Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
32
Cuối cùng thì ta cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Bèn đến đại trù phòng tìm Chu ma ma, bàn giao lại công việc trong tay cho bà.
Tiểu Thạch Đầu quấn lấy ta đòi đi cho mèo ăn.
Mấy ngày nay nó không được ra khỏi phòng, bức bối muốn điên rồi .
Ta bèn mang theo mấy con cá vàng nhỏ chiên giòn, dẫn nó vào bụi hoa tìm Đại Bạch.
“Meo, meo.”
Khứu giác của Đại Bạch rất nhạy.
Vừa ngửi thấy mùi cá đã lập tức nhảy ra , vây quanh đống cá nhỏ, vừa l.i.ế.m vừa gặm.
Trên cổ nó có đeo một chiếc đài sen nhỏ bằng vàng.
Là vàng đặc, rất nặng.
“Đại Bạch, ai cho ngươi thứ này vậy ?”
Ta vừa vuốt lông nó vừa lẩm bẩm trò chuyện.
Tiểu Thạch Đầu ngồi xổm bên cạnh, hai mắt lấp lánh.
“Oanh Nhi cô nương, hóa ra là cô nương chăm sóc Đạp Tuyết của ta tốt như vậy .”
Chợt, một nam t.ử áo đỏ bước ra từ phía sau bụi hoa.
Là Tiểu Công gia.
Đôi mắt hắn sáng ngời, giống như hai viên sỏi trắng dưới mặt nước, trong trẻo mát lạnh.
Bộ y phục màu đỏ trên người càng làm nổi bật vẻ phong lưu tuấn tú của thiếu niên.
Ta kéo Tiểu Thạch Đầu đứng dậy hành lễ.
“Nô tỳ xin cáo lui, không quấy rầy nhã hứng của Tiểu Công gia.”
Ta có thể cảm nhận được ánh mắt của hắn đang đo đếm từng tấc da thịt trên người mình .
Không hề mang theo ý khinh thường.
Chỉ đơn thuần là đang thưởng thức cái đẹp .
Nhưng chính loại thưởng thức ấy lại làm ta cảm thấy mình không phải con người .
Chỉ giống như một pho tượng đất, một bức tượng gỗ để người ta ngắm nghía.
Làm lòng ta lạnh buốt.
Hắn không mở miệng giữ ta lại , chỉ đứng yên tại chỗ lặng lẽ nhìn theo.
Sau khi vòng qua bụi hoa, cách một tầng cây xanh um, ta lén quay đầu nhìn lại .
Thấy trên mặt hắn không có vẻ tức giận, chỉ thoáng có chút mất mát.
Đại Bạch cọ cọ bên chân hắn .
Hắn cúi người bế nó lên, ôm vào lòng, nhẹ giọng nói : “Ánh mắt của ngươi đúng là giống ta .”
“Cũng thích Oanh Nhi cô nương, Đạp Tuyết à , nàng ấy thích ngươi như vậy , sao lại sợ ta như thế?”
“Ta là hồng thủy mãnh thú à ? Trong phủ này không có cô nương nào không thích ta .”
“Vậy mà nàng ấy lại không thích, đúng là thú vị.”
Đúng như Nộng Tình từng nói , hắn là người rất dịu dàng với cái đẹp .
Phía sau hắn là bầu trời chiều màu đỏ tím trải dài.
Ánh chiều tà hun nóng tất cả bụi cây xanh mướt, tỏa ra mùi hương hoa cỏ nhàn nhạt.
Trong làn khói mỏng mờ ảo.
Thiếu niên áo đỏ vàng đan xen, ôm con mèo trắng trong lòng, thân hình cao ráo như ngọc, hàng lông mày hơi rũ xuống.
Là một cảnh tượng đẹp đến nao lòng.
Ta nhìn hắn , giống như hắn nhìn ta .
Chỉ có thưởng thức, không hề có yêu thương.
Sự đến gần của hắn , đối với ta mà nói chính là hồng thủy mãnh thú có thể nuốt chửng con người .
33
Tên thật của Đại Bạch là Đạp Tuyết.
Là con mèo được Tiểu Công gia nuôi thả tự do.
