Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi bỗng thấy hơi hối hận vì hôm nay mình không xịt nước hoa.
Anh đưa bản thảo cho tôi , bảo tôi đọc thử một đoạn.
Tôi đọc lắp bắp xong, anh cũng không ngắt lời, chỉ nghiêng mắt lặng lẽ nhìn tôi .
Dưới ánh phản chiếu của mắt kính, ánh mắt anh vừa trong trẻo vừa dịu dàng.
Đợi tôi đọc xong, anh lại cúi đầu nhìn bản thảo: "Vấn đề lớn nhất của em không phải là từ vựng, mà là phát âm."
Tôi gật đầu: " Tôi cũng nghĩ vậy ."
Anh nhìn tôi một cái: "Đặc biệt là chữ r và l."
Tôi gật đầu mạnh hơn: " Tôi cũng nghĩ vậy ."
"Vậy em đọc từ world xem nào."
"Word."
Anh im lặng.
Tôi cũng im lặng.
Anh tháo kính xuống, day day chân mày.
"Đường Chức Chức."
Tôi chột dạ : "Có tôi ."
"Em chắc chắn là mình đã thi đậu IELTS nói chứ?"
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của tôi , anh chậm rãi đóng bản thảo lại rồi ngước nhìn tôi .
"Xem ra giám khảo IELTS đúng là một công việc đòi hỏi sự bao dung cao thật đấy."
Tôi : "..."
Cũng không cần phải châm chọc sắc sảo đến vậy đâu .
"Mà sao em lại nghĩ đến chuyện thi IELTS thế?"
"Vì tôi muốn đi du học. Tôi đã đăng ký học thạc sĩ ngành thiết kế ở UAL. Đến công ty này làm việc cũng là muốn thử môi trường hoàn toàn bằng tiếng Anh để thích nghi trước ."
Động tác của Adrian khựng lại một chút.
Anh ngước nhìn tôi , ánh mắt tĩnh lặng hơn lúc nãy.
"Anh à ?"
Tôi gật đầu: "Ừ."
"Trường đó rất tốt ." Anh nói : "Hướng thiết kế cũng rất hợp với em."
Tôi ngẩn người .
Không hiểu sao , lời khẳng định nhẹ nhàng đó của anh lại khiến tôi vui hơn cả việc được người phỏng vấn khen ngợi danh mục thiết kế.
Tôi thở dài: " Nhưng giờ tôi thấy chắc mình chưa đạt đến trình độ đó."
"Không phải đâu ."
Adrian đặt bản thảo lại trước mặt tôi , giọng nói rất bình thản.
"Em chỉ là chưa thích nghi được với ngữ cảnh thực tế thôi, ngôn ngữ thì có thể từ từ luyện tập mà."
Lòng tôi chợt nhẹ nhõm.
Vừa định cảm động thì lại nghe anh chậm rãi bồi thêm một câu:
" Nhưng với điều kiện là em không được cứ đọc world thành word mãi như thế."
Tôi : "..."
Anh nhìn tôi , trong đáy mắt thoáng hiện lên ý cười nhàn nhạt.
Anh lại đẩy ghế lại gần chỗ tôi hơn một chút.
"Nhìn khẩu hình miệng của tôi đây này ."
Tôi ngước nhìn anh .
Anh nói : "World."
Tôi làm theo: "Word."
Anh bất lực: "Không phải thế. Lưỡi phải đặt lùi ra sau một chút."
Tôi cố gắng hết sức: "Word."
Adrian nhìn tôi mất hai giây.
Sau đó anh bất ngờ vươn tay, đầu ngón tay khẽ nâng cằm tôi lên.
Cả người tôi cứng đờ.
Đầu ngón tay anh ấm áp, động tác rất nhẹ nhàng, như thể sợ làm tôi giật mình vậy .
"Đừng mím môi c.h.ặ.t quá." Anh hạ thấp giọng nó: "Thả lỏng ra ."
Đầu óc tôi bỗng kêu ù một tiếng, tai cũng bắt đầu nóng bừng lên.
Tôi nhìn chằm chằm vào môi anh , hoàn toàn quên mất là mình đang trong giờ học.
Adrian dường như đã nhận ra , giọng nói cũng thấp xuống một chút.
"Đừng căng thẳng, tôi không ăn thịt người đâu ."
Anh thì không ăn thịt người , chứ tôi thì chưa chắc.
Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức, tôi thậm chí có thể nhìn rõ đường xương quai xanh lộ rõ dưới cổ áo sơ mi của anh .
Gọng kính vàng đè
trên
sống mũi
anh
, đôi mắt
sau
thấu kính lạnh lùng đầy kiềm chế nhưng đôi môi
lại
mềm mại đến lạ.
Một lớp ánh sáng mỏng manh rơi xuống đỉnh môi anh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-nhan-nham-sep-thanh-ban-hon-vi-chung-mu-mat/chuong-4.html.]
"World."
