Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Không biết Phó Cận Hàn đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền qua lớp vải lễ phục.
"Đang nói chuyện gì thế?" Anh hỏi.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh một cái.
Là ảo giác sao ? Tôi cứ cảm thấy Phó Cận Hàn có chút địch ý với Giang Dư Trì...
Giang Dư Trì thì hoàn toàn không nhận ra , anh ta nhìn Phó Cận Hàn từ trên xuống dưới , rồi nháy mắt với tôi : "Lượng Lượng, ở trong nước em ăn uống được phết đấy nhá!"
Phó Cận Hàn: "...?"
Chị tôi với ánh mắt hiểu chuyện quét qua người Phó Cận Hàn, rồi chen ngang: "Giang Dư Trì, chồng anh đâu ? Sao hôm nay không đi cùng anh ?"
Phó Cận Hàn: "...???"
Giang Dư Trì lại được dịp mở máy nói : "Đừng nhắc nữa. Hôm qua anh dẫn anh ấy đi ăn lẩu Tứ Xuyên, anh ấy nhất quyết đòi thêm cay. Anh bảo đừng thêm, cái dạ dày của anh ấy không chịu nổi đâu , vậy mà anh ấy không tin, cãi nhau với anh tận mười phút!"
"Cuối cùng anh đành thỏa hiệp. Kết quả thế nào? Từ đêm qua đến giờ anh ấy cứ chạy đi vệ sinh liên tục, giờ còn nằm liệt giường không dậy nổi đây này !"
14
Khi anh trai tôi cắt bánh kem, bữa tiệc sinh nhật chính thức bắt đầu.
Tôi và Phó Cận Hàn mỗi người được chia một phần bánh, rồi tách khỏi đám đông.
Ngoài ban công rất yên tĩnh. Những bông hoa hồng trong vườn đang nở rộ, tỏa sắc đỏ đậm nhạt dưới ánh trăng.
Phó Cận Hàn cầm đĩa bánh đứng bên lan can, một lúc lâu không nói tiếng nào.
Địch không động thì ta không động.
"Anh vẫn luôn tưởng rằng." Phó Cận Hàn bất ngờ mở lời, giọng trầm hơn bình thường rất nhiều: "Em thích Giang Dư Trì."
Tôi : "..."
Tôi mất đúng ba giây để tiêu hóa thông tin, sau đó thốt lên một âm thanh vô cùng thiếu sang chảnh: "...Hả???"
"Tên WeChat của em, 'Hôn tới tấp cái miệng của gã câm'." Phó Cận Hàn bổ sung.
"Hai người quen nhau từ nhỏ. Sau khi nó ra nước ngoài, em dùng cái tên WeChat này . Ba năm rồi , chưa bao giờ em đổi."
Nụ cười của anh mang theo vẻ tự giễu.
Tôi há miệng, không thốt nổi một lời nào.
"Ba năm. Anh cứ tưởng em vẫn luôn chờ đợi một cơ hội để nói với anh là em muốn rời đi . Để đến Anh, đi tìm cậu ta . Tháng trước anh biết nó về nước. Anh nghĩ, ngày này cuối cùng cũng đến rồi ."
Đầu ngón tay Phó Cận Hàn đang khẽ run lên.
"Rồi anh chợt nhận ra , anh không muốn để em đi . Thế nên anh đã đi đăng ký mấy khóa học."
Tôi ngỡ ngàng nhìn anh : "... Khóa học gì?"
"Khóa cứu vãn hôn nhân." Phó Cận Hàn đáp: "Tìm trên mạng đấy, gói ba mươi tám ngàn, sáu mươi tám ngàn, rồi chín mươi chín ngàn."
"..."
Tôi chợt hiểu ra tin tức chúng tôi ly hôn đã bị lan truyền như thế nào rồi ...
" Nhưng giờ đây, dù thế nào anh cũng không muốn buông tay nữa."
Phó Cận Hàn
nhìn
tôi
, ánh mắt đầy dịu dàng.
Tôi thở dài, đặt đĩa bánh xuống rồi tiến lên ôm lấy anh .
