Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi theo bản năng lùi lại một chút, cố gắng níu kéo chút lý trí cuối cùng: "Chúng ta làm vậy hình như không ổn lắm..."
Anh không nói gì.
Chỉ cúi đầu, lại hôn xuống.
Lần này không còn thấu kính ngăn cách ở giữa.
Chóp mũi anh khẽ cọ qua má tôi , hơi thở sát bên môi tôi , nóng đến mức phi lý.
Đầu óc tôi quay cuồng, mơ hồ chỉ nghe thấy mấy chữ nóng bỏng thoát ra từ miệng anh .
"Không có gì là không ổn . Đây là học phí."
12
Môi của Adrian hôn tốt hơn tôi tưởng tượng nhiều.
Đêm đó, tôi không ngủ được .
Cứ nhắm mắt lại là hình ảnh anh cúi đầu đè xuống lại hiện ra .
Trằn trọc mãi, trong đầu toàn là chuyện không đâu , cuối cùng tôi không nhịn được , hai giờ sáng mò điện thoại đăng một bài trên mạng xã hội: [Tiếng Anh khó học thật đấy.]
Chưa đầy một phút sau , điện thoại rung lên.
Adrian nhắn tới: [Sao giờ này còn chưa ngủ?]
Tôi có chút ngạc nhiên: [Sao anh cũng chưa ngủ?]
Adrian: [Đang kiểm điểm lại xem liệu nội dung bài học có quá tải khiến học sinh thấy phản cảm hay không .]
Tôi vội vàng đáp: [Không đâu , thầy A, xin thầy cứ tiếp tục phát huy ạ.]
Adrian: [Vậy thì tốt .]
Tôi : [Mau ngủ đi thôi.]
Gửi kèm một icon chú mèo quấn chăn chúc ngủ ngon.
Adrian: [Được. Chúc ngủ ngon, Chức Chức.]
Gửi kèm một icon xoa đầu mèo.
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ cuối cùng hồi lâu, cho đến khi tim mình bắt đầu đập loạn nhịp không kiểm soát.
Thế này thì làm sao mà ngủ được cơ chứ!
13
Hôm sau , tôi mang đôi mắt gấu trúc đến công ty.
Kết quả là vừa vào sảnh thì đụng mặt Thương Thời.
Hôm nay anh mặc bộ vest đen, cà vạt thắt chỉnh tề không chút nếp nhăn, khuy măng sét sáng loáng đầy lạnh lùng.
Tôi định vờ như không thấy để lách đi nhưng anh lại đi thẳng về phía tôi .
Tôi đành cười gượng chào hỏi: "Tổng giám đốc Thương chào buổi sáng."
Thương Thời nhìn tôi , ánh mắt dừng lại trên mặt tôi hai giây: "Trông em mệt mỏi quá. Có muốn về nhà nghỉ ngơi trước không ?"
Giọng điệu vô cùng chắc chắn.
Đây là đang lo tôi lén lút ngủ trong công ty à ?
Tôi lập tức phủ nhận: "Sếp yên tâm, em tuyệt đối sẽ không để chậm trễ công việc hôm nay đâu ạ."
Thương Thời nhìn tôi , ánh mắt đầy vẻ không tin tưởng.
Tôi càng thấy chột dạ , khom người chuẩn bị chuồn lẹ.
"Vậy em về chỗ làm việc trước đây ạ, Tổng giám đốc Thương."
Nhưng tôi vừa đi được nửa bước thì Thương Thời bỗng giơ tay chặn lại trước mặt tôi .
Tôi khựng lại .
Anh xòe lòng bàn tay ra .
Bên trong nằm một viên kẹo bạc hà vỏ màu xanh nhạt.
Thương Thời rũ mắt nhìn tôi , giọng nói bình thản mà lạnh lùng.
"Muốn nếm thử không ?"
Cả người tôi đông cứng.
Bốn chữ ngắn ngủi, như thể bị ai đó nhấn nút phát lại .
Đêm qua trong phòng họp nhỏ, ánh đèn rất mờ.
Adrian nâng cằm tôi lên, khẽ hỏi:
“Em muốn nếm thử không ?”
Tai tôi tức thì nóng bừng.
Thương Thời vẫn đứng trước mặt tôi , biểu cảm thờ ơ như thể chỉ tiện tay đưa cho tôi viên kẹo.
Thế mà trong đầu tôi đã ngập tràn hình ảnh Adrian cúi xuống hôn tôi .
Tôi khó nhọc nuốt nước bọt.
"Cảm ơn Tổng giám đốc Thương."
Tôi lấy viên kẹo từ lòng bàn tay anh .
Khoảnh khắc kẹo bạc hà tan ra , vị thanh mát lan tỏa trên đầu lưỡi.
Y hệt mùi vị từ môi răng của Adrian.
Thanh mát, hơi ngọt, hậu vị còn một chút đắng nhè nhẹ.
