Từ nhỏ tôi đã bị mù mặt nghiêm trọng.

 

Sáu năm tiểu học, tôi còn chẳng nhớ hết mặt bạn cùng lớp.

 

Ngày bế giảng, có một cậu bạn ôm lấy cánh tay tôi khóc như mưa, nói không muốn rời xa tôi .

 

Tôi buồn bực hỏi cậu ta là ai.

 

Cậu ta bảo mình là bạn cùng bàn suốt sáu năm của tôi .

 

Chưa dừng lại ở đó.

 

Mẹ tôi mà làm tóc mới hoặc thay đổi phong cách ăn mặc là tôi lại phải đứng ngoài đường chờ bà gọi tên mình .

 

Chuyện chạy theo bám đuôi một chú lạ mặt rồi gọi là bố, sau đó bị bố mẹ đ.á.n.h cho một trận cũng xảy ra như cơm bữa.

 

Vì thế, tôi đã luyện được khả năng nhận diện người khác qua phong cách ăn mặc và đặc điểm hành xử.

 

Nhưng cách ăn mặc của con người thì không bao giờ cố định cả.

 

Hơn nữa, khi gặp những người không thân thiết, chiêu này chẳng mấy hiệu nghiệm.

 

Giống như hiện tại chẳng hạn.

 

Tôi ngồi trong phòng phỏng vấn của một công ty khởi nghiệp có vốn nước ngoài, nhìn hai người đàn ông đối diện mà như ngồi trên đống lửa.

 

Một người là giám đốc nhân sự, cười rất khách sáo.

 

Người còn lại ngồi ghế chủ tọa, mặc vest đen, sơ mi trắng, chân mày lạnh lùng.

 

Từ lúc tôi bước vào , anh đã nhìn chằm chằm tôi .

 

Một lời cũng không nói .

 

Anh có vẻ ngoài rất nổi bật, tỷ lệ khuôn mặt hài hòa, thuộc kiểu người mà ném vào đám đông cũng có thể nhìn thấy ngay.

 

Đẹp trai tới mức cứ như thể lúc tạo ra anh , nữ Oa đã mua gói hội viên VIP vậy .

 

Nhưng trong lòng tôi lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm nghía.

 

Bởi vì tôi không quen anh .

 

C.h.ế.t tiệt, rõ ràng hôm qua tôi còn tìm hiểu kỹ lưỡng trên website của họ mà.

 

Cơ cấu tổ chức, danh sách lãnh đạo, tôi đã cố gắng ghi nhớ hết cả.

 

Thậm chí video phỏng vấn của sếp tổng tôi còn tìm xem tới ba lần .

 

Kết quả là khi người thật ngồi ngay trước mắt, tôi vẫn thấy vô cùng xa lạ.

 

Một gương mặt quá đỗi mới mẻ, như thể chưa từng gặp bao giờ.

 

Ban đầu, vị giám đốc nhân sự trẻ tuổi hỏi tôi vài câu hỏi thông thường.

 

Tôi đều trả lời trôi chảy.

 

Có thể thấy, đối phương khá hài lòng với tôi .

 

Nhưng ngay sau đó, chuyện khiến tôi đổ mồ hôi hột đã xảy ra .

 

Người đàn ông đẹp trai vẫn lặng lẽ ngồi cạnh đột nhiên lên tiếng: "Em không nhận ra tôi sao ?"

 

02

 

Giọng anh trầm thấp, lạnh nhạt, rất hợp với khí chất của anh .

 

Tim tôi đập hụt một nhịp, hỏng rồi , đụng trúng vùng mù kiến thức của mình rồi .

 

Tất nhiên là tôi không nhận ra , nhìn ai tôi cũng thấy như lần đầu gặp mặt cả.

 

Nhưng đây là phỏng vấn, tôi không thể nói thật lòng: "Vâng, xin hỏi anh là ai?" được .

 

Nhớ lại trước đây bộ phận nhân sự từng nhắc rằng đại boss Tổng giám đốc Thương có thể sẽ trực tiếp phỏng vấn tôi .

 

Tuy tôi không nhớ khuôn mặt của Thương Thời trong video nhưng tôi nhớ trong đó anh trông rất đẹp trai.

 

Tôi nhanh trí, mỉm cười rạng rỡ: "Chào Tổng giám đốc Thương".

 

Khóe môi người đàn ông dường như khẽ động, giống như đang cười .

 

Đoán đúng rồi !

 

Quả nhiên, khí chất này , không phải sếp lớn thì còn là ai nữa.

 

Tôi thừa thắng xông lên: "Em từng xem bài phỏng vấn của anh , rất ngưỡng mộ triết lý khởi nghiệp của anh , trước đây khi anh ở nước ngoài..."

 

Tôi như rót hết kiến thức đã học thuộc lòng vào tối qua ra , hết lời nịnh nọt anh .

 

Thương Thời nhìn tôi , một lát không nói gì.

 

Tôi tự thấy mình dùng từ rất trau chuốt, khéo léo, khen ngợi có lý có tình.

 

Ai dè lúc đầu anh còn mỉm cười , mà nghe càng nhiều, mặt lại càng tối sầm.

