Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
21
Chẳng mấy chốc đã tới cuối năm.
Người đến bái, tặng quà, nối đuôi nhau không dứt.
Phủ Quốc Công cũng tiệc lớn tiệc nhỏ liên miên.
Đại tiểu thư trong phủ đã nhập cung làm nương nương, đang là lúc thêm hoa lên gấm, dầu sôi lửa bỏng.
Ngay cả đám nô tài trong hậu trạch cũng thẳng lưng hơn trước , đám tiểu tư có thể ra ngoài đi lại .
Mở miệng đều là: “Bổn thiếu gia thế này …”
“Bổn thiếu gia thế nọ…”
Kiêu căng ngang ngược như cua bò ngang đường.
Trong phủ không có ai quản thúc.
Chỉ thấy từng xe từng xe chở lễ vật tiến vào , từng người từng người khom lưng cúi đầu bước qua ngưỡng cửa.
Lão Thái Quân cảm thán: “Phủ chúng ta khởi nghiệp ở Bình An Châu, mấy năm trước đã sa sút, cửa vắng người thưa.”
“Bao năm rồi chưa từng náo nhiệt thế này , cũng là nhờ phúc của Đức Phi nương nương trong cung.”
“Lại đúng dịp cuối năm, lần này nhất định phải mở yến tiệc thật lớn, phải mời tất cả thân thích, huân quý, bằng hữu tới dự tiệc.”
Trong lúc nhất thời, trong phủ tiêu bạc như nước chảy, kho bạc từ đầy ắp dần dần trở nên trống rỗng.
Phu nhân hạ lệnh, toàn bộ tiền lương tháng của nha hoàn và tiểu tư đều bị giảm một nửa.
Thế nhưng các chủ t.ử vẫn tiếp tục xa hoa hưởng lạc.
Chu ma ma quản đại trù phòng, bận đến đầu tắt mặt tối, không thể rời khỏi bếp dù chỉ một khắc.
Nhân sâm, bào ngư, yến sào, vi cá.
Từng chén từng đĩa liên tục được bưng ra .
Dù vậy , các chủ t.ử vẫn muốn ăn những món mới lạ hơn nữa.
Lão Thái Quân muốn gọi món, sợ người bên dưới truyền đạt không rõ, nên chu ma ma bèn sai ta đi .
Bà còn cài lên tóc mai của ta một đóa hoa nhung màu vàng non: “Ngươi ăn mặc quá nhạt nhẽo, Lão Thái Quân thích những cô nương hoạt bát xinh tươi.”
22
Ta nở một nụ cười bước vào hoa sảnh.
Đầu của Lão Thái Quân đã bạc trắng, nhưng tinh thần vẫn vô cùng minh mẫn, đang vừa cười vừa đùa giỡn với con cháu.
Bà muốn gọi thêm vài món tinh xảo ngon miệng.
“Nha đầu này rất xinh đẹp ! Lại còn biết chữ, cứ ở mãi trong bếp thì đúng là chôn vùi một đóa hoa non.”
Bà quay đầu, sai đại nha hoàn đi dò hỏi phẩm hạnh của ta .
Ta thoải mái hành lễ, cầm b.út than ghi lại từng yêu cầu của các vị chủ t.ử.
Phu nhân nhàn nhạt liếc nhìn ta một cái: “Món ăn thanh đạm mới ngon, con người giản dị mới đẹp .”
Trong mắt phu nhân, phàm là nha hoàn xinh đẹp thì đều chẳng phải thứ tốt lành gì, đều là những kẻ muốn câu dẫn Tiểu Công gia.
Bà ta đang gõ đầu cảnh cáo ta .
Ta ngoan ngoãn nhận lời, nhưng có một ánh mắt vẫn luôn dõi theo ta .
Khi ta đi tới trước mặt Tiểu Công gia, ánh mắt ấy càng thêm nặng nề, tựa như hóa thành thực thể.
Ép c.h.ặ.t đến mức ta gần như nín thở.
Chính là hắn .
Trong đôi mắt đào hoa đa tình kia thoáng hiện vẻ kinh diễm.
