Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
14
Ngô ma ma ngẩng cao đầu, kiêu căng tới ngoại viện chọn người .
Yến Phượng biểu hiện vô cùng tự nhiên phóng khoáng.
Ta nhân cơ hội khen thêm một câu: “Đây chính là muội muội thông minh lại thật thà mà ta từng nhắc tới.”
Ngô ma ma rất hài lòng, lập tức gọi Yến Phượng đi theo mình .
Dẫn thẳng vào nội viện uống trà táo đỏ.
Đó là vinh dự lớn biết bao, là sự coi trọng biết bao.
Yến Phượng kích động tới mức mặt mày đỏ bừng, hai tay không biết đặt đâu cho phải .
Lúc thì sờ mặt, lúc lại sờ tóc, thậm chí còn véo ta một cái.
Hỏi ta có đau không , hỏi chuyện này có phải thật không .
Nàng ta vui tới mức quên sạch lễ nghi quy củ.
Nàng ta khom lưng gập người , bám lấy Ngô ma ma như ch.ó con lấy lòng chủ nhân.
Còn thuận tay nhét luôn túi bạc có chứa ba lượng vào tay bà ta .
Quan hệ giữa hai người lập tức thân thiết hơn hẳn.
Chu ma ma thấy vậy thì tiếc nuối thay cho ta : “Oanh Nhi à , ngươi cái gì cũng tốt , hôm qua ngay cả phu nhân còn khen ngươi lanh lợi.”
“Vậy mà Ngô ma ma giống như bị mù mắt, nhất quyết chọn đứa muội muội rỗng tuếch của ngươi.”
“Cái miệng của nàng ta có thể đổi trắng thay đen. Nhưng trong bụng chẳng có chút bản lĩnh nào.”
“Ngay cả một cái sân còn quét không xong. Nếu là thời phủ Quốc Công còn cực thịnh, tuyệt đối sẽ không nhận loại nha đầu như thế.”
Đương nhiên là ta muốn vào nội viện.
Chỉ là ta không muốn tới viện của phu nhân.
Phu nhân nhìn bề ngoài thì hiền từ lương thiện, nhưng thực chất lại là người miệng khẩu Phật tâm xà.
Mỗi lần xử lý người khác, không c.h.ế.t thì cũng tàn phế.
Có nha hoàn xinh đẹp nào ở bên cạnh bà ta mà được kết cục tốt đẹp không ?
Không có .
Kiếp trước , chính bà ta đã không phân trắng đen mà hạ lệnh đ.á.n.h c.h.ế.t ta .
Ta đã có dự định khác.
Chu ma ma hạ thấp giọng hỏi: “Oanh Nhi, chẳng lẽ... Ngươi muốn tới hầu hạ bên cạnh Tiểu Công gia?”
Ánh mắt của bà vô cùng phức tạp.
Khắp phủ này , nha hoàn nào cũng muốn được tới Tập Nhã Đường hầu hạ.
Một là được thưởng nhiều bạc, địa vị cao.
Hai là… Tiểu Công gia anh tuấn dịu dàng, đến nay vẫn chưa thành thân .
Hắn không thích đọc sách, cũng chẳng màng công danh, chỉ thích đắm chìm trong chốn ôn nhu son phấn.
Nếu có thể trở thành thông phòng của hắn sẽ một bước lên mây, trở thành chủ t.ử.
Chỉ tiếc là Lão Thái Quân và phu nhân nâng niu Tiểu Công gia như tròng mắt.
Tuyệt đối không cho phép bất kỳ nha hoàn nào làm hư hắn .
Những nha hoàn dám quyến rũ Tiểu Công gia đều bị ép uống t.h.u.ố.c câm, sau đó bị bán đi .
Đúng là phú quý phải cầu trong hiểm nguy, mà có muốn cầu cũng chưa chắc đã cầu được .
Ta từng đứng từ xa nhìn thấy Tiểu Công gia một lần .
Hắn mặc bộ kỵ trang tay bó màu đỏ thẫm.
Đầu đội t.ử kim quan, dung mạo tuấn tú như bước ra từ trong tranh vẽ.
Còn ta chỉ là một cọng cỏ mọc lên từ bụi đất.
