Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi nghiêm túc gật đầu.

 

Anh nhìn tôi , đột nhiên hỏi một câu rất kỳ lạ.

 

"Không sợ tôi à ?"

 

Tôi suy nghĩ một chút.

 

Đây là bài kiểm tra giao tiếp kiểu mới cho nhân viên mới sao ?

 

Chẳng lẽ mấy người giỏi kinh doanh đều có chút uy lực, lo lắng nhân viên mới không dám giao lưu với mình ?

 

Tôi thấy mình phải đưa ra một câu trả lời vừa lịch sự vừa giữ chừng mực.

 

Thế là tôi nói :

 

"Nếu anh cần... tôi cũng có thể..."

 

Adrian lập tức ngắt lời tôi : "Không cần đâu ."

 

Anh nói rất nhanh.

 

Cứ như thể sợ rằng giây tiếp theo tôi sẽ bắt đầu diễn cảnh sợ hãi thật sự vậy .

 

Tôi chớp chớp mắt.

 

Anh lại bổ sung thêm một câu, giọng hạ thấp xuống một chút:

 

"Như thế này rất tốt ."

 

Chu Minh đứng cạnh đó cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, cười đến mức cả vai cũng run lên.

 

"Tự nhiên nhớ ra còn có cuộc họp. Hai người cứ tự nhiên nhé, cứ tự nhiên."

 

Nói xong, anh ta bưng tách cà phê, chạy còn nhanh hơn cả thỏ.

 

Trong phòng trà chỉ còn lại tôi và Adrian.

 

Tôi chăm chú nhìn cặp kính gọng vàng của anh hai giây.

 

Lại liếc nhìn ngón áp út trống trơn ở bàn tay trái của anh .

 

Tôi hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu hỏi:

 

"Xin hỏi anh có bạn gái chưa ?"

 

Adrian sững sờ.

 

Dường như anh hoàn toàn không ngờ tới việc tôi sẽ hỏi câu này , cứ nhìn chằm chằm vào tôi suốt mấy giây.

 

Sau đó, vành tai anh ửng đỏ lên một chút, ánh mắt cũng có phần né tránh.

 

"Chưa có ." Anh đáp khẽ.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

"Vâng, được rồi ."

 

Tôi gật đầu, xoay người định rời đi .

 

Anh ấy lại gọi tôi lại : "Chỉ hỏi mỗi câu đó thôi sao ?"

 

" Tôi nên hỏi thêm gì nữa ạ?" Tôi hơi ngơ ngác.

 

Adrian nhìn vào mắt tôi , sau khi xác nhận là tôi thực sự chẳng còn gì muốn hỏi nữa, trên mặt anh lộ rõ vẻ thất vọng.

 

"Vậy tôi về chỗ làm việc trước nhé?" Tôi thăm dò hỏi.

 

Adrian nhìn tôi : "Không muốn lấy Wechat của tôi à ?"

 

Tôi khựng lại , đột ngột quay đầu.

 

Còn có chuyện tốt thế này sao ?

 

Tôi cố gắng giữ vẻ bình thản hết mức có thể: "Liệu có làm phiền anh quá không ?"

 

Anh đã lấy điện thoại ra : "Không đâu , quan tâm đồng nghiệp mới là chuyện nên làm mà."

 

08

 

Sau một tuần đi làm , tôi đã cơ bản nắm được hệ sinh thái của công ty.

 

Tổng giám đốc Thương tuy đáng sợ nhưng anh là người cực kỳ bận rộn, rất hiếm khi tới công ty.

 

Thế nhưng mỗi khi anh xuất hiện, trong phạm vi mười mét xung quanh ngay lập tức sẽ chìm vào áp suất thấp.

 

Về điểm này thì tôi rất hiểu.

 

Dù sao thì khuôn mặt của Tổng giám đốc Thương, tuy rất đẹp trai nhưng lại không bộc lộ cảm xúc, nhìn qua là thấy chuẩn phong thái của kiểu tư bản thích mắng người không chớp mắt.

 

Ngay cả khi thực tế anh rất ít khi mở miệng.

 

Nhưng mỗi khi anh nói với tôi vài câu, tôi đều cảm thấy áp lực cực kỳ.

 

Ngược lại , Adrian thân thiện hơn nhiều.

 

Áo sơ mi trắng, kính gọng vàng, nói năng từ tốn, giọng chuẩn Anh ngữ.

 

Ngay cả cười cũng rất chừng mực.

 

Nhưng có lẽ đó chỉ là ảo giác của tôi .

 

Đối với tôi , dường như anh không hoàn toàn chừng mực như thế.

 

Có đôi lúc ánh mắt anh nhìn tôi quá đỗi dịu dàng, khiến tôi thậm chí nảy sinh một suy nghĩ ngớ ngẩn.

 

Liệu có phải chúng tôi đã "tình trong như đã mặt ngoài còn e”

 

Để có thêm cơ hội tiếp xúc với Adrian, tôi đã tự tìm cho mình rất nhiều lý do chính đáng.

 

Nào là thỉnh giáo về thị trường nước ngoài, nâng cao tầm nhìn quốc tế, nhân tiện học thêm tiếng Anh.

 

Adrian là người tính tình tốt , lại rất có giáo dưỡng, hầu như chưa bao giờ từ chối tôi .

 

Dù là công việc hay tán gẫu vu vơ, hầu hết tin nhắn tôi gửi đều được anh hồi đáp ngay lập tức.

 

Ngay cả khi quá bận, anh cũng sẽ báo cho tôi biết lúc nào mình rảnh để tôi tìm anh sau .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-nhan-nham-sep-thanh-ban-hon-vi-chung-mu-mat/chuong-3.html.]