Hắn nhẹ nhàng nói : “Ta muốn vài món ăn được làm từ hoa lan, bảo nhà bếp dụng tâm một chút, có thể xem thêm ‘Liêu Trai Chí Dị’ để suy nghĩ.”
Tim ta thoáng thắt lại , đêm hôm ấy , dưới khóm lan trong hoa phòng.
Hắn đã nhận ra ta .
Hắn khẽ mỉm cười , ánh mắt chậm rãi rời khỏi gương mặt của ta , lướt qua n.g.ự.c, lại lướt qua vòng eo.
Chiếc áo choàng lông chim tước đang treo phía sau hắn , lấp lánh ánh xanh ánh vàng.
Càng tôn lên dáng vẻ như ngọc, gương mặt anh tuấn và đôi mắt đa tình ấy .
Không biết đã câu mất bao nhiêu hồn phách của các tiểu thư khuê các.
Từ trước tới nay, hắn luôn yêu thích những thứ đẹp đẽ.
Trong mắt hắn , nha hoàn cũng chẳng khác gì một con b.úp bê A Phúc xinh xắn được làm bằng đất.
Ta không nhìn hắn , nhưng ta có thể cảm nhận được , phu nhân cũng đang nhìn ta .
Ánh mắt chán ghét ấy giống như đang nhìn một con ruồi xanh đáng ghét.
23
Sau khi hỏi xong yêu cầu của từng vị tiểu thư, ta thở phào nhẹ nhõm, đang định lui ra ngoài, thì nhìn thấy trong gian nhỏ cạnh hoa sảnh có một cô nương đang đun trà .
Y phục trên người đối phương không phải đồ của nha hoàn , nhưng cũng không hề xa hoa, mái tóc đen nhánh chỉ cài một cây trâm bạc.
Thanh nhã như nước.
Đó là tiểu thư Bạch gia - Bạch Tú Tú.
Phụ thân của nàng từng cứu Quốc Công gia trên chiến trường.
Quốc Công gia từng hứa, sau này Tiểu Công gia sẽ cưới Bạch Tú Tú với thân phận chính thê.
Cho nàng vinh hoa phú quý cả đời.
Nhưng thế sự khó lường, Bạch gia sa sút, Bạch lão gia mất tích trên chiến trường, đã hai năm không có tin tức.
Cuộc sống của Bạch Tú Tú vô cùng vất vả.
Khi ấy Đại tiểu thư của phủ Quốc Công còn chưa nhập cung, đã sai người đón nàng tới phủ.
“Phủ Quốc Công trọng Tình trọng nghĩa, sao có thể để ân nhân gặp nạn được ?”
Chuyện này giúp Đại tiểu thư có được thanh danh rất tốt .
Sau khi nhập cung, nàng ta lập tức được phong làm Đức Phi.
Quả thật là một bước lên trời.
Thế nhưng, phủ Quốc Công đối xử với Bạch Tú Tú cũng không hề tốt đẹp gì.
Một là xem nàng như thân thích nghèo túng, đãi ngộ còn không bằng nha hoàn hạng nhất.
Hai là sau khi Đại tiểu thư nhập cung, trong phủ đã bắt đầu tìm kiếm đối tượng khác cho Tiểu Công gia.
Lớn tiếng tuyên bố chỉ cưới nữ nhi của danh môn thế tộc hiển quý nhiều đời.
“Tú Tú xuất thân từ gia đình nhỏ, chưa từng trải sóng gió lớn, làm chính thất ngược lại sẽ hại nàng.”
“Đợi sau khi Lương Ngộ thành thân sẽ nạp Tú Tú làm quý thiếp , cũng coi như không phụ ân nghĩa của Bạch gia.”
Trong cung, Đức Phi nương nương còn truyền lời: “Đại tiểu thư phủ Trấn Quốc Công, Ái nữ của Lâm Các lão, Thanh Lạc quận chúa, cháu ngoại của Đại Trưởng Công chúa. Tổ mẫu và phụ mẫu xem thử tính tình của ai
tốt
hơn.
”
“Sau này biết nghe lời Lương Ngộ. Cũng dung nạp được Tú Tú làm quý thiếp .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ky-su-thang-cap-cua-nha-hoan/chuong-8.html.]
