1

Người đời thường nói : Xe, thuyền, quán trọ, khuân vác và bọn môi giới, không tội cũng đáng g.i.ế.c.

Trịnh đại nương chính là hạng người tàn nhẫn như thế.

Ta và muội muội từng là ăn mày đầu đường xó chợ.

Trịnh đại nương giáng xuống một gậy, hai chúng ta cứ thế trở thành hàng hóa trong tay mụ.

“Đồ điếm đáng c.h.ế.t, dám bỏ trốn, đại nương ta đây sẽ đập nát từng khúc xương chân của các ngươi.”

Mụ có một chiếc b.úa nhỏ đầu nhọn.

Ta từng thấy một cô nương bị đục thủng đỉnh đầu, màu trắng màu đỏ vương vãi khắp nơi, Trịnh đại nương chỉ lầm bầm vài câu chê y phục bị bẩn, không thể gặp khách.

Các cô nương trong viện đều sợ đến mức tay chân bủn rủn.

Ta cố gắng gượng dậy.

“Đại nương, ta giặt y phục cho người , nắng gắt thế này , đến chiều là sẽ khô ngay thôi, không làm lỡ thời gian người ra ngoài đâu .”

Đôi mắt sắc như móc câu của mụ liếc nhìn ta một cái.

“Vốn dĩ định bán hai nha đầu không nghe lời các ngươi vào lò than đen, làm hạng kỹ nữ thấp kém nhất để các ngươi biết thế nào là lễ độ.”

“ Nhưng thấy ngươi biết điều như vậy thì cứ giữ lại làm việc trước đã .”

Nhờ thế, ta và muội muội đã sống sót dưới tay của Trịnh đại nương.

Lò than đen… Nơi đó ngàn người cưỡi, vạn người chà đạp.

Một cô nương như hoa như ngọc, chưa tới một tháng đã mất mạng.

Ta không thể đi .

Muội muội cũng không thể đi .

Muội muội rụt rè nắm lấy vạt áo của ta , ta từng thề nhất định phải bảo vệ muội muội .

2

Vì thế nên khi tú bà thanh lâu đến chọn kỹ nữ, bà mối chọn mua ngựa gầy Dương Châu và Chu ma ma chọn mua nha hoàn cho phủ Quốc Công cùng đến tiểu viện.

Ta đã dốc hết bản lĩnh, mặc kệ ánh mắt sắc như d.a.o của Trịnh đại nương, cố hết sức nịnh nọt lấy lòng Chu ma ma, để bà chọn trúng ta , lại thuận tay mua luôn cả muội muội của ta về.

“Đừng thấy nó nhát gan, ma ma bảo gì nó sẽ làm nấy, vô cùng thật thà!”

Ta và muội muội đều trở thành nha hoàn hạng ba của phủ Ngụy Quốc Công.

Ta phụ trách nhóm lửa dưới bếp.

Muội muội phụ trách quét dọn trong viện.

Những việc này nói nhẹ không nhẹ, nói nặng không nặng, nhưng so với những ngày tháng tan nhà nát cửa, lưu lạc đầu đường xó chợ trước kia , có thể ăn no mặc ấm, có nơi nương tựa thì ta đã vô cùng mãn nguyện.

Nhưng muội muội lại thường xuyên than vãn.

Nhũ danh của muội muội là Yến Phượng.

Tiên sinh dạy học trong thôn từng nói muội muội là người có phúc, tương lai có thể làm chủ mẫu của một gia đình giàu có .

Nên muội muội không muốn làm những việc lặt vặt.

“Ngày nào cũng quét dọn đến mức mặt mũi lấm lem, có gì đáng mong đợi chứ?”

Sau đó, trong phủ cho một nhóm nha hoàn hạng nhất rời đi , muốn chọn nha hoàn hạng hai từ đám nha hoàn hạng ba để vào nội viện hầu hạ chủ t.ử.

Ma ma quản sự đã chọn trúng ta .

Muội muội tức đến đỏ cả mắt.

“Tại sao bà già kia lại không chọn muội ?”

