Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trông chẳng khác nào một bảng đ.á.n.h giá hiệu suất thành tinh.

 

Tôi lập tức đứng dậy: "Chào Tổng giám đốc Thương!"

 

Thương Thời nhìn tôi .

 

Không hiểu sao , ánh mắt anh nhìn tôi luôn có chút phức tạp.

 

Giống như muốn xác nhận điều gì đó nhưng sau khi xác nhận xong thì lại càng không vui hơn.

 

Anh hỏi: "Vẫn thích nghi tốt chứ?"

 

Tôi nhận được ưu ái mà run sợ: "Thích nghi, cực kỳ thích nghi. Môi trường công ty rất tốt , đồng nghiệp nhiệt tình, quy trình làm việc rõ ràng, phúc lợi nhân viên đầy đủ."

 

Đồng nghiệp bên cạnh không nhịn được mà khẽ ho khan một tiếng.

 

Thương Thời nhìn tôi , khóe môi khẽ cử động.

 

Nhưng rất nhanh lại quay về khuôn mặt lạnh tanh đó.

 

Anh bảo: "Có vấn đề gì thì cứ tìm tôi ."

 

Tôi vội nói : "Không cần, không cần đâu , Tổng giám đốc Thương yên tâm, em nhất định sẽ tự giải quyết trước , thật sự không được mới phiền đến lãnh đạo trực tiếp, tuyệt đối không lãng phí thời gian quý báu của anh ."

 

Anh gọi: "Đường Chức Chức."

 

Tôi lập tức ngậm miệng.

 

Anh im lặng hai giây rồi hỏi: "Em sợ tôi lắm à ?"

 

Thế này không phải nói nhảm sao , nhân viên nào mà chẳng sợ sếp.

 

Nhưng tôi vẫn nhanh nhảu đáp: "Đâu có , Tổng giám đốc Thương rất thân thiện và lịch sự, em vô cùng tôn trọng anh ạ."

 

Thương Thời nhìn tôi một lúc, ánh mắt có chút vẻ thất bại.

 

Chạm vào ánh mắt ấy , tôi thấy da đầu mình hơi tê tê.

 

Người này bị sao thế không biết , sao cứ dùng ánh mắt oán trách đó nhìn tôi mãi vậy ?

 

Cuối cùng, anh không nói thêm gì nữa, gật đầu rồi rời đi .

 

Đợi anh đi xa, tôi mới ngồi xuống, lén lút bổ sung vào sổ tay:

 

[Thương Thời, đồ vest, đẹp trai, lạnh lùng, vai rộng, giọng trầm, trông có vẻ rất khó chọc vào .]

 

Nghĩ ngợi một chút, tôi vẽ thêm một ngọn núi băng.

 

Ghi chú: [Boss lớn nhất, tuyệt đối không được nhận nhầm.]

 

Viết xong dòng này , tôi mới thở phào một hơi dài.

 

Kiểu người như Thương Thời, chỉ cần không đột ngột đổi phong cách, thì cũng tương đối dễ nhận diện.

 

05

 

Tôi thấy vào làm ở công ty này đúng là quyết định sáng suốt.

 

Mười giờ sáng, tôi đi lấy nước ở phòng trà .

 

Và rồi , tôi đã gặp được định mệnh đời mình .

 

Anh đang đứng cạnh máy pha cà phê.

 

Áo sơ mi trắng, kính gọng vàng. Tay áo xắn lên đến khuỷu tay, lộ ra phần cổ tay thon dài.

 

Một tay cầm tách cà phê, đang thấp giọng nói chuyện với người bên cạnh.

 

Tỷ lệ ngũ quan gần như hoàn hảo, vóc dáng cao ráo, bờ vai vuông vức.

 

Cả người toát lên vẻ quý phái, điềm đạm, tao nhã và lịch lãm.

 

Mỗi một điểm đều đ.á.n.h trúng gu của tôi , rất phù hợp để xuất hiện trong kế hoạch cuộc đời tương lai của mình .

 

Nếu anh chưa có bạn gái.

 

Tôi đứng ngoài cửa phòng trà , nhất thời mất đi khả năng ngôn ngữ, chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

 

Đường Chức Chức của trước kia vốn khinh thường chuyện yêu từ cái nhìn đầu tiên.

 

Nhưng Đường Chức Chức của lúc này lại thấy, hóa ra mình cũng chỉ là một người bình thường như bao người .

 

Tôi nghe thấy người bên cạnh cười hỏi anh : "Adrian, buổi họp chiều nay cậu còn đích thân đi chứ?"

 

Adrian.

 

Tôi lẩm nhẩm cái tên ấy trong lòng.

 

Hay quá.

 

Ngay cả cái tên cũng nghe hay thật.

 

Tuy là tên tiếng Anh nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc tôi đơn phương tuyên bố anh là "trần nhà" về nhan sắc của công ty chúng ta .

 

Độ đẹp trai này cũng ngang ngửa Thương Thời đấy chứ.

 

Ồ, vóc dáng của anh nhìn cũng chẳng kém gì Thương Thời đâu .

 

Kiểu tóc cũng na ná.

 

Ngay cả tông giọng cũng giống nốt.

 

Nếu hai người họ cùng đứng quay lưng về phía tôi , chắc là tôi chẳng nhận ra nổi mất.

 

Đúng lúc đó, Adrian ngước mắt lên, phát hiện ra tôi đang trốn trong góc.

