Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

24

Qua năm mới.

Yến Phượng lại sai người đến tìm ta , nói bản thân đã bệnh nặng lắm rồi , muốn được gặp ta một lần .

Ta đi vòng vèo mãi mới ra khỏi nội viện, dọc theo con đường đất cỏ mọc um tùm, đi thẳng tới một căn viện hoang.

Gió bắc gào rít, thổi rách cả giấy dán cửa sổ.

Yến Phượng đang nằm trên chiếc giường đất trong gian nhà nát, khuôn mặt bị khói than hun đen nhẻm, người ngợm chỉ còn lại một giúm xương, sống c.h.ế.t níu c.h.ặ.t lấy tay ta .

Trên tay nàng ta toàn là những lốm đốm màu đỏ tía, chảy cả mủ, kết vảy.

“Tỷ tỷ cứu muội với!”

“Nghĩa mẫu kia không phải người , lấy sạch tiền của muội , nhưng lại không chịu mời đại phu bốc t.h.u.ố.c cho muội .”

"Đến cả những đồ vật mà tỷ lén gửi cho muội trước kia , bà ta cũng cướp mất!"

Yến Phượng khóc lóc nức nở, nhưng hơi thở yếu ớt, nói một câu phải hít sâu ba hơi .

Không còn ta che mưa chắn gió cho nàng ta , sự lanh lợi hoạt bát trước kia cũng đã bị cuộc đời mài dũa sạch sẽ.

Trong ánh mắt chỉ còn lại sự thê lương, hận không thể đ.â.m tất cả những ai lọt vào mắt một lỗ thủng.

Ta im lặng rút tay ra , lấy khăn lau lau.

Đầy bụi than đen.

"Phượng Nhi, đang là ngày Tết, trong phủ không cho phép hạ nhân mời đại phu bốc t.h.u.ố.c, sợ xui xẻo.”

"Ta có nấu mấy bát trà gừng đường đỏ, muội uống tạm để đuổi hàn khí trước đã ."

Trong phòng chỉ có một chiếc ấm trà sứt vòi đen kịt, nước cũng nổi váng mỡ, khó mà nuốt trôi.

Yến Phượng nhận lấy chiếc bát sạch sẽ ta bưng qua, vừa hớp thứ trà gừng đường đỏ nóng hôi hổi vừa khóc lóc sụt sịt.

Nàng ta liếc nhìn chiếc áo bông màu thiên thanh trên người ta .

Dày dặn sạch sẽ, cổ tay áo có thêu hoa văn, càng tôn lên vẻ thanh nhã, trắng trẻo mịn màng.

So với bộ dạng đầu bù tóc rối, áo không đủ che thân , mặt vàng vọt, chỉ còn da bọc xương, nước mắt nước mũi tèm lem của nàng ta , đúng là một trời một vực.

Uống xong chén trà gừng, nàng ta cũng có tinh thần để mắng nhiếc.

"Tỷ tỷ, tỷ ở trong nội viện ăn ngon mặc đẹp như thế, sao lại nhẫn tâm để muội ở nơi này chịu bệnh chịu rét!”

"Tỷ không sợ tổ phụ tổ mẫu đã khuất dưới suối vàng bò từ dưới đất lên tìm tỷ tính sổ sao !"

Ta chỉ đang đợi nó mở miệng nhắc đến người nhà mà thôi, nghe vậy bèn đỏ mắt: “Tỷ tỷ vô dụng, ở nội viện cũng chỉ làm được dăm ba việc bưng trà rót nước chạy vặt, không thể trở thành người lanh lợi trước mặt chủ t.ử.”

“Nếu Phượng Nhi muội muội khoẻ mạnh, ngược lại còn có thể mưu cầu phú quý một lần .”

Ta khóc to tiếng hơn nàng ta , giọt nước mắt rơi xuống cũng lớn hơn nàng ta , nhất thời trấn áp được nàng ta .

Nàng ta cấu c.h.ặ.t lấy tay ta , giống như vặn vẹo một cành liễu.

Bấu tới bấu lui.

"Bảo vật gia truyền cũng đã dâng ra rồi , đến một tiếng vang cũng chẳng nghe thấy, không phải mụ già Chu ma ma kia đã nói là sẽ giúp đỡ muội rồi sao ?"

Ta hất mạnh tay ra , nàng ta không kịp thu lực, va phải cạnh giường đất, đau đến mức nhe răng trợn mắt kêu oai oái.

Ta giả vờ tức giận nói : “Nếu người ta không giúp muội , muội làm gì còn mạng mà ngồi đây oán than?”

“Chúng ta không có người nhà giúp đỡ, không có người nhà chuộc thân , muội đừng có đắc tội với Chu ma ma nữa!”