“Tỷ tỷ tốt , tỷ nhường cho muội đi !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/ky-su-thang-cap-cua-nha-hoan/chuong-1.html.]

Việc do người bên trên quyết định, ta muốn nhường cũng không nhường được .

Nhưng ta đã ngoắc tay hứa hẹn với muội muội , nếu tương lai có cơ hội nhất định sẽ đưa muội muội vào theo, giống như khi còn ở tiểu viện của Trịnh đại nương.

“Phượng Nhi, tỷ tỷ vĩnh viễn sẽ không bỏ rơi muội !”

Vài ngày sau , phủ Quốc Công có hỉ sự, ban thưởng cho hạ nhân không ít vàng bạc châu báu.

Muội muội cầm một viên trân châu lớn, hớn hở giao cho ta .

“Suỵt!”

“Tỷ tỷ, đây là do Tiểu Công gia ban thưởng, tỷ giữ giúp muội đi .”

Viên trân châu đó lớn như hạt nhãn, vừa đẹp vừa sáng.

Không hề giống đồ vật tầm thường có thể tiện tay ban thưởng cho người ta .

Muội muội lại nói Tiểu Công gia rất thương đám tiểu nha hoàn , ra tay lại cực kỳ hào phóng, không thèm để ý đến những thứ này đâu .

Ta nhìn dáng vẻ ngây thơ đáng yêu của muội muội , mỉm cười cất đi .

“Giữ lại làm của hồi môn cho muội .”

3

Ngày hôm sau , trên chiếc áo choàng lông chim tước được ngự ban của tiểu công gia lại thiếu mất một viên nam châu.

Hôm ấy , Tiểu Công gia định mặc chiếc áo choàng này để vào cung diện kiến Thánh thượng.

Cả phủ cuống cuồng cả lên, lật tung mọi ngóc ngách cũng không tìm thấy.

Muội muội bỗng nhiên rụt rè nói .

“Tỷ tỷ của nô tỳ có một viên, tối qua còn mang ra khoe với nô tỳ.”

“Nhìn không giống đồ mà nha hoàn hạng hai nên có ...”

Quả nhiên, mọi người tìm thấy viên Nam Châu đó trong rương nhỏ của ta … Cũng chính là viên mà muội muội đã giao cho ta .

Các ma ma không đợi ta giải thích, đã dùng khăn bịt miệng ta lại .

“Tiện tỳ này nên bị đ.á.n.h c.h.ế.t tươi!”

Trước khi ta c.h.ế.t, muội muội khóc lóc ngã quỵ xuống đất.

“Phu nhân, tỷ tỷ làm ra chuyện xấu xa như vậy , nô tỳ là người biết lễ nghĩa, sẽ không xin tha cho tỷ ấy .”

“Chỉ là dù sao tỷ ấy cũng là đường tỷ của nô tỳ, cầu xin phu nhân ban cho tỷ ấy một chiếc quan tài mỏng, để tỷ ấy được ra đi t.ử tế một chút.”

Phu nhân cảm thấy muội muội lương thiện trung hậu, bèn đề bạt lên làm nha hoàn hạng hai, vào hầu hạ trong viện của Tiểu Công gia.

Quỷ kế của muội muội , đ.á.n.h đổi bằng chính mạng sống của ta .

Cuối cùng cũng thành công.

4

Sau khi sống lại lần nữa.

Tiếng gà gáy vang lên, tiếp theo đó là giọng nói oang oang của Trịnh đại nương.

“Các nha đầu nhà ngươi, mau thức dậy rửa mặt chải đầu đi .”

“Hôm nay có khách quý tới, các ngươi phải làm ta nở mày nở mặt đấy!”

Ta không kịp suy nghĩ nhiều, c.h.ế.t lặng ngồi dậy, múc một chậu nước rửa mặt, bưng vào phòng Trịnh đại nương.

Lại bưng bô đi tiểu và một khay rác trong phòng mụ ra ngoài.

Trong đống rác toàn là vỏ lựu, giống hệt như kiếp trước .

Ta âm thầm gom hết chúng lại .

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...