Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

5

Sau khi trang điểm xong xuôi, khách mua cũng lần lượt tới.

Quả nhiên, vẫn là ba nhà đó.

Một tới mua kỹ nữ, một tới mua ngựa gầy Dương Châu và Chu ma ma tới mua tiểu nha hoàn cho phủ Quốc Công.

Hai nhà trước trả nhiều bạc hơn, dù sao thì những cô nương được mua cũng sẽ phải lưu lạc vào chốn phong trần.

Một người ra giá mười lạng bạc, Trịnh đại nương bèn để bọn họ chọn trước .

Phủ Quốc Công chỉ mua nha hoàn làm việc vặt, ra giá thấp nhất, một lạng bạc cho hai cô nương.

Ta dùng nước ép từ vỏ lựu nhuộm mặt của mình , vàng vọt như sáp, hai người kia vừa nhìn đã mất hứng.

Tướng mạo của Yến Phượng bình thường, bọn họ cũng không hứng thú.

Chu ma ma khoanh tay, chỉ nhìn mà không nói gì.

Mặt trời dần ngả về tây.

Số cô nương trong sân đã vơi đi hơn một nửa.

Ta hít sâu một hơi , nở một nụ cười , bước ra .

“Chu ma ma.”

“Ta tên Hoàng Oanh Nhi, lúc nhỏ từng theo tú tài đọc sách, biết đọc biết viết , cũng hiểu một chút về thảo d.ư.ợ.c, ma ma dùng một một lượng bạc mua ta sẽ không lỗ đâu .”

Trịnh đại nương lập tức nghiến răng trợn mắt nhìn sang.

Trước mặt mụ, ta luôn lầm lì ít nói , chỉ biết làm việc, hoàn toàn khác với hôm nay.

Ta đã lừa mụ.

Chu ma ma tỏ vẻ hứng thú, tiểu nha đầu biết chữ quả thật là hiếm thấy, bà bèn hỏi thử ta vài chữ.

“Thiên địa huyền hoàng, vũ trụ hồng hoang...”

Ta đọc một đoạn “Thiên Tự Văn”, lại dùng cành cây viết đoạn đó lên nền cát.

Chu ma ma bật cười .

“ Đúng là một nha đầu lanh lợi, tuy tướng mạo không xuất chúng, nhưng mang về phủ Quốc Công cũng có thể yên tâm.”

Bà đã mua ta .

Muội muội Yến Phượng lập tức sốt ruột, bèn ra sức kéo tay áo ta , ai oán nói : “Tỷ tỷ, trước khi c.h.ế.t tổ phụ và tổ mẫu đã dặn tỷ chăm sóc muội ...”

Ta liếc nhìn nàng ta một cái.

Dáng người nhỏ bé, cái cằm nhọn hoắt, đã có chút lanh lợi, chỉ là đôi mắt quá linh hoạt, làm người ta có cảm giác bị khinh thường.

Nhưng ta không hề để lộ sự chán ghét trong lòng, lại còn mở lời với Chu ma ma.

“Muội muội còn nhỏ, lại do tổ phụ và tổ mẫu gửi gắm, chỉ cần ma ma cho muội ấy một việc gì đó để làm , nô tỳ đã vô cùng cảm kích!”

Lần này ta không khen ngợi muội muội nữa.

Điều ta cần là thanh danh của mình .

Những nha đầu không được hai nhà trước chọn đều được mua một tặng một.

Dù sao cũng không thiệt thòi, Chu ma ma bèn gật đầu.

“Ngươi là một cô nương hiếu thảo.”

Yến Phượng lập tức hớn hở.

Nàng ta đẩy ta ra , đi thẳng đến trước mặt Chu ma ma dập đầu.

Ta lặng lẽ lùi về phía sau .

Yến Phượng à , tỷ tỷ nhất định sẽ giữ lời hứa, tuyệt đối không chia xa muội .

Không có cái mạng này của muội .

Sao có thể thể hiện ta là người có tình có nghĩa đây?

Kiếp trước … Tỷ tỷ rất đau đớn!

6

Ta muốn mang Yến Phượng đi , còn có một lý do khác.