“Mấy nha hoàn bên nội viện kia kìa, mùa đông cũng bị bệnh nặng, nhưng ca ca nhà người ta đều có tiền đồ, vừa góp sức vừa góp bạc, bây giờ đã khỏi hẳn cả rồi .”

"Tuy ta ở nội viện, nhưng chung quy cũng chỉ là phận nữ nhi, không có bản lĩnh lập nghiệp, cũng chẳng có cách nào để giúp muội .”

"Nói thật lúc này đến ngay cả ta , cũng là ốc không mang nổi mình ốc!"

Ánh mắt của Yến Phượng thoáng d.a.o động, bàn tay đang đưa lên miệng thổi thổi bỗng khựng lại , lấy tay khều khều vụn gừng trong kẽ răng, lẩm bẩm nói : “Chúng ta không có người nhà…”

"Người ta đều có ca ca xuất tiền xuất lực..."

Nó khều đến mức nướu răng chảy cả m.á.u.

Xưa nay Yến Phượng có tính tranh giành háo thắng, không nhìn nổi người khác sống tốt hơn mình .

Nàng ta tính toán chi li.

Coi tất cả mọi người thành công cụ để bản thân được sống sung sướng.

Tỷ tỷ là ta đây đã như vậy , thì có lẽ đại ca cũng như thế.

Gió lạnh lùa vào qua lỗ thủng trên cửa sổ, thổi đổ cả chiếc màn trên chiếc giường đất.

Ta hắt xì một cái.

"Nơi này vừa bẩn vừa lạnh, ta phải mau ch.óng quay về thôi." Ta lộ ra vẻ chán ghét.

Ta cho Yến Phượng một chiếc áo khoác màu đỏ tươi mới tinh, viền tay áo đều được bọc bằng chỉ bạc, nói nàng ta dưỡng bệnh cho tốt , qua mấy ngày nữa nội viện sẽ tuyển chọn nha hoàn , lúc đó ta sẽ tiếp tục nghĩ cách nhờ Chu ma ma điều động nàng ta lên.

"Chờ tỷ, chờ đến khi ta c.h.ế.t rồi tỷ vẫn chưa có động tĩnh gì đâu , hừ!"

Sau khi ta đi .

Quả nhiên nàng ta có động tĩnh thật.

25

Đêm khuya.

Mấy tiểu nha hoàn ở ngoại viện đi trên nền tuyết, đến nhà bếp lớn để sưởi lửa.

Tiểu Thạch Đầu - tôn t.ử của Chu ma ma cũng tới, khoảng chừng bảy tám tuổi, đầu hổ não hổ, trông vô cùng đáng yêu.

Nó rúc vào lòng ta , ngoan ngoãn dính người như một chú mèo nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ky-su-thang-cap-cua-nha-hoan/chuong-9.html.]

Mấy tiểu nha hoàn líu la líu lo kể chuyện.

Nói là Yến Phượng đã nhờ vị quản sự ngoại môn là Hồ Nhị gia viết hộ một lá thư, gửi cho đại ca của nàng ta đang làm Bách hộ ở trấn Hoài Lai thuộc Liêu Đông.

"Nàng ta nói đại ca của nàng ta cực kỳ lợi hại, dưới trướng quản lý hơn trăm người , hơn nữa đại ca thương nàng ta nhất, biết nàng ta bị bệnh, chắc chắn sẽ lập tức gửi ngân lượng về."

Bách hộ.

Tuy không phải chức quan to tát gì.

Nhưng cũng không phải hạng phàm phu tục t.ử dùng một ngón tay là có thể tùy tiện đè c.h.ế.t được , biết đâu chừng sau này người ta sẽ có một tiền đồ xán lạn.

Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, không nên khinh thiếu niên nghèo.

Một bát thang t.h.u.ố.c đổi lấy một mối nhân tình, tội gì mà không nhận.

Hồ Nhị gia sai người bốc t.h.u.ố.c cho Yến Phượng, lại chuyển nàng ta vào một gian phòng ấm áp.

Bình thường Hồ Nhị gia hay xách theo bánh trái đến thăm nom, ra ra vào vào , mặt mày cực kỳ hớn hở.

Chỉ qua mấy ngày, thân hình khô héo của Yến Phượng đã sinh động hẳn lên.

Mùa xuân vừa đến.

Nàng ta mặc chiếc áo chẽn ôm sát người , thoa chút phấn son, tròng mắt đảo liên tục, thắt eo thon thả như cành liễu rủ trước gió, cũng đã mang theo vẻ quyến rũ rung động lòng người .

Chu ma ma nói có lẽ Yến Phượng đã bị Hồ Nhị gia thu nhận, từ cô nương biến thành nữ nhân rồi .

"Tên Hồ Nhị này cực kỳ háo sắc, đã chà đạp không biết bao nhiêu tiểu nha hoàn .”

