Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
17
Ta mở cửa.
Trên mặt Yến Phượng in rõ hai dấu bàn tay đỏ ch.ói, đôi mắt đã khóc đến mức sưng húp như hạch đào.
Nàng ta nghe thấy tiếng động thì lập tức ngừng gào khóc , cả người co rúm giữa đống củi khô như chim cút.
Không còn chút tinh thần nào của ngày trước .
Ta cố nặn ra một giọt nước mắt, vội vàng bước tới: “Phượng Nhi! Tỷ tỷ tới cứu muội đây!”
Nàng ta lập tức nhào tới ôm lấy chân ta , vừa khóc vừa quệt nước mũi: “Tỷ tỷ! Ngô ma ma cứ khăng khăng nói muội trộm bạc mới trong nội khố.”
“Hôm nay là lần đầu tiên muội vào nội viện mà. Muội không trộm! Bà ta muốn đ.á.n.h c.h.ế.t muội , tỷ có thể nói bạc đó là của tỷ không ?”
“Vốn dĩ bạc cũng là của tỷ mà… Muội không muốn c.h.ế.t... Hu hu hu…”
Quy củ trong phủ nghiêm ngặt.
Hóa ra Yến Phượng cũng biết trộm đồ sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t.
Vậy thì lúc nàng ta đưa viên Nam Châu trên chiếc áo choàng lông chim tước cho ta thì nàng ta đã coi ta là người c.h.ế.t rồi .
Hay cho một muội muội m.á.u mủ ruột rà.
Gió bấc lạnh thấu xương, mà trái tim ta cũng lạnh cứng như lớp băng dưới đáy giếng.
Không thể mềm lòng một chút nào nữa.
Đã như vậy thì đừng làm ô uế huyết mạch nhà họ Hoàng nữa.
Máu của ngươi… Cũng nên dùng để sưởi ấm trái tim ta rồi .
18
“Phượng Nhi, tỷ tỷ cũng muốn cứu muội . Nhưng hiện giờ Ngô ma ma đã chọc giận phu nhân, đã hoàn toàn thất thế rồi .”
“Việc này bây giờ là do Chu ma ma quản.”
Yến Phượng hít hít mũi, ánh mắt lập tức sáng lên: “Chu ma ma rất thích tỷ, tỷ tỷ, tỷ đi cầu xin bà ấy đi !”
Ta cười lạnh trong lòng, nhưng trên mặt chỉ toàn là vẻ khó xử: “Chu ma ma đã chiếu cố chúng ta rất nhiều. Bà ấy vừa mới nhậm chức, có vô số người đang nhìn chằm chằm.”
“Chỉ mong bắt được chút sai sót để kéo bà ấy xuống, sắp tới là sinh thần của Nguyễn ma ma, cũng là người theo hầu bên cạnh Lão Thái Quân, các quản sự lớn nhỏ trong phủ đều chuẩn bị lễ vật.”
“Chu ma ma không thể không đi , Nguyễn ma ma đã cao tuổi, lại thích ngọc nhất, nói là ngọc dưỡng người .”
“Nếu ai tặng Chu ma ma một món quà như vậy thì đó sẽ là một ân tình rất lớn.”
Ta sốt ruột siết c.h.ặ.t khăn tay, vò thành một nút trong lòng bàn tay.
“Chỉ hận tỷ muội chúng ta nghèo rớt mồng tơi, muốn lấy lòng người ta cũng chẳng có gì để dâng.”
Hai tai và hàng lông mày của Yến Phượng đều dựng lên, nàng ta lắng nghe cực kỳ chăm chú.
Một lúc sau , hàng lông mày của nàng ta khi nhíu khi giãn, sự do dự và nghi ngờ không ngừng cuồn cuộn trong đôi mắt ấy .
Giống như một cối xay nghiền lên mặt ta , ta vẫn bình thản như thường, chỉ cúi đầu rơi lệ.
Hệt như một người tỷ tỷ tốt .
Từ ngày nhà tan cửa nát, ta tự nhận bản thân chưa từng có chỗ nào phụ Yến Phượng.
Thức ăn xin được , ta đều để nàng ta ăn trước .
Trong ngôi miếu đổ nát, có đống rơm cũng nhường nó đắp trước .
