Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
10
Sáng hôm sau .
Nguyệt Nhung biến mất.
Mạng của nha hoàn làm việc vặt giống như cỏ rác.
C.h.ế.t cũng được , bị bán đi cũng vậy .
Giống như một viên đá nhỏ bị ném xuống mặt nước.
Không gợn chút sóng nào.
Ngay cả Yến Phượng, người đích thân tiễn Nguyệt Nhung lên đường cũng vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra .
Kiếp trước , Nguyệt Nhung bị tên ma men kia lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t.
Tuy kiếp này chưa c.h.ế.t, nhưng kết cục cũng chẳng khá hơn là bao.
Hai nha hoàn xinh đẹp nhất ngoại viện đều là những người mất mạng nhanh nhất.
Trong lòng ta nhất thời kinh hãi.
Lúc làm việc lại càng cẩn trọng hơn.
Người biến mất không chỉ có Nguyệt Nhung, mà còn có cả Triệu ma ma.
Nhi t.ử của bà làm ra chuyện hoang đường như vậy .
Sau khi chủ t.ử biết được thì cả nhà đều bị đuổi tới trang t.ử.
Người thay thế vị trí quản sự ngoại viện chính là Chu ma ma từng mua đám nha hoàn chúng ta .
Khi xem sổ sách, bà ta tìm thấy một chồng giấy viết chữ lớn, nét chữ thanh tú đoan chính, bà ta bèn nhớ tới ta .
“Quả nhiên là một nha đầu tốt .”
Sau đó ta được đề bạt lên làm nha hoàn hạng ba, chuyên phụ trách xem sổ sách bên cạnh bà ta .
Lại thêm việc ta không còn bôi nước ép lựu lên mặt nữa nên da dẻ ngày càng trắng trẻo mịn màng.
Cho nên cũng tiếp nhận luôn công việc đưa đồ vào nội viện mà Nguyệt Nhung từng đảm nhận trước kia .
Còn Yến Phượng thì vẫn là nha hoàn làm việc vặt, chuyên quét dọn sân viện.
Ngày nào nàng ta cũng lười biếng khôn lỏi.
Lúc thì trốn việc, lúc lại viện cớ đi nhà xí.
Không còn ta làm việc giúp nàng ta , nên lúc nào sân viện cũng bừa bộn lộn xộn.
Từ nhỏ nàng ta đã rất biết cách lấy lòng tổ phụ tổ mẫu, luôn có chút lanh lợi hơn người .
Chỉ trong thời gian ngắn.
Nàng ta đã bám được vào một vị ma ma quản sự của đại trù phòng ngoại viện.
Nàng ta nhận người kia làm nghĩa mẫu, đồng ý nộp một nửa tiền lương mỗi tháng cho đối phương.
Giống hệt kiếp trước .
Nàng ta cũng được thăng lên làm nha hoàn hạng ba.
Chỉ có điều, con đường ấy còn xa mới có thể gọi là thuận lợi.
Hiện giờ, ngay cả ngưỡng cửa nội viện, nàng ta cũng chưa chạm tới.
11
Khi thay bộ bỉ giáp màu xanh và chiếc váy màu trà dành cho nha hoàn hạng ba.
Ta thoáng ngẩn người .
Những trận đòn bằng gậy ở kiếp trước dường như vẫn còn đang giáng xuống người ta .
Đau đớn.
Da thịt đau.
Xương cốt cũng đau.
Là thứ đau đớn giống như chiếc b.úa nhỏ của Trịnh đại nương.
Từng tấc xương đều bị đập nát.
Chính trong bộ y phục này , ta đã bước lên con đường đi xuống Hoàng Tuyền.
Yến Phượng hoàn toàn không hay biết gì, nàng ta giật lấy chiếc gương, xoay tới xoay lui ngắm nghía đôi b.úi tóc nha hoàn của mình .
“Tỷ tỷ, muội còn có việc phải tới đại trù phòng.”
“Tỷ cất giúp muội ít đồ nhé. Ngày mai chúng ta sẽ chuyển sang phòng của nha hoàn hạng ba rồi .”
“Nhớ đổ luôn bô tiểu cho muội đó!”
Nàng ta nói xong thì chạy biến ra ngoài như một làn khói.
Ta khóa cửa lại .
Ta nhân cơ hội này , bắt đầu lục tìm lá thư và miếng ngọc bội của ca ca.
Không có trên giường.
Không có trong rương.