Từ xưa văn nhân vẽ tranh thường hay vẽ lan, vẽ tùng, vẽ trúc.
Hiếm có ai thích vẽ cỏ dại.
Ta và Tiểu Công gia vốn không cùng một bức tranh.
Cho nên từ đầu đến cuối ta chưa từng đặt hắn trong lòng.
“Ma ma, nô tỳ biết chừng mực, nô tỳ chỉ muốn an an ổn ổn sống qua ngày. Chờ ca ca tới đón nô tỳ về nhà.”
Chu ma ma gật đầu: “Tiền lương tháng này , ta tạm giữ giúp ngươi, sau này cần dùng thì tới tìm ta lấy.”
Khẩu vị của bà ngày càng lớn, lại đang ngầm đòi bạc của ta .
Ta chỉ có thể mỉm cười đồng ý.
15
Đêm hôm ấy có một trận gió lớn nổi lên, lớp giấy dán trên cửa sổ bị thổi kêu phần phật không ngừng.
Phòng ở của nha hoàn hạng ba vốn dĩ đã không hề ấm áp.
Hơi lạnh len qua lớp giấy cửa sổ, chui vào trong, những vết nứt nẻ vì giá rét trên tay ta cũng đau nhức.
Bị đau, ta lập tức tỉnh giấc.
Đêm đã sang canh ba.
Yến Phượng vẫn chưa trở về, Ngô ma ma bảo nàng ta xem sổ sách, chắc chắn là nàng ta không hiểu nổi.
Nhưng xưa nay nàng ta vốn lanh trí, lại khéo ăn khéo nói , chắc chắn sẽ mở miệng nói bừa cho qua chuyện.
Nhưng mấy chuyện đó đều không quan trọng, dù sao Ngô ma ma cũng không hiểu sổ sách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ky-su-thang-cap-cua-nha-hoan/chuong-5.html.
]
Bà ta tìm nhiều người đối chiếu như vậy chỉ là để tránh bị một người lừa gạt mà thôi.
Đợi đến khi đối chiếu xong, những ngày tốt lành của Yến Phượng cũng chấm dứt.
Ngô ma ma làm rất nhiều chuyện khuất tất.
Bà ta biển thủ tiền riêng của phu nhân để nuôi đứa nhi t.ử phá gia.
Một khi việc này bị bại lộ thì khó thoát khỏi cái c.h.ế.t.
Bà ta tuyệt đối sẽ không để Yến Phượng sống.
Ba lượng bạc mới trắng như tuyết kia chính là chứng cứ sẵn có .
Trộm bạc mới từ nội khố, chỉ riêng tội ấy thôi, dù nhiều hay ít thì Yến Phượng cũng sẽ chịu không ít cực khổ.
Thế nhưng ta không thể để Yến Phượng c.h.ế.t.
Trong tay nàng ta vẫn còn nắm giữ tung tích của ca ca.
Ngọn nến leo lét.
Sống mũi của ta cay xè, ta bỗng nhớ tới Hổ Tử.
Ngày hôm ấy sau khi bị Trịnh đại nương đ.á.n.h ngất trên phố, bây giờ ta trở thành nô tỳ của phủ Quốc Công.
Cũng không biết Hổ T.ử đã đi nơi nào, hắn là người trọng tình nghĩa.
Suốt dọc đường chưa từng rời bỏ chúng ta , ngay cả chiếc bánh bao xin được hắn cũng nhất quyết để cho ta và muội muội ăn trước .
Còn bản thân hắn thì đói đến mức gầy trơ xương, chỉ nhặt thức ăn thừa phía sau t.ửu lâu để sống qua ngày.
Không còn chúng ta bên cạnh, hy vọng hắn sẽ sống tốt hơn một chút.
Hy vọng trong mùa đông vất vả này , hắn có thể ăn no mặc ấm.
Hy vọng hắn sẽ trở thành đại tướng quân.
Thế gian đầy cực khổ, mục tiêu báo thù xa xôi như những đám mây đen trên trời.
Từng đám từng đám, không biết đến bao giờ mới thành hình.
Xin Bồ Tát phù hộ, chỉ mong ca ca, Hổ T.ử và ta đều có thể sống thật tốt . Sống đến ngày gặp lại nhau .
