Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Adrian dừng lại trước mặt tôi , anh giơ tay chống lên tấm cửa ngay cạnh tai tôi .

 

Khoảng cách đột ngột rút ngắn.

 

"Chức Chức, em trông có vẻ rất căng thẳng."

 

Tôi làm sao không căng thẳng cho được ! Anh tưởng ai cũng giống anh , vào phòng sếp mà cứ như đi dạo trong vườn không người thế à !

 

Tôi còn chưa kịp hiểu tại sao anh lại gan dạ đến mức đó, thì Adrian đã cúi đầu hôn xuống.

 

Lưng tôi áp vào mặt cửa, cả người bị anh giam cầm phía sau .

 

Nụ hôn của anh còn thuần thục hơn cả đêm qua.

 

Anh từ từ áp sát, ban đầu là chạm nhẹ, rồi dần dần ngậm lấy đôi môi tôi .

 

Giống như rõ ràng rất muốn nhưng lại cố tình trì hoãn, không chịu cho tôi một cảm giác thỏa mãn ngay lập tức.

 

Tay tôi nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo anh , tim đập nhanh đến mức không nói nên lời.

 

Bên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân văng vẳng.

 

Tôi sợ đến mức toàn thân cứng đờ.

 

Nhưng Adrian không hề lùi lại .

 

Anh chỉ giữ c.h.ặ.t gáy tôi , ép lấy hơi thở của tôi lại .

 

Tiếng bước chân lướt qua bên ngoài cửa rồi xa dần.

 

Tôi căng thẳng đến mức mở to mắt nhìn anh .

 

Anh khẽ cười , áp sát vào môi tôi hỏi:

 

"Sợ vậy sao ?"

 

Tôi căng thẳng gật đầu: "Được rồi , được rồi , em phải về làm việc đây."

 

Adrian hôn tôi thêm cái nữa.

 

"Ở lại thêm chút nữa đi ."

 

Hương bạc hà phả vào mặt, tôi lại bắt đầu mất tập trung.

 

Tôi do dự một lúc rồi nhỏ giọng nói :

 

"Thật ra có chuyện này , em cứ thấy hơi lạ."

 

15

 

"Chuyện gì?"

 

"Em cứ thấy anh và Tổng giám đốc Thương... hơi giống nhau ."

 

Adrian lặng lẽ nhìn tôi .

 

Trên mặt anh không có chút ngạc nhiên nào, thậm chí là chẳng hề bất ngờ.

 

Anh chỉ hạ thấp giọng xuống một chút.

 

"Giống ở đâu ?"

 

"Em cũng không nói rõ được . Chiều cao, giọng nói , mùi hương, cả ánh mắt lúc nhìn em nữa. Đôi khi giống quá, em thấy hơi lẫn lộn."

 

Càng nói , tôi lại càng thấy anh giống Tổng giám đốc Thương hơn.

 

Thật ra tôi không thân với Thương Thời, vì sợ sếp nên mỗi lần gặp là tôi đều trốn đi .

 

Adrian hỏi tôi : "Em thường xuyên không phân biệt được người khác sao ?"

 

Tôi gật đầu, thành thật trả lời: "Em mắc chứng mù mặt rất nặng."

 

Ánh mắt Adrian khẽ d.a.o động nhưng anh vẫn không hề tỏ ra ngạc nhiên.

 

Tôi thở dài.

 

"Em bị từ nhỏ rồi . Chỉ cần người ta thay kiểu tóc, đổi trang phục là em đã không nhận ra nổi nữa."

 

Adrian rủ mắt nhìn tôi .

 

"Rất vất vả sao ?"

 

Tôi sững người .

 

Nhiều người nghe thấy chuyện này , phản ứng đầu tiên của họ đều là cảm thấy buồn cười .

 

Hoặc là hỏi tôi , thế có phải đến mẹ mình cậu cũng không nhận ra không .

 

Hiếm có ai hỏi tôi có vất vả không .

 

Tôi mím môi.