Từ nhỏ, ta và nàng ta đã sống ở thôn Hoàng Gia.

Tổ phụ là trưởng thôn, gia cảnh vẫn coi như khá giả.

Phụ thân của ta là thợ săn giỏi nhất trong làng, mẫu thân là nhi nữ nhà tú tài, dưới gối chỉ có ta và ca ca, bọn họ vô cùng yêu thương chúng ta .

Năm mười lăm tuổi, ca ca tòng quân, từ đó về sau không trở lại nữa.

Yến Phượng là con của Nhị thúc.

Người đời hay nói “Con út, cháu đích tôn là cục vàng cục bạc của người già.”

Tổ phụ và tổ mẫu yêu thương Nhị thúc nhất, cho nên cũng yêu thương huyết mạch duy nhất của đứa con út này - chính là Yến Phượng.

Nàng ta được tổ phụ tổ mẫu nuôi dưỡng.

Có lần Yến Phượng nhìn thấy hoa nhung, trâm bạc mà mẫu thân mua cho ta và con rối gỗ nhỏ do ca ca làm , nàng ta cũng muốn có , nhưng Nhị thúc lười biếng không chịu làm việc, hoàn toàn không có tiền mua.

Thế là Yến Phượng làm nũng, giả vờ đáng thương, khóc lóc ầm ĩ.

Tổ phụ tổ mẫu bắt ta phải nhường cho muội muội .

Ta cũng khóc .

Tổ mẫu lập tức véo tay ta một cái thật mạnh, vừa véo vừa mắng: “Sao nhà lão đại lại nuôi ra cái đồ sao chổi nhà ngươi vậy chứ!”

“Muội muội của ngươi chẳng có gì cả, ngươi làm tỷ tỷ không thương yêu nhường nhịn, còn mặt mũi tranh giành với nó?”

Bà ta đẩy ta ra ngoài, khóa cửa lớn lại .

Lúc đó ta mới bốn năm tuổi, khóc đến mức mơ mơ màng màng.

Suýt nữa đã bị bọn buôn người bắt đi .

Từ đó, phụ mẫu không còn cho ta đến nhà tổ phụ tổ mẫu nữa, ta cũng dần dần cách xa Yến Phượng.

Mùa xuân năm nay mất mùa.

Lương thực trong nhà cạn dần.

Ta xách giỏ lên núi hái quả du tiền, du tiền hấp thành bánh, cũng coi như có thể lấp đầy bụng. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ky-su-thang-cap-cua-nha-hoan/chuong-2.html.]

Như vậy thì phụ mẫu sẽ không phải lo lắng xem ngày mai có cơm ăn hay không nữa.

Ta đi đến lưng chừng núi.

Một đứa trẻ cùng làng tên là Hổ T.ử vội vàng chạy đến gọi ta .

“Ca ca của tỷ gửi thư về rồi !

“Nghe nói đại ca của tỷ bây giờ quản lý hơn trăm người , cực kỳ oai phong, ta cũng muốn làm đại tướng quân!”

Ba năm rồi .

Ca ca tòng quân ba năm.

Đây là lần đầu tiên gửi thư về nhà.

Ta vô cùng vui mừng, vội vàng chạy xuống núi.

Không ngờ Hổ T.ử lại không cẩn thận ngã vào cái bẫy săn thỏ.

Rừng sâu núi thẳm, trời lại sắp tối, ta chỉ có thể dừng lại , giải cứu đối phương ra trước .

Ta chỉ chậm trễ một chút, khi xuống núi mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi.

Ngôi làng nhỏ tựa núi kề sông bị biển lửa nhấn chìm, ngọn lửa ấy nhe nanh múa vuốt, thiêu cháy vô số t.h.i t.h.ể của dân làng.

Tiếng da thịt bị cháy khét, phát ra tiếng xèo xèo.

Giống như một con d.a.o cứa nát trái tim ta .

Ta giàn giụa nước mắt.

Điên cuồng gào thét.

“Phụ thân !”

“Mẫu thân !”

Sân nhà của ta chìm trong biển lửa.

Cả người của bọn họ đỏ rực, trên người cắm đầy mũi tên, nằm bất động dưới xà nhà, dần dần bị ngọn lửa nuốt chửng.

