Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi nghiến răng, bấm vào phần chuyển khoản, nhập số 1 và năm chữ số 0.

 

Một trăm nghìn.

 

Nhấn gửi.

 

Đối phương hồi đáp ngay lập tức: [??? Em làm cái gì thế???]

 

[Đạp mạnh vào cái chân lành của gã què: Sai một đền mười.]

 

[Không cần đâu không cần đâu !!! Em làm thế này chị ngại c.h.ế.t mất!!!]

 

[Theo lịch trình vốn dĩ đã có rủi ro, chạy công cốc là chuyện thường, thật sự không cần đền đâu !]

 

Cô ấy nhấn hoàn tiền. Tôi lại chuyển lại . Cô ấy lại hoàn lần nữa.

 

Lần thứ ba tôi chuyển qua, đính kèm dòng tin nhắn: [Chị mà không nhận là từ nay em không bán tin cho chị nữa đâu .]

 

Lần này cô ấy do dự một chút rồi cuối cùng cũng nhấn nhận tiền.

 

[Được rồi được rồi , thế thì chị đành mặt dày nhận vậy .]

 

[ Nhưng em đừng để tâm quá, đu theo Phó Cận Hàn vốn dĩ là mò kim đáy bể, chạy công cốc là bình thường mà.]

 

[Trừ khi đích thân Phó Cận Hàn đến bán tin thì mới chắc chắn một trăm phần trăm thôi ha ha ha!]

 

Tim tôi đập hẫng một nhịp.

 

[Trước đó trong nhóm còn có người đùa, bảo tin của em chuẩn đến mức lạ lùng, đừng bảo em chính là Phó Cận Hàn nhé? Ha ha ha!]

 

Ngón tay tôi cứng đờ trên màn hình.

 

Tình hình còn tệ hơn thế nhiều. Tôi thầm nghĩ trong lòng.

 

Tôi là vợ anh ấy .

 

"Đang xem gì thế?"

 

Giọng nam trầm thấp lười biếng vang lên từ phía sau , còn vương chút khàn khàn khi vừa ngủ dậy.

 

Tim tôi suýt chút nữa là nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Chiếc điện thoại xoay vòng trong tay rồi bị tôi úp mạnh xuống ga giường.

 

Phía sau , cằm của người đàn ông tựa vào hõm cổ tôi , tấm lưng cũng theo đó mà ấm áp hẳn lên.

 

Tôi giật mình quay đầu nhìn lại , phát hiện ánh mắt Phó Cận Hàn đang tập trung vào ốp lưng điện thoại của mình .

 

"Không có gì!" Tôi vội vàng giải thích: "Chỉ là... Lướt Weibo thôi! Xem bảng xếp hạng từ khóa, hóng hớt tí ấy mà!"

 

Phó Cận Hàn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi .

 

"Sắp đến sinh nhật anh trai em rồi nhỉ." Anh đột nhiên nói .

 

Chủ đề thay đổi đột ngột quá, tôi phải khựng lại một lúc mới phản ứng kịp.

 

"À... Đúng rồi , ngày kia . Anh ấy bảo muốn tổ chức tiệc tại nhà, mời hết bạn bè từ bé đến lớn tới."

 

"Đến lúc đó, anh sẽ đi cùng em." Phó Cận Hàn nói .

 

Tôi : ...?

 

12

 

Những ngày tiếp theo, lúc nào Phó Cận Hàn cũng dính lấy tôi .

 

Tôi cứ tưởng ra khỏi khách sạn là xong, không ngờ về nhà vẫn y như vậy .

 

Tôi ngồi trên sofa xem phim, anh sẽ mang laptop đến, ngồi xuống chiếc ghế đơn ở phía đối diện để xử lý email.

 

Tôi vào bếp định thử làm món trứng Benedict, anh sẽ gác lại cuộc họp, đi đến đứng cạnh xem hai giây rồi nói "Lửa to quá", sau đó giành lấy cái xẻng nấu ăn.

 

Sự nghiệp của tôi đã chịu một đòn giáng mang tính hủy diệt.

 

Trước đây mỗi ngày tôi có thể nhận ba đến năm đơn hàng, giờ thì Phó Cận Hàn ngày nào cũng ở nhà, tôi muốn đăng nhập tài khoản phụ cũng phải lén vào nhà vệ sinh.

 

Trong nhóm có người tag tên tôi :

 

[@Đạp mạnh vào cái chân lành của gã què, chị em ơi sao dạo này không thấy nhận đơn nữa? Tin tức về Phó Cận Hàn lâu lắm rồi chưa cập nhật đấy!]

 

[ Đúng đấy đúng đấy, dạo này anh ấy đang bận cái gì vậy ?]

 

Tôi chỉ biết nhìn những tin nhắn trong nhóm mà khóc ròng, chẳng dám nhận đơn nào nữa.

 

Mối quan hệ giữa tôi và Phó Cận Hàn trở nên hơi vi diệu.

 

Mỗi sáng, trước khi tôi thức dậy, anh sẽ tự pha cà phê cho mình , tiện thể pha luôn cho tôi một ly trà sữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-vao-nham-nhom-danh-vien-theo-duoi-chong-toi/chuong-5.html.

]

Tôi buột miệng than phiền ăn đồ gọi ngoài chán quá, hôm sau nhà tôi đã có ngay một chuyên gia dinh dưỡng đến nấu ăn mỗi ngày.