 

"Cũng bình thường thôi. Em quen rồi ."

 

Tôi đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Hồi nhỏ em có một người bạn cùng bàn, cậu ấy cũng từng dạy emcách nhận diện mọi người ."

 

16

 

Sắc mặt Adrian khẽ khựng lại .

 

Tôi tựa vào cánh cửa, chậm rãi hồi tưởng.

 

"Cậu ấy rất tốt . Hồi đó trong lớp nhiều người cười chê em vì không nhận ra người , nên cậu ấy đã dạy em đ.á.n.h dấu đặc điểm của từng người ."

 

"Ai đi đứng nhún nhảy, ai nói chuyện giọng mũi, ai thích cài kẹp tóc nơ. Em cứ dựa vào những đặc điểm đó để ghi nhớ mọi người ."

 

Tôi mỉm cười .

 

"Chịu ảnh hưởng từ cậu ấy , em luôn có thói quen chuyển hóa cảm nhận về người khác thành những ký hiệu trừu tượng, cách này giúp em nhớ người rất hiệu quả."

 

"Ví dụ như anh là một đám mây, Tổng giám đốc Thương là một tảng băng lớn, còn Giám đốc Chu thì là một cái lò xo."

 

Nói xong, chính tôi cũng bật cười .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-nhan-nham-sep-thanh-ban-hon-vi-chung-mu-mat/chuong-6.html.]

 

Adrian lặng lẽ nhìn tôi : "Người bạn cùng bàn đó, em còn nhớ tên cậu ta không ?"

 

Tôi nghĩ ngợi một chút, rồi thành thật lắc đầu.

 

"Không nhớ nữa."

 

Adrian: "...

"

 

Tôi sợ anh nghĩ mình vô tâm nên vội vàng giải thích: "Vì em luôn gọi cậu ấy bằng biệt danh là Tiểu Đồng Hồ Báo Thức, rất ít khi gọi tên thật nên em thực sự không nhớ nổi tên cậu ấy là gì."

 

"Em khá là cẩu thả, cậu ấy ngày nào cũng nhắc em mang bài tập, nộp bài kiểm tra, rồi đừng đi nhầm hàng khi tan học. Cậu ấy luôn kéo em lại mỗi khi em nhận nhầm người . Cậu ấy thực sự giống như một cái đồng hồ báo thức biết đi vậy ."

 

Adrian nhìn tôi , khóe môi khẽ cong lên một đường rất nhạt.

 

Hình như anh đang cười .

 

Tôi không để ý đến biểu cảm của anh , tiếp tục cố gắng hồi tưởng:

 

" Nhưng em mang máng nhớ rằng tên cậu ấy có liên quan đến thời gian."

 

Ánh mắt Adrian khẽ d.a.o động.

 

Tôi vỗ tay cái bốp.

 

" Đúng rồi , có khi cậu ấy họ Chung."

 

Adrian: "..."

 

Không gian bỗng yên lặng.

 

Adrian nhìn tôi , như thể bị tôi làm cho tức đến phì cười , anh khẽ cười một cái rất nhẹ.

 

"Có thể chơi được với em như vậy , chắc tính tình cậu ta cũng tốt lắm nhỉ."

 

Tôi hùa theo gật đầu: " Đúng là tốt thật, chúng em chưa bao giờ cãi nhau ."

 

Trừ ngày tốt nghiệp tiểu học hôm đó.

 

Hôm đó, Tiểu Đồng Hồ Báo Thức mặc quần áo mới, còn cắt cả kiểu tóc mới nữa.

 

Cậu ấy ôm lấy cánh tay tôi òa khóc nức nở, bảo rằng không muốn tách rời khỏi tôi .

 

Khi đó tôi mới biết , bố mẹ cậu ấy đã ly hôn vài tháng trước .

 

Mẹ cậu ấy định đưa cậu ấy ra nước ngoài sinh sống.

 

Hôm đó là ngày cuối cùng cậu ấy ở lại trong nước.