Ý trong lời nói đã quá rõ ràng.
Vì tương lai của Tú Tú, phủ Quốc Công đã nhọc lòng tính toán, lùi một bước lại lùi một bước.
Nếu Bạch Tú Tú còn không biết điều thì chính là vô lương tâm.
Lời hứa năm xưa của Quốc Công gia, rốt cuộc cũng chỉ như một cái rắm mà thôi.
Nhưng Bạch Tú Tú không hề để ý, mỗi ngày nàng vẫn tươi cười đến chính phòng hầu hạ Lão Thái Quân.
Có được tiền thưởng, liền nhờ phủ Quốc Công dò hỏi tung tích của phụ thân .
“Tất cả đều nghe theo sắp xếp của Lão Thái Quân, Tú Tú không có mong muốn gì, chỉ mong tìm được phụ thân trước , sau đó hỏi xem ý của phụ thân thế nào.”
Nàng là người lương thiện, trọng tình trọng nghĩa.
Kiếp trước , khi ta bị đ.á.n.h c.h.ế.t, chỉ có một mình nàng đứng ra nói : “Điều tra rõ rồi đ.á.n.h cũng chưa muộn, đây là một mạng người !”
Thế nhưng nàng lập tức bị ma ma bên cạnh phu nhân kéo trở về: “Tiểu thư lo cho bản thân mình trước đi !”
Dù vậy , ta vẫn luôn cảm kích nàng: “Bạch tiểu thư, người muốn ăn món gì không ? Nhà bếp đang chuẩn bị tiệc tất niên đấy.”
Nàng nhấc ấm nước sôi lên.
Việc đun nước suối Ngọc Tuyền Sơn để pha trà cho Lão Thái Quân vốn là việc của đại nha hoàn Nộng Tình.
Chỉ vì Nộng Tình lười biếng nên sai Bạch tiểu thư làm thay .
Tú Tú cũng không tức giận, giữa hàng lông mày chỉ toàn sự dịu dàng: “Trong phủ ăn gì, ta ăn nấy.”
Ta hỏi: “Người là người Liêu Đông đúng không ?”
Trong mắt nàng hiện lên vẻ hoài niệm: “Đã hai năm rồi , ta chưa được nhìn thấy tuyết lớn Liêu Đông.”
Đến đêm giao thừa, ta cố ý mang vài món ăn của Liêu Đông lên.
Có bánh tuyết y đậu đỏ, có gà hầm nấm phỉ, có bánh bao đậu que khô và tàu hũ ky.
Cùng với món thịt chua ngọt chiên giòn thơm phức.
Lão Thái Quân cảm thấy mới lạ, nên ăn rất vui vẻ.
“Liêu Đông là nơi khỉ ho cò gáy, không ngờ món ăn lại ngon đến như vậy .”
“Thức ăn của dân quê lọt được vào mắt của Lão Thái Thái, đó đã là phúc phận của bọn họ!”
Các chủ t.ử trong phủ Quốc Công ngươi một câu ta một câu.
Tiểu Công gia kể một câu chuyện cười , Lão Thái Quân ôm hắn vào lòng cười không ngừng.
“Con khỉ này ! Sao có thể trêu chọc các vị đại nhân triều đình là cầm thú khoác áo mũ như thế?”
“Nói ở nhà thì được , gặp mặt người ta phải cung kính biết chưa , sau này con còn phải thi khoa cử. Không thích công danh cũng không được đâu !”
Tiểu Công gia làm nũng dập đầu.
Dỗ dành đến mức Lão Thái Quân thưởng hết một xấp lì xì cho hắn .
Náo nhiệt biết bao.
Đây chính là ngày đoàn viên của người khác.
Ta đứng trong góc, bưng chén trà trên tay, sống mũi bỗng cay xè, lặng lẽ cúi đầu.
Chân dung và giọng nói của phụ mẫu và ca ca hiện lên trước mắt.
Tuy nhà ta nghèo, nhưng mỗi dịp năm mới vẫn cắt một miếng thịt.