Để mua cho nó một que kẹo hồ lô, ta và Hổ T.ử từng giúp người bán hàng đẩy xe suốt ba ngày, đến mức đôi dép cỏ dưới chân cũng mòn nát.
Ngay cả khi vào phủ Quốc Công, ta cũng từng bước từng bước kéo nó tiến lên.
Ai trong phủ mà không nói ta hiếu thảo, trung hậu?
Yến Phượng có thể đi tới hôm nay, tuy có một phần là do ta âm thầm thúc đẩy.
Nhưng nếu bản thân nàng ta không tham lam, thì dù là ai cũng không đẩy nàng ta nổi.
Nàng ta c.ắ.n môi, vẫn còn do dự.
Ta mất hết kiên nhẫn, trực tiếp nghẹn ngào nói : “Sau năm mới, Tiểu Công gia sẽ chọn nha hoàn .”
“Nghĩa mẫu của muội định tiến cử nghĩa muội của bà ấy , Phượng Nhi! Muội có mệnh phú quý, người nên được chọn là muội mới đúng!”
Mệnh có tốt đến đâu thì cũng phải còn sống mới hưởng được .
Bị nhốt trong phòng củi, không biết ngày nào sẽ bị kéo ra ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t.
Thì còn trở thành chủ mẫu phú quý thế nào nữa?
Yến Phượng nghiến răng ken két, cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
Nàng ta thở hổn hển nói : “Dưới chậu lan thứ hai trong hoa phòng, đào xuống sẽ thấy một chiếc hộp nhỏ.”
“Bên trong là miếng ngọc bội gia truyền tổ mẫu để lại cho muội , tỷ tỷ, tỷ mang nó tặng Chu ma ma đi . Bảo bà ấy thả muội ra .”
19
Tuyết mịn bay lất phất.
Ta xách đèn l.ồ.ng, đào lớp đất trong hoa phòng lên.
Quả nhiên bên dưới có một chiếc hộp gỗ t.ử đàn nhỏ.
Mở
ra
, bên trong là miếng ngọc bội mà
ta
ngày đêm mong nhớ.
Trên mặt ngọc khắc một chữ “Oanh” viết theo lối thảo thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ky-su-thang-cap-cua-nha-hoan/chuong-7.html.]
Ta cầm món đồ mất rồi lại tìm được ấy , khẽ bật khóc vài tiếng.
Yến Phượng không chịu nói tung tích của ca ca, vậy thì ta sẽ đi tìm nguồn gốc của miếng ngọc bội này .
Sớm muộn gì, ta cũng sẽ tìm được ca ca.
Ta khôi phục mọi thứ trong hoa phòng về nguyên trạng, lại đặt chậu lan về đúng vị trí cũ.
Đúng lúc ấy , bên ngoài bỗng vang lên vài tiếng mèo kêu, cùng với tiếng giày dẫm lên tuyết kêu lạo xạo.
Âm thanh càng lúc càng gần.
Là một nam nhân!
Ta chỉ nghe người đó cất tiếng hỏi: “Ai ở đó?”
Giọng nói dịu dàng điềm đạm, lại mang theo chút tò mò, nghe giống như là của một thiếu niên.
Đây là nội trạch.
Ngoài Quốc Công gia, thì chỉ còn Tiểu Công gia.
Có lẽ người này chính là vị Tiểu Công gia kia .
Ta hiểu rõ, giữa đêm khuya cô nam quả nữ gặp nhau là điều tối kỵ.
Cho nên lập tức cúi thấp người , men theo những chậu hoa, lùi ra ngoài từng bước từng bước một.
Trong hoa phòng, chỉ có ánh sáng lạnh lẽo của tuyết và trăng.
Nhưng khi hắn xuất hiện, bỗng như có thêm chút sắc màu.
Ánh sáng xanh vàng nhàn nhạt khẽ lay động, là chiếc áo choàng lông chim tước kia .
Trái tim ta run lên, càng muốn tránh xa hắn hơn.
Bên ngoài dần yên tĩnh trở lại .
Ta cứ ngỡ hoa cỏ đã che khuất rất tốt , hai bên đều không nhìn thấy nhau .