"Hắn có một nương t.ử vô cùng lợi hại đang ở phố sau , một khi mà biết được chuyện của Yến Phượng, nói không chừng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t nàng ta .”

"Nha đầu này lòng dạ bất chính, trước kia vì bản thân làm hại người khác, tự hại chính mình thì thôi đi , đừng có đến báo hại ngươi là được !"

Trong đầu ta lúc này toàn là tin tức của đại ca.

Hóa ra ca ca đang ở Liêu Đông!

Trấn Hoài Lai thuộc Liêu Đông!

Ta ngước đầu nhìn về hướng bắc, trên những mái hiên lạnh lùng nghiêm nghị là một dải trời xanh thẫm, cơn mưa xuân rơi xuống vô cùng tĩnh mịch.

Ta nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch thình thịch.

Làm cả những sợi mưa đang rơi cũng trở nên hoạt bát hẳn lên.

Từng chuỗi.

Từng tầng.

Đan dệt thành một bức rèm châu dày đặc.

Gió xuân thổi nhè nhẹ, có thể cuốn ra ngoài phủ đệ sang trọng, vượt qua kinh thành tràn ngập mùa xuân và những cánh rừng thông ngập tuyết trắng xóa, thổi thẳng đến Liêu Đông.

Bạch Tú Tú có nói , thời gian này Liêu Đông vẫn còn có tuyết rơi, một màu trắng xóa, có thể ngập cả ủng của người ta , ngay cả ngựa cũng không chạy nổi.

Ca ca có khỏe không ?

Trên tay ca ca có còn nổi lốm đốm do rét giống như lúc nhỏ không ?

Ca ca có được uống hớp rượu nóng để sưởi ấm người hay không ?

Liệu ca ca uống rượu vào rồi , mặt mũi có còn vừa đen vừa đỏ nữa không ?

Có phải ca ca cũng giống như Quan Nhị Gia, luôn có thể bách chiến bách thắng trên chiến trường không ?

Còn có … Luôn có thể sống sót sau mỗi trận chiến...

Sống sót... Để đợi ta .

Ca ca hiếu thảo, chịu thương chịu khó, tính cách kiên cường, huynh ấy vẫn chưa biết cả nhà đã không còn nữa, e là huynh ấy vẫn đang mơ giấc mộng cưỡi ngựa cao, áo gấm vinh quy bái tổ, làm rạng danh phụ mẫu...

Ta không nhịn được , nước mắt lã chã rơi.

Làm ướt cả bài Thiên Tự Văn đang viết cho Tiểu Thạch Đầu.

Đôi má phúng phính của nó phồng lên, ghé vào tờ giấy tuyên thổi phù phù cho vết nước mắt to bằng hạt đậu nành kia mau khô, sau đó thổi thổi vào má ta .

"Tỷ tỷ, nước mắt bị gió thổi đi mất rồi ."

Ánh mắt của Chu ma ma thoáng phức tạp, vuốt vuốt chỏm tóc tết của Tiểu Thạch Đầu, lộ ra vẻ thương cảm.

"Sau này , phải nghe lời Oanh Nhi tỷ tỷ của con đấy."

Tiểu Thạch Đầu ngoan ngoãn ôm lấy tay ta : "Oanh Nhi tỷ tỷ, con, và Đại Bạch, sẽ mãi mãi ở bên nhau ."

Đại Bạch là con mèo hoang trong viện, hai tròng mắt xanh biếc, bộ lông trắng muốt trên cổ xù lên, giống hệt một chú sư t.ử nhỏ.

Trên người nó lúc nào cũng bẩn thỉu lem luốc, nhưng lại cực kỳ dính người .

Mỗi lần nhìn thấy ta đến, nó sẽ lập tức ngửa bốn chân lên trời, phơi cái bụng mềm ra , kêu meo meo, muốn ăn mấy con cá hoàng ngư nhỏ ta mang tới.

Tiểu Thạch Đầu không thích nói chuyện cho lắm.

Nhưng lại có thể bầu bạn nói chuyện với Đại Bạch suốt cả ngày.

Nó thì nói giọng trẻ con ngọng nghịu, mèo con thì gầm gừ kêu ngao ngao.

Một người một mèo, kẻ tung người hứng.

Thường làm ta hoài niệm về những ngày tháng ở cùng ca ca và chú ch.ó nhỏ màu trắng.

Còn có Hổ Tử.

Tiểu Thạch Đầu có hơi giống Hổ Tử, trông ngốc nghếch, nhưng thật ra lại cực kỳ thông minh.

Ta không thể ra khỏi cổng phủ, bèn nhờ cả nhà Chu ma ma dò hỏi tung tích của Hổ T.ử giúp ta .

Một năm trôi qua vẫn bặt vô âm tín.

Ta hy vọng Hổ T.ử có thể tới được Liêu Đông, bình an vô sự.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...