 

Nhưng dù sao anh cũng là "cây hái ra tiền" của công ty, Adrian tuy vẻ ngoài ôn hòa nhưng ai nấy đều rất kính trọng anh .

 

Mỗi người khi gặp anh đều gật đầu chào một tiếng: "Adrian."

 

Mỗi khi anh bước vào văn phòng, mấy đồng nghiệp bình thường ồn ào nhất đều sẽ tự động im bặt.

 

Đáng tiếc là anh không thường xuyên ở lại bộ phận thị trường, cũng không có chỗ ngồi cố định.

 

Tôi ôm máy tính đi tìm anh , mười lần thì tám lần là hụt.

 

Chu Minh đã quá quen mặt tôi rồi , vừa thấy tôi là lại cười .

 

"Lại tìm Adrian à ?"

 

Tôi hơi ngại ngùng: "Có vẻ như lúc nào anh ấy cũng không có mặt ở đây ạ?"

 

Chu Minh suy nghĩ rồi đáp: "Cậu ấy khá bận."

 

Tôi gật đầu.

 

Quán quân doanh số mà, có thể hiểu được .

 

Phần lớn thời gian chắc đều phải ở ngoài tiếp khách rồi .

 

Trước đây tôi từng nghe nói , nhiều người đạt doanh số cao thậm chí một tuần chẳng tới công ty lấy vài ngày.

 

Chỉ cần cuối cùng đạt được kết quả, công ty rất nới lỏng về vấn đề chấm công với những nhân viên như thế này .

 

Khi rời khỏi bộ phận thị trường, tôi nghe thấy mấy đồng nghiệp thì thầm với nhau :

 

"Mọi người có thấy Adrian dạo này tới bộ phận chúng ta thường xuyên hơn không ?"

 

" Đúng thật, cứ nhìn thấy anh ấy là áp lực quá."

 

Tôi không khỏi cảm thán.

 

Đây chính là sức mạnh của quán quân doanh số vượt trội sao ?

 

Vậy mà có thể mang tới áp lực thành tích lớn như thế cho các đồng nghiệp cùng cấp.

 

Thật lợi hại!

 

09

 

Công ty chúng tôi là doanh nghiệp nước ngoài, công việc thường nhật dùng tiếng Anh khá nhiều.

 

Đồng nghiệp giữa các cá nhân cũng hầu như gọi nhau bằng tên tiếng Anh.

 

Đi làm gần một tháng, thậm chí tôi còn không biết cô nàng Selina đối diện tên tiếng Trung là gì.

 

So với họ, thứ tiếng Anh "câm" lắp ba lắp bắp mỗi khi mở miệng của tôi trông thật lạc quẻ.

 

Thực ra tôi đã thi đỗ IELTS.

 

Nhưng chỉ là vừa đủ điểm qua thôi.

 

Nói dựa vào học thuộc bài mẫu, cố gắng lắm mới sát nút.

 

Nhưng môi trường làm việc thực tế đâu phải là phòng thi IELTS.

 

Sau vài cuộc họp trình bày hoàn toàn bằng tiếng Anh, ánh mắt các đồng nghiệp nhìn tôi đã trở nên "trong veo" hơn hẳn.

 

Đến nỗi tôi đã từng tự hỏi, rốt cuộc thì làm sao mình có thể vượt qua buổi phỏng vấn ban đầu cơ chứ.

 

Tôi thấy khổ tâm quá.

 

Nhưng khổ tâm hơn là, không hiểu sao chuyện này lại truyền đến tai Adrian.

 

Chiều hôm đó, tôi vừa bị t.r.a t.ấ.n xong bởi một cuộc họp toàn tiếng Anh, người ngợm như bị rút hết hồn vía.

 

Điện thoại đột nhiên rung lên.

 

Adrian nhắn tin đến:

 

[Cuộc họp vừa rồi nghe có hiểu không đấy?]

 

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, im lặng mất ba giây rồi trả lời: [Tất nhiên là có .]

 

Một lát sau , anh trả lời:

 

[Vậy sao ? Sao tôi lại nghe nói em nghe nhầm catalogue thành cat and dog, còn hỏi công ty có mảng kinh doanh liên quan đến thú cưng à ?]

 

Trước mắt tôi tối sầm lại .

 

Thế giới này diệt vong luôn đi cho rồi .

 

Tôi gục xuống bàn, chán chường đáp lại :

 

[Anh có thể quên chuyện này đi không ? Tôi xin anh đấy.]

 

Adrian đáp: [Hơi khó đấy.]

 

Vài giây sau , anh lại nhắn:

 

[Vừa hay dạo này tôi tan làm cũng rảnh. Nếu em chịu đóng học phí, sau này tôi có thể dạy kèm riêng cho em.]

 

Tôi lập tức ngồi thẳng dậy.

 

Ai bảo tiếng Anh kém là chuyện xấu chứ?

 

Trình độ tiếng Anh của mình kém đúng là quá đúng lúc!

 

10

 

Sau giờ làm , mọi người trong công ty lần lượt ra về.

 

Tôi ôm laptop đi đến phòng họp nhỏ.

 

Adrian đã ở trong đó rồi .

 

Anh ngồi bên bàn, chiếc sơ mi trắng cởi bỏ một cúc cổ, trên sống mũi đeo cặp kính gọng vàng, đang lật xem bản thảo tiếng Anh mà tôi gửi cho anh .

 

Ngoài cửa sổ trời đã tối dần, phòng họp chỉ bật một ngọn đèn.

 

Tôi ngồi xuống bên cạnh anh , ch.óp mũi ngửi thấy mùi hương bạc hà dễ chịu.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...