Nụ hôn đêm qua như đột ngột
bị
vị kẹo bạc hà đ.á.n.h thức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-nhan-nham-sep-thanh-ban-hon-vi-chung-mu-mat/chuong-5.html.]
Đôi môi, hơi thở của Adrian, cả đôi mắt nhìn xuống khi anh tháo kính.
Và cả câu "học phí" mà anh nói bên môi tôi nữa.
Thương Thời nhìn tôi : "Có ngon không ?"
Không biết có phải do tôi ảo giác không , mà đáy mắt anh hình như thoáng qua một chút ý cười nhạt.
Nhưng nhanh ch.óng bị vẻ mặt lạnh lùng kia che lấp.
Tôi cố gắng kéo mình ra khỏi những hình ảnh hỗn loạn đó.
Bình tĩnh nào.
Chỉ là kẹo bạc hà cùng hãng thôi mà.
Adrian vốn dĩ rất thân thiết với Tổng giám đốc Thương.
Có lần tôi đi nộp tài liệu vào văn phòng tổng giám đốc, vừa tới cửa đã thấy Adrian không thèm gõ cửa mà vào luôn.
Sơ mi trắng, kính gọng vàng, tay còn cầm theo tệp hồ sơ.
Người ở văn phòng thư ký nhìn thấy anh cũng chẳng ngăn cản.
Lúc đó tôi còn cảm thán: Đúng là át chủ bài doanh số có khác, vào văn phòng sếp như vào nhà mình vậy .
Tổng giám đốc Thương tuy trông lạnh lùng nhưng anh với Adrian chắc chắn thân như anh em ruột thịt.
Không thì sao Adrian có thể ra vào văn phòng anh tùy tiện, mà Tổng giám đốc Thương lại ăn loại kẹo mà Adrian hay ăn chứ.
Hèn chi thi thoảng tôi thấy hai người họ giống nhau đến thế.
Càng nghĩ tôi càng thấy quá hợp lý.
"Cảm ơn sếp, rất ngon ạ."
Thương Thời nhìn tôi vài giây.
"Em thích là được ."
Nói xong, anh quay người bỏ đi .
Anh vừa đi , các dây thần kinh căng như dây đàn của tôi mới dần thả lỏng.
Tôi quay về chỗ, cúi đầu ngậm viên kẹo bạc hà.
Đầu lưỡi toàn là vị của đêm qua.
Đột nhiên tôi thấy rất , rất muốn gặp Adrian.
Tôi muốn hôn anh .
Thế là tôi nhắn tin cho Adrian: [Em muốn học tiếng Anh.]
Vài phút sau , anh đáp lại : [Bây giờ sao ?]
Tôi nhìn ba chữ đó, im lặng hai giây, cảm thấy bản thân quả thực hơi quá đáng.
Đang định nhắn thôi bỏ đi , thì ngay giây sau , tin nhắn của Adrian lại gửi tới:
[Lên văn phòng tổng giám đốc đi .]
Tôi : [?]
Thế này có ổn không đây?
Tôi : [Chơi lớn vậy sao ?]
Adrian: [Sợ rồi à ?]
Tôi ngậm viên kẹo bạc hà sắp tan hết trong miệng.
Lại nhớ đến câu " muốn nếm thử không " của Tổng giám đốc Thương lúc nãy.
Tai nóng ran cả lên.
[ Đúng là sợ thật, tôi không đi đâu .]
Lỡ mà bị Tổng giám đốc Thương phát hiện thì chẳng phải tôi tiêu đời rồi sao ?
Adrian là người tâm phúc của sếp, chứ tôi thì đâu phải .
Biết đâu có ngày tôi bị đuổi việc chỉ vì cái tội bước chân trái vào công ty trước .
Chưa kịp đợi Adrian trả lời, Selina ở phía đối diện đột nhiên lên tiếng gọi tôi : "Chức Chức, Adrian bảo cậu tới phòng làm việc của tổng giám đốc một chuyến".
Tôi : ???
14
Tôi mang theo tâm trạng như đang đi vào chỗ c.h.ế.t, gõ cửa phòng làm việc của tổng tài.
Adrian mở cửa cho tôi một cách hết sức tự nhiên.
Anh trông chẳng giống một nhân viên đang lén lút mượn phòng làm việc của sếp để hẹn hò chút nào.
Trông như thể căn phòng này vốn dĩ thuộc về anh vậy .
Tôi lén lút nhìn quanh, xác nhận không có ai mặc âu phục ở đây.
Tôi vội vàng quay người đóng cửa lại , hạ thấp giọng: "Sao anh lại ở đây thật à ?"
Adrian nhìn tôi : "Chẳng phải em muốn học tiếng Anh sao ?"
" Nhưng em đâu có nói là muốn học trong phòng tổng giám đốc đâu ."
Anh chậm rãi bước tới.
"Ở đây kích thích hơn."
Dù anh nói vậy .
Nhưng cũng không cần phải kích thích đến mức này chứ!
Tôi lùi lại một bước, lưng tựa sát vào cánh cửa.
Chaporia
Bình Luận (0)