Bởi vì hắn từng nói : “Vạn vật sinh ra từ trời đất, lớn lên nhờ trời đất, chúng thích tự do nhất.”
“Ta bị giam trong thế gia vọng tộc đã là số mệnh được định sẵn. Hà tất phải bắt Đạp Tuyết mà ta yêu quý cũng sống như thế?”
“Lời chúc lớn nhất ta dành cho nó chính là tự do.”
Biết Đại Bạch đã có người chăm sóc, nên ta không đến thăm nó nữa.
Tiểu Thạch Đầu buồn bực suốt mấy ngày.
Mãi đến khi ta may cho nó một con mèo bông, mới dỗ được nó vui vẻ trở lại , không còn la ó đòi ra ngoài nữa.
Chu ma ma ngày càng bận rộn, đã rất lâu rồi ta không gặp bà.
Chỉ nhận được một túi bạc do bà sai người mang tới.
Phủ Quốc công làm ta cảm thấy càng ngày càng nguy hiểm.
Điều duy nhất đáng để vui mừng là Tú Tú mang tin tốt đến.
Phụ thân của nàng sống sót trở về từ chiến trường.
Hơn nữa còn mang về bản đồ quốc phòng của quân Thát Đát ở Liêu Đông.
Lập được chiến công lớn như vậy .
Triều đình phong ông làm Trấn Bắc tướng quân, thống lĩnh quân vụ Liêu Đông, dưới trướng có đến hàng chục vạn binh mã.
Ngay cả Quốc Công gia vốn đang nhàn tản ở nhà cũng nhiệt tình sai người đưa lễ vật tới Liêu Đông.
Từng rương từng rương trân châu.
Từng hòm từng hòm vàng thỏi.
Châu báu nhiều như đất, vàng bạc nhiều như sắt.
Tú Tú cũng không còn là thân thích nghèo nàn phải nương nhờ phủ Quốc Công nữa.
Lão Thái Quân không bắt nàng pha trà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ky-su-thang-cap-cua-nha-hoan/chuong-12.html.
]
Phu nhân cũng không còn nhắc đến chuyện nạp nàng làm quý thiếp .
Ngay cả vị Đại tiểu thư trong cung bị giáng làm Đức tần cũng vội vàng sai tiểu thái giám mang một đôi ngọc bội uyên ương bằng hồng ngọc đến.
Nói một chiếc tặng Tiểu Công gia.
Một chiếc tặng Bạch tiểu thư.
Nói hai người thanh mai trúc mã, trời sinh một đôi.
Người duy nhất không thay đổi chính là Tiểu Công gia Lương Ngộ.
Hắn vẫn bình thản như cũ, chắp tay chúc mừng Tú Tú.
“So với đám người ngồi không hưởng lộc trong triều, so với phụ thân của ta và những huân quý chỉ biết hưởng ân huệ triều đình, thì Bạch bá phụ mới là anh hùng thật sự!”
Tú Tú kể với ta .
Những người khác thì thôi, đều chỉ là hạng người nâng cao đạp thấp.
Chỉ có Tiểu Công gia Lương Ngộ làm nàng nhìn bằng con mắt khác.
“Hắn là người có phẩm hạnh, từ đầu đến cuối vẫn đối xử với ta như cũ.”
“Chưa từng xem thường ta , cũng chẳng vì ta được thế mà tâng bốc lấy lòng, giống y như một khối ngọc thô.”
“Trong phủ Quốc Công không ai biết mài giũa hắn , không ai dạy hắn lễ nghĩa liêm sỉ, không ai dạy hắn mạng người vốn đáng quý.”
“Vậy mà hắn vẫn lảo đảo trưởng thành thành dáng vẻ của ngày hôm nay, đã là điều không dễ dàng.”
“Ta đã buông bỏ thành kiến với hắn rồi , hắn không phải người xấu , nhưng lại là một người vô dụng.”
Trong đôi mắt của Tú Tú có tuyết trắng Liêu Đông.
Có rừng già bạt ngàn.
Có chim Hải Đông Thanh tung cánh giữa trời cao.
Nàng là nữ t.ử của Liêu Đông.
Bức tường cao một trượng ở kinh thành này không thể nhốt được nàng.