Gói đầy một nia bánh chẻo trắng mập như thỏi bạc.
Bên trong có giấu đồng tiền, ai c.ắ.n trúng sẽ cười khúc khích không ngừng.
Sau đó dùng dây đỏ xâu lại treo trong nhà.
Phụ mẫu cũng phát lì xì.
Ta làm nũng vòi vĩnh, ca ca lập tức đưa luôn lì xì của mình cho ta , vừa xoa b.í.m tóc của ta vừa nói : “Nha đầu nghịch ngợm.”
Ta lập tức ném lại ca ca một quả cầu tuyết.
Ca ca nhanh như khỉ, quả cầu tuyết không trúng người mà trúng con ch.ó trắng nhỏ.
Nó hưng phấn chạy tới cọ vào người ta , mùi sữa thơm của ch.ó con như vẫn còn quanh quẩn ở đầu mũi.
Ca ca bất đắc dĩ bế cả ta lẫn ch.ó con lên: “Trời lạnh lắm, đầu mũi đỏ cả rồi , mau vào nhà thôi.”
Chó con được chia cho một khúc xương thịt, l.i.ế.m ch.óp chép không ngừng.
Mỗi dịp lễ tết.
Ca ca sẽ uống một ngụm rượu gạo, hàng lông mày đen rậm của thiếu niên cùng với gương mặt đỏ bừng vì men rượu, vừa đen vừa đỏ.
Ta cười ca ca giống Quan Nhị Gia trong hí văn.
Ca ca lại nói : “Nếu ta oai phong như vậy thì tốt rồi , không phải có thể đ.á.n.h đám Thát Đát tan tác luôn sao ?”
Dưới những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ, giữa màn tuyết mịn tung bay.
Gia đình nông dân nhỏ bé của chúng ta , dẫu chỉ như cỏ rác thì vẫn vui vẻ, vẫn đầm ấm.
Chính vì là cỏ rác, mới cảm thấy trời đất này vô cùng rộng lớn, vô cùng bao la và vô cùng hạnh phúc.
Sự náo nhiệt ấy cũng giống như nhà phú quý này .
Là hương mì, hương thịt, hương trà hòa trong làn hơi nóng, là cuộc sống chân thực đang hiện hữu.
Nào có gì gọi là tôn ti quý tiện?
Thế nhưng bây giờ, phụ mẫu đã xuống Hoàng Tuyền, ca ca bặt vô âm tín, còn ta thì như cánh bèo trôi nổi, trong lòng luôn bất an thấp thỏm.
Ở phủ Quốc Công, may mắn vẫn còn có Chu ma ma chiếu cố.
Chỉ là từ sau khi bà trở thành tâm phúc của phu nhân thay cho Ngô ma ma.
Không hiểu tại sao lúc nào mặt mày cũng đầy ưu sầu.
Chỉ đến cuối tháng mới miễn cưỡng cười một chút.
Ta không khỏi lo lắng, giữa đại hoa sảnh chén tạc chén thù, Bạch tiểu thư vẫn luôn im lặng.
Nàng hơi cúi đầu, chiếc cổ của nàng cứng cỏi như tùng bách.
Nàng gắp một đũa đậu que khô, chậm rãi nhai từng chút từng chút, giống như đang nếm lại xuân hạ thu đông nơi quê cũ.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, viền mắt nàng đã đỏ hoe.
Nàng nhìn ta một cái, bên trong ánh mắt tràn đầy sự cảm kích.
Từ sau hôm ấy , ta và nàng thường xuyên qua lại .
Ta mang bánh điểm tâm mới làm tới, nàng pha một chén trà thanh.
Giữa làn hơi nóng bốc lên, chúng ta trò chuyện về những chuyện đông tây nam bắc.
Ta nhìn thấy hàng lông mày đôi mắt của nàng dần trở nên sinh động hơn.
Nàng rất đẹp , giống như cây cối ở phương Bắc, cho dù nở hoa thì vẫn mang theo một sự mạnh mẽ.
Tuyệt đối không có vẻ quyến rũ yêu kiều.
Cho nên, Tiểu Công gia không thích nàng.
Chaporia
Bình Luận (0)