"Phó Cận Hàn này ,"
"Ừm?"
"Anh bị câm à ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-vao-nham-nhom-danh-vien-theo-duoi-chong-toi/chuong-6.html.]
"..."
"Một cái meme trên mạng thôi mà, anh không biết đường há mồm hỏi, hay không biết đường lên Google mà tra hả?!"
"..."
15
Trong nhóm tiểu thư danh giá, nhóm trưởng Vivian vừa đăng một thông báo.
[Vivian: Các chị em ơi, sau khi xác nhận từ nhiều nguồn, có một tin không vui: Phó Cận Hàn không ly hôn nữa rồi .]
Cả nhóm ồ lên tiếng than khóc .
[Cái gì??? Không ly hôn nữa??? Kế hoạch mười năm của tôi vừa mới lập xong mà!!]
[Chẳng phải bảo anh ta và vợ tình cảm không tốt sao ??]
[Ai nói thế hả!! Nguồn tin đâu !! Lôi kẻ đó ra đây cho tôi , tôi phải kiện!!]
Giữa một rừng tiếng than khóc , phản ứng của Monica là dữ dội nhất.
[Monica: Sao lại không ly hôn cơ chứ??? Không!!]
[Monica: Tôi còn đang đợi anh ấy ly hôn để đi theo đuổi bà Phó đấy!!!]
Trong nhóm im lặng vài giây.
[... Monica, cô đủ rồi đấy.]
[Không, rốt cuộc cô thuộc phe nào thế? Vào cái nhóm này để theo đuổi ai vậy ?]
[Nhóm trưởng ơi, có thể đá kẻ phản bội này ra khỏi nhóm không ??]
Nhóm trưởng Vivian thấy hướng câu chuyện hoàn toàn chệch quỹ đạo, lập tức vội vàng lên tiếng điều tiết.
[Vivian: Các chị em bình tĩnh nào! Nghe tôi nói đây!]
Cả nhóm im lặng trở lại .
[Vivian: Tuy chúng ta không thể chạm tới Phó Cận Hàn được nữa, nhưng chúng ta vẫn còn một mục tiêu khác!]
[Ai vậy ai vậy ? Nói mau đi !]
[Vivian: Chính là người thừa kế của Tập đoàn Tô thị, người đàn ông độc thân hoàng kim được công nhận của kinh thành, con trai cả nhà họ Tô: Tô Minh Viễn!!!]
Giây tiếp theo, một bức ảnh được ném vào nhóm.
Đó là ảnh công việc của anh trai tôi . Mặc vest xanh thẫm, thắt cà vạt xanh navy, trông cũng ra dáng phết.
Không khí trong nhóm lập tức chuyển từ than khóc sang gào thét.
[Á á á á á, người này được !! Tôi duyệt!!]
[Tô Minh Viễn! Thì ra anh ấy tên là Tô Minh Viễn! Trước đây ở bữa tiệc từ thiện tôi từng nhìn thấy anh ấy từ xa! Người thật còn đẹp hơn ảnh nhiều!!]
[Ba mươi tuổi! Chưa kết hôn! Không có tin đồn tình cảm! Chị em ơi, xông lên thôi!!!]
Chưa náo nhiệt được bao lâu, đã có người bắt đầu treo thưởng.
[Gấp gấp gấp! Tối nay Tô Minh Viễn ở khách sạn nào?! Hậu tạ hậu hĩnh cho ai có tin tức!]
Tôi ngồi trên sofa trong phòng khách, nhìn màn hình đầy thông báo treo thưởng, trầm tư một lát rồi quyết đoán đổi sang nick chính:
[Đạp mạnh vào cái chân lành của gã què: Anh à ! Đang làm gì đó?]
[Tô Minh Viễn: … Đang họp.]
[Tô Minh Viễn: Em muốn làm gì?]
[Tô Minh Viễn: Đổi ngay cái tên WeChat của em đi ! Ngày nào cũng làm anh phiền c.h.ế.t đi được !!!]
Chaporia
Bình Luận (0)