Ta lau khô nước mắt, ôm lấy quyển sổ trong tay, đi gõ cửa phòng của Chu ma ma.
Đó là quyển sổ thật trong tay Ngô ma ma.
Ta dựa vào ký ức mà chép lại .
Ngoài ra , trong thời gian chỉnh sửa sổ sách giúp Triệu ma ma, ta cũng đã phát hiện được những thủ đoạn gian lận của Ngô ma ma.
Dù chỉ là một phần, nhưng số tiền không hề nhỏ.
Cửa hàng tơ lụa thuộc của hồi môn của phu nhân, mỗi năm có một nửa lợi nhuận đều bị Ngô ma ma âm thầm chiếm đoạt.
Một nửa, tức là một vạn lượng bạc mỗi năm.
16
Đêm gió tuyết, ta gõ cửa phòng phu nhân.
Ban đầu, phu nhân còn vốn không vui.
Nhưng sau khi Chu ma ma dâng sổ sách lên, phu nhân tức giận đến mức đập vỡ nguyên một bộ sứ trắng Nhữ Diêu.
“Đồ ăn cây táo rào cây sung!”
“Ta đã từng bạc đãi bà ta lúc nào? Vậy mà bà ta dám đối xử với ta như thế!”
Phu nhân vừa tức vừa hận, Ngô ma ma đã theo bà ta từ khi xuất giá.
Đối phương làm ra chuyện như vậy , không chỉ làm bà ta mất mặt, mà còn mất sạch thể diện.
Phu nhân lập tức sai người đến phòng Ngô ma ma, quả nhiên lục ra được hai quyển sổ sách.
Cùng với rất nhiều vàng bạc châu báu từng bị mất, trong đó còn có khăn tay bằng tơ thật của phu nhân.
Tất cả đều là những thứ Ngô ma ma chuẩn bị đưa cho nhi t.ử đem đi bán.
Chuyện này không chỉ đơn thuần là trộm cắp, cũng không chỉ là vấn đề thể diện.
Đồ vật trong khuê phòng của nữ t.ử.
Một khi lưu lạc ra ngoài thì ngay cả người tôn quý như phu nhân cũng sẽ bị người đời đàm tiếu, thanh danh không trong sạch.
Thậm chí là bị lời đồn ép đến c.h.ế.t.
Phu nhân vô cùng giận dữ, ra lệnh t.r.a t.ấ.n nghiêm khắc Ngô ma ma và đứa nhi t.ử kia .
Chu ma ma nhờ công lao này mà được thăng lên làm quản sự đại trù phòng nội viện.
Vì để báo đáp, bà thuận nước đẩy thuyền nâng ta lên nha hoàn hạng hai.
Lại cảm kích vì ta không tranh công, không ra mặt trước phu nhân để giành lấy danh tiếng, cho nên bà đã hỏi ta có mong muốn gì không .
Ta thành khẩn đáp: “Ngô ma ma nói Yến Phượng trộm bạc nên đã nhốt muội ấy trong phòng củi chờ xử lý.”
“Nô tỳ là người hiểu lễ nghĩa. Muội muội phạm sai lầm, nô tỳ không dám cầu xin, chỉ mong ma ma niệm tình m.á.u mủ ruột thịt, cho nô tỳ được gặp muội ấy thêm một lần nữa.”
Chu ma ma liên tục gật đầu, khen ta trung hậu, có phẩm hạnh.
Nhờ sự giúp đỡ của bà, ta thuận lợi gặp được Yến Phượng đang bị nhốt trong phòng củi.
Ngô ma ma đã thất thế, mệnh lệnh đ.á.n.h c.h.ế.t Yến Phượng là do bà ta ban ra .
Buổi tối còn là mệnh lệnh vang dội.
Nhưng qua nửa đêm lại chỉ còn tiếng gió bấc rít qua hành lang.
Không còn ai để tâm nữa.
Ngoài cửa phòng củi cũng không có người canh giữ, chỉ còn tiếng khóc khản đặc của Yến Phượng.
“Ta không có trộm bạc… Mau thả ta ra …”
Chaporia
Bình Luận (0)