 

Ánh mắt anh dừng lại một chút, có vẻ hơi ngạc nhiên.

 

Sau đó anh gọi tên tôi .

 

"Đường Chức Chức?"

 

06

 

Tôi cầm cốc nước, nhìn quanh, xác nhận trong phòng trà không còn Đường Chức Chức thứ hai.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-nhan-nham-sep-thanh-ban-hon-vi-chung-mu-mat/chuong-2.html.]

Thế là tôi chỉ tay vào mình .

 

"Anh quen tôi hả?"

 

Adrian nhìn tôi .

 

Dường như anh còn ngạc nhiên hơn.

 

" Tôi không nên quen em sao ?"

 

Tôi kinh ngạc không thôi.

 

Công ty này cũng nhân văn quá rồi đấy nhỉ.

 

Nhân viên mới vừa vào làm mà mọi người đã tìm hiểu thông tin từ trước , lại còn chủ động làm quen nữa?

 

Cơ chế của tập đoàn lớn đúng là khác hẳn.

 

Tôi vô cùng cảm động.

 

Liền bước tới, thoải mái đưa tay ra .

 

"Chào anh , tôi là Đường Chức Chức, họa sĩ mới vào làm . Sau này mong anh giúp đỡ nhiều ạ."

 

Adrian cúi đầu nhìn bàn tay tôi .

 

Rồi lại ngước lên nhìn tôi .

 

Sắc mặt anh trở nên vô cùng kỳ quặc.

 

Giống như vừa thấy thứ gì đó không thể tin nổi, ánh mắt vừa kinh ngạc lại vừa xen chút dò xét.

 

Trong cái dò xét ấy lại còn có cả sự cạn lời không nói nên lời.

 

Tôi cứ giơ tay ra đó, ngượng ngùng mất hai giây.

 

May mà người đàn ông bên cạnh anh rất nhiệt tình, lập tức cười nói để gỡ rối.

 

"Chào cô, chào cô, tôi là Chu Minh, trưởng phòng kinh doanh."

 

Chu Minh trông rất cởi mở, cười híp mắt vỗ vai Adrian.

 

"Người này chắc cô từng nghe danh rồi nhỉ? Adrian, cây hái ra tiền của công ty chúng ta đấy. Tuy sau này cô không chạy thị trường nhưng có thể giao lưu với cậu ấy nhiều hơn, dù không làm kinh doanh thì cũng học hỏi được rất nhiều kinh nghiệm."

 

Mắt tôi sáng rực lên.

 

"Là nhân viên kinh doanh giỏi nhất ạ?"

 

Chu Minh khựng lại một chút.

 

Rồi cười to hơn nữa.

 

"Cũng gần như vậy . Dù sao thì cả công ty này đều trông cậy vào Adrian để kiếm cơm đấy."

 

Tôi vô cùng kính nể.

 

Trời ạ, nhân viên kinh doanh vàng đấy.

 

Không những đẹp trai mà năng lực còn mạnh.

 

Càng thích hơn rồi .

 

Tôi gật đầu lia lịa: "Vâng vâng , chắc chắn rồi ạ."

 

Có lời của trưởng phòng Chu, tôi yên tâm rồi .

 

Sau này có thể đường đường chính chính tiếp cận trai đẹp rồi .

 

07

 

Adrian vẫn nhìn tôi chằm chằm, biểu cảm phức tạp lại bất lực.

 

Tôi bị anh nhìn đến nóng cả mặt.

 

Chẳng lẽ âm mưu của tôi bị anh nghe thấy rồi ?

 

Để che đậy sự ngượng ngùng, tôi vội vàng đi lấy nước.

 

Ai ngờ cái máy pha cà phê của công ty này không biết là hàng ngoại cao cấp kiểu gì, toàn bộ nút bấm đều là tiếng Pháp.

 

Tôi nghiên cứu mất ba giây, quyết định tin vào trực giác của mình .

 

Và thế là tôi bấm nhầm.

 

Nước nóng bỏng b.ắ.n tung ra , cốc lại đặt không vững, suýt chút nữa là văng vào tay tôi .

 

Giây tiếp theo, Adrian nhanh tay lẹ mắt kéo tôi một cái.

 

Cổ tay tôi bị anh nắm lấy.

 

Ngón tay anh rất dài, lòng bàn tay ấm áp, lực đạo không mạnh nhưng kéo tôi ra khỏi vòi nước nóng một cách vững vàng.

 

Chiếc cốc va vào bệ hứng nước phát ra tiếng lạch cạch.

 

Tim tôi cũng theo đó mà đập thình thịch.

 

Adrian nhíu mày nhìn tay tôi : "Có bị bỏng không ?"

 

Tôi lắc đầu: "Không ạ."

 

Anh như vẫn chưa yên tâm, lại cúi đầu nhìn thêm lần nữa.

 

Sau khi xác nhận tôi không sao mới buông tay ra .

 

Trên cổ tay tôi vẫn còn vương lại hơi ấm của anh , khiến cả người tôi cảm thấy có chút không bình thường.

 

Gần quá.

 

Tôi ngửi thấy mùi cà phê đậm đà thoang thoảng trên người anh , cùng một chút mùi... bạc hà nhè nhẹ?

 

Đầu óc tôi bắt đầu nóng bừng, miệng nhanh hơn não.

 

"Cảm ơn anh , anh tốt thật đấy."

 

Ánh mắt Adrian hơi thay đổi: "Vậy sao ?"

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...