Không có trong hộp trang điểm.
Ta tìm từng chỗ một.
Vậy mà lại không có gì cả.
Ta không tin Yến Phượng đã làm mất ngọc bội.
Miếng ngọc ấy trắng như tuyết, chất ngọc lại vô cùng tốt , vừa nhìn đã biết đáng giá.
Yến Phượng tuyệt đối không nỡ vứt đi .
Chắc chắn nàng ta đã giấu ở một nơi nào đó.
12
Sau khi được thăng lên nha hoàn hạng ba, tiền lương hằng tháng tăng lên một lượng bạc.
Mỗi tháng Yến Phượng đều phải nộp một nửa cho nghĩa mẫu.
Nửa còn lại , nàng ta đều dùng để mua son phấn cùng các loại trang sức tinh xảo.
Mấy tháng trôi qua.
Nàng ta chẳng tích góp được lấy một đồng.
Tuy ta cũng nộp một nửa tiền lương hàng tháng để hiếu kính Chu ma ma, nhưng gần như không dùng đến số còn lại .
Nhìn túi bạc lúc nào cũng căng đầy của ta , Yến Phượng bắt đầu nảy sinh ý đồ xấu .
“Tỷ tỷ, muội bị phong hàn rồi , đầu đau quá. Nghĩa mẫu nói trong phủ không có tiền lệ mời đại phu cho nha hoàn hạng ba, chỉ có thể tự đi bốc t.h.u.ố.c.”
“Bà ấy cũng muốn giúp muội , nhưng t.h.u.ố.c rất quý, mang vào phủ còn phải đút lót cho người gác cổng nữa…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ky-su-thang-cap-cua-nha-hoan/chuong-4.html.]
“Cần tới năm lượng bạc…”
Ta không đáp, chỉ lộ ra vẻ khó xử.
Yến Phượng lập tức lau nước mắt: “Thôi thì c.h.ế.
t quách
đi
cho xong.”
“Mạng này của muội vốn dĩ nên bỏ lại trong thôn từ lâu rồi …”
“Tổ phụ, tổ mẫu, mở mắt nhìn con đi … Con sắp xuống dưới đó hầu hạ hai người rồi đây…”
Ta thở dài, cũng giả bộ lau khóe mắt: “Tỷ chỉ còn ba lượng mà thôi…”
Yến Phượng lập tức chộp lấy túi bạc: “Ba lượng cũng đủ rồi .”
Ba lượng bạc ấy là bạc mà Nộng Tình - đại nha hoàn bên cạnh lão phu nhân thưởng cho ta khi ta mang thẻ bài vào nội viện.
Bạc trắng tinh, sáng như tuyết.
Ngoại trừ những ma ma quản sự có chức có quyền thì ngoại viện vẫn chưa ai được nhận loại bạc ấy .
Hôm sau , khi ta đang hầu hạ bên cạnh Chu ma ma.
Bà bỗng nhắc tới chuyện trong phủ sắp mở yến tiệc.
Nhân thủ không đủ, dự định chọn vài nha hoàn từ ngoại viện sang phụ việc rót trà dâng nước.
Yến Phượng lập tức giơ tay: “Nô tỳ nguyện ý đi .”
Ta khẽ ghé sát tai Chu ma ma nói vài câu, bẩm báo Yến Phượng đang mắc bệnh.
Tối qua còn dùng ba lượng bạc để mua t.h.u.ố.c uống.
Loại t.h.u.ố.c gì mà quý giá đến mức phải dùng ba lượng bạc?
Một nha hoàn làm việc vặt, làm gì có thứ bệnh phú quý như vậy ?
Chu ma ma lập tức nhíu mày, đã bị bệnh mà còn thích chen chân vào .
Lỡ lây bệnh cho quý nhân thì cả cái viện đều bị liên lụy.
Đúng là hồ đồ.
Yến Phượng bị loại khỏi danh sách, lập tức nổi giận đùng đùng tới tìm ta : “Hoàng Oanh Nhi! Có phải tỷ lại nhiều chuyện nói xấu ta không ?”
Ta kéo nàng ta tới dưới bóng cây, nói cho nàng ta biết Ngô ma ma trong nội viện là người theo hầu phu nhân từ khi xuất giá.
Ngày mai đối phương sẽ tới chọn người , nếu được chọn thì có thể trực tiếp tới hầu hạ bên cạnh phu nhân.
“Không phải là tốt hơn việc đi bưng trà rót nước sao ?”