Tiểu Công gia Lương Ngộ dù sinh ra trong phú quý, dung mạo anh tuấn, nhưng từ trước đến nay chưa từng lọt vào mắt nàng.
Phủ Quốc Công thay đổi hôn sự hết lần này đến lần khác.
Tưởng đã dỗ dành được vị Bạch tiểu thư chưa từng trải sự đời này , nào ngờ Tú Tú đã muốn rời đi từ lâu.
Nàng nói với ta : “Oanh Nhi, ngươi có muốn theo ta đến Liêu Đông không ?”
“Trong thư phụ thân ta có nhắc đến một vị tiểu tướng họ Hoàng. Không biết có phải ca ca của ngươi không ?”
Đêm hôm ấy gió vô cùng dịu dàng.
Giống như bàn tay của mẫu thân đang vuốt ve tóc ta .
Trong gió thoang thoảng mùi hương hoa nhài.
Thơm đến mức ta không dám thở mạnh.
Ta sợ chỉ cần thở ra một hơi , khoảnh khắc này sẽ lập tức tan biến.
Trong thư có một chữ “Hoàng”.
Từng nét từng nét rõ ràng.
Ta nhìn mãi nhìn mãi, chữ ấy dường như sống dậy, mọc tay mọc chân, từng nét từng nét bò vào mắt ta , bò vào tim ta .
Sau đó nở thành một cây hoa rực rỡ.
Ta ôm lá thư, khóc suốt cả đêm.
34
Ngày ta đeo bọc hành lý nhỏ bước vào thượng phòng.
Đúng lúc có một cô nương đi ngang va vào vai ta .
Lông mày lá liễu, đôi mắt dài hẹp.
Đôi môi mỏng như lưỡi d.a.o tô son đỏ.
Đối phương mỉm cười nói : “Lần đầu cô nương đến thượng phòng đúng không ?
“Dù có va phải ta cũng không sao , lần sau nhớ nhìn đường cẩn thận là được .”
Đối phương chính là Thập Nguyệt.
Tuy nàng ta mỉm cười dịu dàng, nhưng ánh mắt nhìn ta lại giống như mảnh thủy tinh sắc nhọn.
Chạm vào là chảy m.á.u.
Nàng ta mỉm cười dặn dò mấy tiểu nha hoàn khác: “Đạp Tuyết không chịu ăn à ?”
“Thôi vậy , nó giống tiểu gia nhà chúng ta , đều phải để ta tận mắt nhìn , tận tay đút mới được .”
“Hai vị tổ tông ấy rời ta một khắc cũng không yên, có vài người thích dùng trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t, đừng để cuối cùng tự làm đau mình .”
Nàng ta đang tuyên bố chủ quyền.
Ta không để tâm đến ánh mắt như d.a.o của nàng ta .
Cũng không muốn dính vào những chuyện tranh giành tình cảm xoay quanh Tiểu Công gia.
Mỗi người đều có chí hướng riêng.
Thập Nguyệt muốn làm thiếp , chẳng có gì đáng khinh.
Thời này con đường dành cho nữ t.ử vừa ít vừa hẹp.
Làm thiếp cũng có thể xem là một lối đi bằng phẳng.
Nàng ta đáng khinh ở chỗ xem mạng sống của người khác như bậc thang để bản thân leo lên cao.
Bức tường nàng ta xây nên đều được đắp bằng m.á.u thịt của người khác.
Nàng ta là một con quái vật ăn bánh bao tẩm m.á.u người .
Là ác quỷ tay sai của phu nhân.
Tiểu Thạch Đầu nép sát bên cạnh ta .
Dang hai tay che chắn phía trước .
Tuy nó ít nói , nhưng có thể nhạy bén cảm nhận được Thập Nguyệt không phải người tốt .
Thập Nguyệt lạnh lùng nhìn xuống.
“Đức tần nương nương đang thiếu một tiểu thái giám được nuôi dạy từ nhỏ.”
“Đang nhờ ta tìm người thích hợp đây, bảy tám tuổi, vừa đẹp .”
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Thạch, bước thẳng vào thượng phòng, không hề quay đầu lại .
Chaporia
Bình Luận (0)