 

Có một tối nọ tôi ngủ quên trên sofa ở phòng khách, lúc tỉnh dậy thấy trên người đã đắp một chiếc chăn. Phó Cận Hàn đang ngồi trước bàn làm việc bên cạnh, bật đèn đọc tài liệu, ánh đèn bàn đã được anh chỉnh xuống mức tối nhất.

 

Nếu tách lẻ những việc này ra thì mỗi chuyện đều nhỏ như hạt vừng. Nhưng vừng mà nhiều quá thì cũng gom thành một tảng kẹo vừng to bự.

 

Tôi cảm thấy thái độ của mình với Phó Cận Hàn ngày càng không còn thuần túy nữa rồi … Nhận thức này khiến tôi hơi hoảng.

 

Rất nhanh đã đến ngày sinh nhật anh trai tôi . Hôm ấy , tại tư gia nhà họ Tô, khách khứa ra vào tấp nập.

 

Tôi và Phó Cận Hàn cùng bước xuống xe, khoác tay nhau tiến vào nhà.

 

Anh trai tôi từ hiên nhà bước tới đón, chào hỏi tôi qua loa rồi lập tức nắm c.h.ặ.t lấy tay Phó Cận Hàn: "Em rể! Phương án cho dự án lần trước anh đã xem qua, có mấy ý tưởng muốn trao đổi với cậu đây!"

 

Được lắm, đúng là cuồng công việc mà!

 

Phó Cận Hàn liếc nhìn tôi , thấy tôi gật đầu, lúc này mới rời đi cùng anh trai.

 

Tôi vừa quay người lại , một cánh tay từ bên cạnh vươn tới, chuẩn xác khoác lên vai tôi .

 

"Lượng Lượng!"

 

Là chị gái tôi .

 

"Lại đây lại đây, đi với chị." Chị kéo tôi đi , đ.á.n.h giá từ đầu xuống chân: "Dạo này sắc mặt hồng hào nhỉ?"

 

Mặt tôi không kiềm chế được mà đỏ bừng lên.

 

Ánh mắt chị gái nhìn tôi bỗng trở nên thâm ý.

 

"Phó Cận Hàn, anh ta , được không đấy?" Chị hỏi đầy ám chỉ.

 

"... Chị!"

 

"Được rồi , chị không hỏi nữa." Cô ấy nhếch môi: "Nhìn bộ dạng em thế này , chắc là cũng khá được đấy."

 

Chúng tôi trò chuyện thêm một lát, bỗng chị tôi nhìn về phía không xa rồi khựng lại .

 

"Ơ, thằng cha 'Câm' cũng về nước rồi à ?"

 

Xuyên qua đám đông khách mời đang tụm năm tụm ba nói chuyện trong phòng khách, tôi thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang bước vào từ cửa chính.

 

Trông khá quen mắt.

 

13

 

Nhưng tôi không tài nào nhớ ra đã gặp ở đâu .

 

"'Câm' là ai vậy ?" Tôi hỏi chị.

 

"Là Giang Dư Trì đấy! Con trai út nhà chú Giang, hồi nhỏ em từng gặp rồi , cái người mà nói nhiều không dứt ấy ."

 

Ồ!

 

Tôi nhớ ra rồi !

 

Chú Giang là bạn cũ của bố tôi , hai nhà có quan hệ làm ăn, hồi nhỏ lễ tết vẫn hay qua lại .

 

Chú Giang có một cậu con trai út, bằng tuổi anh trai tôi , tên là Giang Dư Trì.

 

Chẳng có đặc điểm gì nổi bật, chỉ được cái là nói cực kỳ nhiều.

 

Vì nói nhiều quá nên chú Giang nửa đùa nửa thật đặt cho anh ta cái biệt danh là 'Câm', chắc là muốn dùng phép tâm linh ngược để kìm hãm cái tính lắm mồm của anh ta . Nhưng rõ ràng là chẳng có tác dụng gì.

 

Sau này khi anh tôi lên cấp ba, Giang Dư Trì đã ra nước ngoài.

 

Tôi chợt hiểu ra : "Sao tự dưng anh ta lại về nước vậy ?"

 

"Ai mà biết được ." Giọng chị tôi có chút hả hê: "Anh ta bằng tuổi anh mình , người ta thì kết hôn rồi , còn anh mình vẫn độc thân ."

 

"Nửa kia của anh ta là ai thế?" Tôi tiện miệng hỏi.

 

"Không biết ." Tô Minh Nguyệt nhún vai: "Kết hôn bên Anh."

 

"Anh á? Sao không đăng ký kết hôn trong nước?"

 

"Vì trong nước mình hôn nhân đồng giới chưa được hợp pháp." Chị tôi nhún vai.

 

Tôi : "..."

 

Ở phía bên kia , Giang Dư Trì nhìn thấy tôi và chị, mắt anh ta sáng rực lên, sải bước đi về phía chúng tôi .

 

"Minh Nguyệt! Lượng Lượng!" Anh ta nói giọng đầy thân thiết: "Trời ơi! Bao nhiêu năm không gặp, hai người vẫn xinh đẹp như thế!"

 

"Không như tôi , về nước ăn đồ ngon mấy ngày nay mà nổi cả mụn rồi đây này , hu hu hu!"

 

Giang Dư Trì đang nói dở thì khựng lại . Vì một bàn tay từ phía sau vươn tới, không nhẹ không mạnh ôm lấy eo tôi .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...