Ta lao vào như phát điên.

Hổ T.ử ôm c.h.ặ.t lấy ta , không cho ta xông vào .

Phụ mẫu của Hổ T.ử cũng c.h.ế.t ở đầu làng, đều bị một nhát d.a.o xuyên tim. 

Hổ T.ử cố hết sức rút con d.a.o ra , lưỡi d.a.o loé sáng lạnh lẽo, trên thân đao đều khắc hoa văn hình hoa Bảo Tướng.

Đám người này có lai lịch, không phải là sơn tặc bình thường.

Hai mắt của Hổ T.ử đỏ ngầu.

“Oanh Nhi, đừng đi !

“Chúng ta đi tìm Đại ca của tỷ, ta cũng tòng quân, sau này trở về báo thù.”

Ta khóc đến khàn giọng, m.á.u toàn thân dồn hết lên tim, hai mắt trợn trừng, khắc sâu cảnh tượng này .

“Tại sao lại g.i.ế.c cả nhà ta ?”

“Ta muốn báo thù!”

“Ta muốn báo thù!”

Không biết đã khóc bao lâu, ta và Hổ T.ử đều không còn sức lực, ngã ngồi xuống đất.

Bỗng một cái đầu nhô lên từ trong chum nước ở sân.

Là đường muội Yến Phượng.

Nàng ta lảo đảo nhào vào lòng ta .

“Tỷ tỷ, nhà không còn nữa rồi , tổ phụ và tổ mẫu đều c.h.ế.t hết rồi , phụ thân và mẫu thân cũng c.h.ế.t rồi …”

“Phượng Nhi chỉ còn một mình tỷ tỷ thôi.”

“Tổ phụ, tổ mẫu và Đại bá, Đại bá nương đã nhét muội vào chum nước, bảo muội đợi tỷ cùng nhau chạy trốn.”

Ta ôm c.h.ặ.t lấy muội muội , nghẹn ngào không nói nên lời.

Mặc kệ hồi nhỏ có bao nhiêu ân oán.

Bây giờ nhà tan cửa nát.

Hai tỷ muội chúng ta phải nương tựa nhau mà sống.

Hổ T.ử vội vàng hỏi: “Yến Phượng, lúc Đại ca gửi thư về ngươi có nghe thấy không , ngươi có biết Đại ca đang ở đâu không ?”

Khi Hổ T.ử lên núi.

Tổ phụ và tổ mẫu đang ôm Yến Phượng, nghe mẫu thân của ta đọc thư của ca ca.

Yến Phượng run rẩy, nắm c.h.ặ.t một miếng ngọc bội trong lòng.

“Ta không biết …”

“Muội không biết gì hết... Hức… Tỷ tỷ, muội khó chịu quá...”

Ta từng nghĩ nàng ta khó chịu thật.

Nhưng không ngờ nàng ta cố ý che giấu thư của ca ca.

Còn trộm đi tín vật mà ca ca gửi cho ta , chính là miếng ngọc bội ấy .

Từ khi nàng ta có được ngọc bội thì đã lén lút giấu giếm, tuyệt nhiên không cho ta nhìn thấy nó lần thứ hai.

Mỗi lần ta hỏi đến, nàng ta sẽ lập tức ấp úng sau đó bật khóc .

“Đó là bảo vật gia truyền mà tổ mẫu để lại cho muội .”

Bảo vật gia truyền?

Vậy tại sao trên đó lại khắc chữ “Oanh”?

Lúc ta chào đời, giữa bụi hoa lựu có một chú chim hoàng oanh nhỏ rơi xuống, tiếng hót véo von, mẫu thân vốn có dấu hiệu khó sinh, sau khi nghe thấy tiếng kêu trong trẻo này , đã cố gắng sinh ta ra .

Vì thế nên ta đặt tên cho ta là “Oanh Nhi”.

Yến Phượng không biết chữ, không biết miếng ngọc bội này đã được khắc tên.

Ta đưa nàng ta vào phủ Quốc Công.

Cũng là để dò la tung tích của ca ca.

Lấy lại những thứ thuộc về ta .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...