Mãi rất lâu sau , Tiểu Công gia Lương Ngộ mới nói với ta : “Một cô nương trong trẻo như ngọc như nàng. Đứng giữa hoa lan, tuyết mịn và chiếc đèn l.ồ.ng trắng.
“Không giống người phàm, mà giống tinh linh hoa cỏ hơn, đẹp đến mức không chân thực.”
Phong hoa tuyết nguyệt của hắn , cần một nha hoàn xinh đẹp để tô điểm.
Nhưng ta không muốn trở thành vật trang trí trong cuộc đời của bất cứ ai.
Cho dù người đó là người tôn quý như hắn thì cũng không được .
Ta còn phải tìm ca ca, còn có mối thù cần báo.
Với ta mà nói thế giới này tuyệt đối không chỉ gói gọn trong nội trạch của phủ Quốc Công.
20
Sau khi lấy lại được ngọc bội, ta không hề đi cầu xin Chu ma ma, bà giơ cao đ.á.n.h khẽ, đuổi Yến Phượng trở về ngoại viện, tiếp tục làm nha hoàn sai vặt.
Có tiểu nha hoàn lén hỏi ta : “Oanh Nhi tỷ tỷ, có cần chúng ta chiếu cố Yến Phượng không ?”
Ta xoa đầu đối phương: “Các muội còn nhỏ, chăm sóc tốt cho bản thân mình là đủ rồi .”
Mọi người đều hiểu ý, cho rằng ta đã hoàn toàn thất vọng, không còn muốn quan tâm đến Yến Phượng nữa.
Cuộc sống của Yến Phượng lập tức trở nên vô cùng khốn khó.
Trước đây, nàng ta dựa vào thân phận nha hoàn hạng ba, chuyên bắt nạt những tiểu nha hoàn làm việc nặng ở ngoại viện, lại còn chèn ép các lão ma ma.
Bây giờ nàng ta thất thế quay trở lại , đương nhiên đám người ấy phải trả đũa.
Kẻ thì hắt nước vào chăn của nàng ta , giữa trời đông giá rét, chiếc chăn lập tức đông cứng thành một khối băng.
Kẻ thì không chừa cơm canh cho nàng ta , bữa nào cũng chỉ còn lại đồ cặn.
Việc đứng trước mặt c.h.ử.i mắng không kiêng dè đã là chuyện bình thường như cơm bữa.
Còn có vị nghĩa mẫu thích nâng cao đạp thấp kia , sau khi nhận tiền xong cũng không hề che chở cho nghĩa nữ.
Còn lâu mới bằng được sự t.ử tế của Chu ma ma.
Bà ta tới ngoại viện làm ầm ĩ một trận, giật mất cả nắm tóc của Yến Phượng, mồm miệng đầy lời lẽ khó nghe .
Lại lấy sạch chút tiền riêng còn sót lại cùng với chiếc áo bông giữ ấm qua mùa đông của nàng ta .
Không bao lâu sau , Yến Phượng ngã bệnh.
Nàng ta nhờ người đến tìm ta , ta lấy cớ đang có việc bận, không thể phân thân .
Mới thế này đã là gì chứ, Phượng Nhi à , những khổ sở mà ngươi phải chịu sau này còn nhiều lắm.
Cứ từ từ mà nếm đi .
Trước kia ta dốc hết ruột gan đối xử tốt với ngươi, ngươi chẳng hề để tâm.
Ngươi nhất định phải bị cuộc đời đ.á.n.h cho một trận thì mới biết cúi đầu.
Thỉnh thoảng ta gặp mấy lão ma ma ở hành lang ngoại viện, bọn họ đều cúi đầu, mỉm cười nịnh nọt, không dám đắc tội ta .
Ta chủ động bước tới, thả vào lòng bàn tay của bọn họ một nắm tiền đồng.
Tiếng tiền đồng va vào nhau phát ra tiếng leng keng, nghe rất vui tai.
“Đa tạ các ma ma đã chăm sóc Yến Phượng, tính tình của muội ấy nóng nảy, cần được rèn giũa.”
“Các ma ma cũng là đang giúp nó nên người , xin cứ nhận lấy số tiền này . Mua ít rượu sưởi ấm ngày đông đi .”
Bọn họ vui vẻ nhận lời.
Chaporia
Bình Luận (0)