... Cảm ơn anh ." Cuối cùng, tôi khẽ nói .
Phó Cận Hàn gật đầu, đứng dậy khỏi ghế sofa.
" Tôi vẫn chưa đặt phòng." Anh nói .
"Ồ! Để em hỏi lễ tân giúp anh xem còn phòng trống không ."
Tôi lập tức quay người đi về phía lễ tân, đi được hai bước lại quay đầu lại : "Anh ăn tối chưa ? Bít tết ở đây ngon lắm, em có thể đặt giúp anh một phần!"
Ánh mắt Phó Cận Hàn hơi tối lại một chút.
"Không cần đâu ." Anh nói : "Em cứ lên phòng trước đi , tôi tự lo được ."
Nói xong, anh đi thẳng về phía quầy lễ tân, để lại mình tôi ôm chiếc vòng cổ tám chữ số đứng giữa sảnh.
Tôi cúi đầu nhìn cái hộp, rồi lại nhìn bóng lưng cao lớn của anh ở quầy lễ tân, đầu óc rối bời.
Anh bay mất hai tiếng, lại lái xe một tiếng rưỡi đường núi, chỉ để mang cho tôi một sợi dây chuyền.
Sau đó vào ngày kỷ niệm cưới, tự mình đi thuê một phòng, tự mình đi ăn một bữa cơm.
… Thế này có phải hơi tệ không nhỉ...
"Phó Cận Hàn!"
Anh quay đầu lại .
Tôi bước về phía anh , ôm khư khư chiếc hộp trang sức trong lòng, ngước mắt nhìn thẳng vào mắt anh .
"Anh vẫn chưa ăn cơm đúng không ?" Tôi nói : "Em có đặt bữa tối ngoài sân thượng, vẫn chưa ăn xong."
"Anh, có muốn cùng ăn với em không ?"
11
Buổi tối đã xảy ra chuyện gì, tôi không nhớ rõ nữa.
Tóm lại là, lửa trong lò sưởi cháy lách tách.
Nước trong bồn tắm tràn ra ngoài, làm ướt sũng những cánh hoa hồng.
… Lần đầu tiên trong đời tôi hiểu tại sao khách sạn lại thiết kế bồn tắm siêu to và giường tròn siêu lớn rồi ......
Sáng hôm sau lúc tôi tỉnh dậy, có một bàn tay đang vòng qua eo mình .
Tôi cẩn thận xoay đầu lại , Phó Cận Hàn vẫn còn đang ngủ.
Giờ khắc này trông anh , bất ngờ thay , thật mềm mại.
Ủa? Sao hình như mình quên mất chuyện gì đó thì phải ?
Nhóm tiểu thư danh giá. Khách sạn Shangri-La ở thành phố A! Tôi đã nhận của người ta một vạn tệ!!!
Tôi vơ lấy điện thoại đầu giường, mở khóa rồi chuyển sang tài khoản phụ.
Trong nhóm tiểu thư danh giá, hàng trăm tin nhắn vẫn nhảy liên tục, nhưng cô nàng mua tin của tôi hôm qua lại không hề động tĩnh.
Tôi hít sâu một hơi , ngón tay gõ phím thoăn thoắt:
[Đạp mạnh vào cái chân lành của gã què: Chị em ơi!! Xin lỗi chị em nhiều lắm!! Vừa nãy em mới nhận được tin, tối qua Phó Cận Hàn có việc đột xuất nên đã rời thành phố A rồi !! Là lỗi của em!!]
Đợi vài giây, đối phương mới phản hồi:
[Ha ha ha, bảo sao , chị đợi ở sảnh đến tận nửa đêm mà chẳng thấy bóng dáng đâu .]
[Chị còn tưởng tại mình lạnh cóng nên mắt mờ nhìn sót cơ chứ.]
Cảm giác tội lỗi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào người tôi .
Cô ấy đợi ở sảnh khách sạn đến nửa đêm, trong khi tôi lại đang ngâm mình trong bồn tắm cùng Phó Cận Hàn.
Chaporia
Bình Luận (0)