Khóe miệng đang xệ xuống của Yến Phượng lập tức cong lên.
Nàng ta ôm lấy cánh tay của ta lắc qua lắc lại , chu môi cười nói : “Tỷ tỷ, vẫn là tỷ tốt nhất.”
Ngô ma ma có danh là Ngô Tam Lượng.
Tiền hối lộ mà bà ta nhận ít nhất cũng phải ba lượng bạc.
Còn việc có thành hay không … Thì phải xem vào bản lĩnh của Yến Phượng.
13
Khi những hạt tuyết đầu mùa rơi xuống.
Lần đầu tiên ta được gặp một vị chủ t.ử của phủ Quốc Công.
Chính là phu nhân, ngũ quan của phu nhân hiền từ lương thiện, ngồi đoan trang trên ghế t.ử đàn.
Ta theo Chu ma ma vào bẩm báo tình hình thu chi của ngoại viện trong một năm qua.
Những năm trước , quản sự báo cáo rất mập mờ.
Nhưng năm nay, ta cố ý liệt kê rõ ràng toàn bộ các khoản chi tiêu lên giấy.
Chu ma ma đọc một bản, lại trình một bản khác cho phu nhân xem.
Mỗi khoản đều ghi rõ: Năm nào, tháng nào, ngày nào.
Chi cho việc gì.
Tốn bao nhiêu bạc.
Sai lệch bao nhiêu.
Bên ngoài sổ sách còn bọc thêm một lớp giấy dầu, để tránh bị tuyết làm ướt.
Phu nhân rất hài lòng.
Ngô ma ma đứng phía sau rèm, ánh mắt nhìn ta cũng sáng lên.
Sau khi rời khỏi chính phòng, Chu ma ma còn phải tới chỗ Lão Thái Quân bẩm báo, bèn bảo ta tự về trước .
Ta lập tức quay đầu đi tìm Ngô ma ma.
Quả nhiên, đối phương đang đứng đợi ta dưới hành lang.
“Nha đầu ngoan, chỗ của ma ma đây có hai quyển sổ sách, ngươi xem xem có chỗ nào không khớp, sau đó nói cho ma ma biết được không ?”
Ngô ma ma có một đứa nhi t.ử phá của, ăn chơi c.ờ b.ạ.c, rượu chè gái gú, món nào cũng tinh thông.
Nếu không phải như vậy thì một lão ma ma như bà ta cũng chẳng bị ép tới mức phải nhận hối lộ của các tiểu nha hoàn .
Thậm chí còn biển thủ tiền riêng của phu nhân.
Hai quyển sổ này .
Có một quyển là thật, một quyển dùng để làm giả.
Kiếp trước .
Trước khi ta c.h.ế.t, chuyện của Ngô ma ma đã bị phu nhân phát hiện.
Cả nhà bà ta đều c.h.ế.t vô cùng thê t.h.ả.m, ngay cả những tiểu nha hoàn từng đi cửa sau , nhờ bà ta giúp đỡ cũng có kết cục thê t.h.ả.m không kém.
Ta liên tục lắc đầu, giả vờ chột dạ nói : “Ma ma coi trọng nô tỳ như vậy , theo lý nô tỳ không nên từ chối.”
“Chỉ là... Nô tỳ không hiểu những chuyện này lắm, toàn là nhờ vào Yến Phượng muội muội của nô tỳ.”
“Muội ấy cực kỳ thông minh, chỉ là quá thật thà, không thích xuất hiện trước mặt người khác mà thôi.”
Thật thà, không thích xuất hiện trước mặt người khác.
Có nghĩa là có cũng được mà không có cũng chẳng sao .
Giống như một cái bóng, cho dù biến mất, cũng chẳng ai để ý.
Ngô ma ma nghiền ngẫm hai câu ấy trong mắt dần hiện lên chủ ý, thái độ đối với ta cũng lạnh nhạt đi .
“Đi đi đừng nói chuyện này với người ngoài.”
“Bằng không , ta sẽ cắt lưỡi của ngươi.”
Bà ta không phải người lương thiện.
Yến Phượng cũng không phải thứ tốt đẹp gì.
Chó c.ắ.n ch.ó, mới là điều mà ta muốn thấy nhất.
Tốt nhất là hai người bọn họ c.ắ.n xé nhau đến mức lộ ra tung tích của miếng ngọc bội kia .
Chaporia
Bình Luận (0)