 

Cũng là lần cuối cùng tôi gặp cậu ấy .

 

Thế nhưng, tôi lại chẳng thể nhận ra cậu ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên.

 

Sau này rất nhiều năm, mỗi khi nhớ lại chuyện đó, tôi đều thấy rất day dứt.

 

Adrian giơ tay, vén những sợi tóc lòa xòa vì nụ hôn vừa rồi của tôi ra sau tai.

 

Động tác của anh rất nhẹ nhưng giọng điệu lại hơi trầm xuống.

 

"Đường Chức Chức, sau này nếu em mà còn không nhớ nổi anh , anh sẽ thực sự nổi giận đấy."

 

17

 

Mối quan hệ giữa tôi và Adrian, cũng giống như trình độ tiếng Anh của tôi vậy , tiến bộ vượt bậc.

 

Anh vẫn rất bận nhưng sẽ cố gắng dành thời gian rảnh để gặp tôi , tiện thể hỏi đòi "học phí".

 

Mặc dù công ty không cấm yêu đương công sở nhưng tôi vẫn nghĩ nên giữ ý một chút.

 

Dù sao anh cũng là nhân vật rất quan trọng trong công ty, tôi lo sẽ gây ảnh hưởng xấu .

 

Nhưng Adrian rõ ràng không nghĩ vậy , thi thoảng lại gọi tôi lên phòng làm việc của tổng giám đốc để hôn hít.

 

Từ cảm giác căng thẳng sợ hãi lúc đầu, đến sau này thành ra tê liệt hưởng thụ, thế mà tôi dần cũng quen rồi .

 

Đúng như anh nói , phòng tổng giám đốc quả thực là một nơi rất kích thích.

 

Cảm giác cứ như đang lén lút "cúng" rau cải cho ông chủ vậy .

 

Nhưng giấy thì cuối cùng cũng không gói được lửa.

 

Một lần nọ, tôi và Adrian hẹn gặp nhau ở quán cà phê, kết quả là anh bị vướng một cuộc hẹn kinh doanh đột xuất.

 

Anh bảo sẽ đến sớm thôi, nên tôi ngồi chờ anh trong quán cà phê đầy chán chường.

 

Kết quả, vừa quay đầu lại , tôi đụng mặt ngay Tổng giám đốc Thương.

 

Thực ra tôi không chắc người đó có phải là Thương Thời hay không .

 

Chỉ thấy anh mặc một chiếc áo khoác dạ màu xám đậm, không đeo kính, trông như vừa vội vã chạy tới.

 

Adrian không bao giờ mặc đồ như vậy .

 

Khi nghe chất giọng trầm thấp của anh đang nói chuyện với nhân viên phục vụ, cảm giác anh mang lại y hệt như Tổng giám đốc Thương.

 

Tôi vốn dĩ đã sợ sếp rồi .

 

Nếu để anh phát hiện tôi lén lút hẹn hò với nhân viên bán hàng xuất sắc nhất của mình thì anh sẽ nổi giận mất thôi?

 

Lỡ mà không vui, anh sa thải tôi thì sao ?

 

Tôi sợ đến mức bỏ chạy ngay lập tức, cho Adrian leo cây.

 

Một lát sau , Adrian gọi cho tôi : "Em đi đâu rồi ? Anh không thấy em."

 

Tôi : "Em thấy Tổng giám đốc Thương rồi , chuồn trước cho lành!"

 

Adrian im lặng hồi lâu mới trả lời: "Sợ anh ta đến thế sao ?"

 

Tôi : "Anh thân với anh ấy thì đương nhiên không sợ rồi nhưng em nghe đồng nghiệp khác kể, lúc sếp quở trách nhân viên thì không bao giờ đập bàn, trông cũng không giống đang tức giận, mà chỉ ngồi đó rất vững chãi, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm người ta cho đến khi tâm lý đối phương sụp đổ. Kinh khủng lắm đấy."

 

Adrian bối rối đáp: "Ra vậy ... đáng sợ đến thế sao ?"

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...