 

Tôi lập tức im bặt, trong lòng hoảng hốt.

 

Chẳng lẽ anh không thích kiểu này ?

 

Ánh mắt Thương Thời nhìn tôi đã chuyển từ lạnh nhạt sang phức tạp.

 

Cứ như muốn nhìn xuyên qua mặt tôi vậy .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-nhan-nham-sep-thanh-ban-hon-vi-chung-mu-mat/chuong-1.html.]

Tôi đoán chắc là mình lỡ lời rồi , nên không dám ho he nửa câu.

 

Người phỏng vấn lén nhìn sắc mặt Thương Thời, cũng không dám lên tiếng.

 

Cả phòng phỏng vấn im lặng đến đáng sợ.

 

Tôi cúi đầu nhìn danh mục tác phẩm của mình , bắt đầu suy nghĩ nếu bây giờ mình bảo vừa rồi có người nhập xác thì liệu có quá lố không .

 

Sau một hồi lâu, Thương Thời cuối cùng cũng cử động.

 

Anh không nói gì, chỉ tựa lưng vào ghế, thở dài một cách nặng nề.

 

Một tiếng thở dài rất nhẹ.

 

Nhưng chẳng hiểu sao nghe lại thấy có chút lạc lõng.

 

Còn có chút thất vọng.

 

03

 

Trong hai mươi phút tiếp theo, Thương Thời không nói thêm lời nào.

 

Anh chỉ nhìn chằm chằm vào tôi .

 

Tôi bị anh nhìn tới mức sống lưng tê dại.

 

Vị giám đốc nhân sự trẻ tuổi khá tận tâm, lại hỏi tôi thêm vài câu hỏi chuyên môn.

 

Cuối cùng, anh ấy gấp danh mục tác phẩm của tôi lại , mỉm cười nói :

 

"Hôm nay tới đây thôi, trong vòng ba ngày làm việc chúng tôi sẽ thông báo kết quả cho cô".

 

Tôi cảm ơn một tiếng rồi đứng dậy rời đi .

 

Tay vừa chạm vào tay nắm cửa, phía sau bỗng vang lên giọng nói của Thương Thời.

 

"Đường Chức Chức."

 

Bước chân tôi khựng lại .

 

Giọng anh trầm thấp, như đang cố đè nén một cảm xúc nào đó.

 

Không hiểu sao , tim tôi lại đập mạnh một cái đầy khó hiểu.

 

Tôi quay đầu lại .

 

Anh vẫn ngồi đó, vẻ mặt thản nhiên.

 

"Em thật sự không nhớ ra tôi sao ?"

 

...

 

Tôi ngơ ngác hỏi: "Chẳng phải anh là Tổng giám đốc Thương sao ?"

 

Thương Thời không nói gì thêm.

 

Anh chỉ im lặng vài giây, rồi cụp mắt xuống, nhạt giọng bảo:

 

"Biết rồi . Em đi đi ."

 

Tôi lững thững bước ra khỏi tòa nhà, lòng nặng trĩu.

 

Nhìn cái bản mặt khó ở vừa rồi của Thương Thời, chắc chắn là tôi tạch phỏng vấn rồi .

 

Tôi cam chịu mở ứng dụng tìm việc ra , bắt đầu lướt tìm các vị trí khác.

 

Ngay giây tiếp theo, một thông báo nhảy lên: [Chào cô Đường Chức Chức, chúc mừng cô đã vượt qua vòng phỏng vấn, chào mừng cô gia nhập với chúng tôi !]

 

Đồng t.ử tôi co rút, vội vàng quay đầu nhìn về phía tòa cao ốc phía sau .

 

Không phải chứ.

 

Kiểu này mà cũng đậu được sao ?

 

04

 

Ngày đầu tiên đi làm , Thương Thời đích thân đến chào hỏi tôi .

 

Lúc đó, chị nhân sự vừa mới dẫn tôi đến bộ phận thương hiệu nước ngoài và giới thiệu một vòng.

 

Đúng là tôi , chả nhớ nổi ai cả.

 

Vài gương mặt lướt qua trước mắt tôi , trông chẳng khác nào cùng một người thay đổi kiểu tóc và trang phục.

 

Tôi lặng lẽ mở sổ tay ra , bắt đầu vẽ ký họa nhanh:

 

[Trưởng bộ phận thiết kế, giọng rất to.]

 

Tôi vẽ một cái loa.

 

[Chị làm nội dung, nước hoa mùi trái cây, tóc dài xoăn.]

 

Vẽ thêm một quả đào.

 

Vừa vẽ được một nửa, không gian xung quanh bỗng nhiên yên tĩnh hẳn.

 

Tôi ngẩng đầu lên, chạm ngay ánh mắt của Thương Thời.

 

Hôm nay anh mặc một bộ vest xám đậm, tóc chải chuốt gọn gàng, mày mắt lạnh lùng, khuy cổ tay cài kín đáo chỉn chu.

 

Anh chỉ đứng đó thôi mà áp lực tỏa ra khiến người ta chẳng dám thở mạnh.

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...