Anh phát âm rất rõ ràng.
Đầu lưỡi ẩm ướt khẽ chạm nhẹ một cái rồi nhanh ch.óng thu về.
Chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn.
Đột nhiên tôi thấy nóng quá.
Điều hòa hỏng rồi sao ?
Adrian đợi vài giây không nghe tôi đọc theo, liền ngẩng lên nhìn tôi .
"Đường Chức Chức."
Tôi giật mình tỉnh táo lại : "Dạ?"
"Em đang nhìn đi đâu thế?"
Tôi không chút do dự: "Nhìn miệng anh đấy."
Anh rủ mắt nhìn tôi , một tiếng cười khàn khàn phát ra từ cổ họng, hơi thở thật nhẹ: "Đẹp không ?"
Khi nói câu này , anh vẫn nâng cằm tôi , chưa hề buông tay.
Mắt kính phản chiếu ánh sáng xanh rực rỡ, ánh mắt anh trầm xuống.
Mùi hương dễ chịu trên người anh ập tới.
Chỉ cần tiến thêm một chút nữa thôi, tôi sẽ cảm nhận được hơi thở của anh .
Tôi nuốt khan một cái.
"Adrian."
"Hửm?"
"Đã có ai bảo với anh là môi anh trông rất dễ hôn chưa ?" Tôi nói .
Không gian bỗng yên tĩnh hẳn.
Adrian rủ mắt.
Ánh nhìn từ mắt tôi , từ từ rơi xuống bờ môi tôi .
Yết hầu anh chuyển động, giọng nói nghe có chút khàn đặc: "Chưa."
Tôi vừa mới bắt đầu thấy hối hận vì mình quá thẳng thắn, thì giây tiếp theo đã nghe anh hỏi:
"Em muốn thử không ?"
11
Giọng anh rất nhẹ, cứ như đang tùy ý hỏi một câu thôi.
Nhưng ánh mắt nhìn tôi lại giống như đã sớm có ý đồ từ lâu.
Đầu óc tôi nổ "oành" một tiếng.
Sự táo bạo lấn át cả lý trí: "Có… có thể sao ?"
Lời còn chưa dứt, anh đã cúi người hôn xuống.
Hơi thở của tôi như ngưng bặt ngay lập tức.
Môi Adrian mềm hơn tôi tưởng, giữa kẽ răng còn thoang thoảng chút hương bạc hà mát lạnh.
Tay anh rời khỏi cằm tôi rồi đặt ra sau gáy, những đầu ngón tay dán sát vào da thịt, khẽ ấn một cái, cả người tôi bị ép phải lại gần anh hơn.
Chân ghế cọ xuống sàn phát ra một tiếng động rất khẽ.
Nhịp tim tôi đã hoàn toàn mất kiểm soát.
Anh hôn rất kiềm chế.
Ít nhất là ngay lúc bắt đầu.
Rõ ràng đã ở gần nhau như thế, hơi thở đều đã rối loạn nhưng anh vẫn đè nén sức lực, chậm rãi hôn.
Nhưng tôi vốn dĩ chẳng có tiền đồ gì cả.
Anh càng kiềm chế, tôi càng không chịu nổi.
Tôi không nhịn được mà nắm lấy tay áo sơ mi của anh , hơi ngẩng đầu lên.
Hơi thở của Adrian khựng lại .
Giây tiếp theo, như thể cuối cùng cũng bị chút động tác nhỏ của tôi làm cho mất kiểm soát, những ngón tay đang đặt sau gáy tôi khẽ siết c.h.ặ.t, nụ hôn cũng sâu thêm.
Tờ tài liệu tiếng Anh trượt khỏi đầu gối, rơi xuống đất.
Giờ thì còn ai quan tâm đến world hay không world nữa.
Bây giờ tôi đến cả tiếng Trung còn chẳng nói nổi.
Hơi thở trên người anh bao trùm lấy toàn bộ cơ thể tôi .
Được hôn đến mức ch.óng mặt, ch.óp mũi chạm vào gọng kính lạnh lẽo, trước mắt chỉ còn lại vệt sáng phản chiếu từ gọng kính vàng của anh .
Adrian cuối cùng cũng dừng lại một chút.
Anh rủ mắt nhìn tôi , kính đã hơi lệch rồi .
Ánh mắt sau thấu kính đã tối hơn lúc nãy rất nhiều.
Tôi thở hổn hển, chưa kịp mở lời, anh bỗng đưa tay tháo kính ra .
Chiếc kính gọng vàng được anh tùy tiện đặt lên bàn, phát ra tiếng động rất nhẹ.
Tim tôi cũng đập lỡ nhịp theo.
Khi không còn kính, vẻ mặt của anh bỗng trở nên tấn công mạnh mẽ hơn.
Sự lạnh lùng vơi đi đôi chút, còn lại toàn là vẻ d.ụ.c vọng cận kề ngay trước mắt.
Chaporia
Bình Luận (0)